Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323735

Bình chọn: 9.5.00/10/373 lượt.

bình tĩnh rất nhanh, cười cười tự giễu nói “Bất ngờ này cũng lớn quá đi.”

“Hai người đang nói chuyện gì bí mật thế?” âm thanh của Lưu Tuệ đột nhiên truyền đến, “Em cũng muốn nghe.” Cô ngồi vào phía bên kia của Trần Diệu Thiên, chớp chớp mắt, vẻ mặt tràn đầy hứng thú nhìn bọn họ.

Cô nghiêng

người, đem tóc đen cuộn sóng vén sang một bên vai, làm hiện ra bờ vai

thon và xương quai xanh trắng nõn, mà bên dưới xương quai xanh một chút

chính là đôi bồng đào như ẩn như hiện. Cô ấy thật là… nói thế nào đây,

làm cho người ta có ý muốn xé hết quần áo của cô ấy xuống a!

Lí Minh Ngôn cười cười “Chưa nói gì!” Anh vỗ vỗ vai tôi, nhìn về phía Trần Diệu Thiên nói, “Quách Châm Tâm có chút việc cần cậu giúp đỡ.” Thèm vào, sao tự nhiên chủ đề lại chuyển về phía tôi thế này. Trái tim hơn trấn định của tôi phút chốc lại chịu kích thích.

“Ồ?” Trần Diệu Thiên hơn nhướn mi, giống như lúc này mới nhìn thấy tôi. Cậu ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lần sau đó cười nói “Này đúng là người tốt số, vẫn còn mập mạp như vậy, có chuyện gì vậy?” Lí Minh Ngôn cùng Lưu Tuệ cười ồ lên.

Tôi… tôi…

tôi cảm giác mình như đang ngồi trên bàn chông! Tôi thật muốn mặc kệ tất cả! Trên mặt tôi giờ giống như một cái lò lửa!

Tôi nghe đỏ cả mặt, không nhịn nổi trừng mắt nhìn Trần Diệu Thiên nói “Vì những lời này của cậu, tôi nói cho cậu biết, tôi phải giảm béo! Có điều chuyện này cũng không phải chuyện cậu cần quan tâm.”

“Phốc… ha ha… ha ha ha ha…” Cậu ta đang uống một ngụm rượu đột nhiên phun ra, sau đó cười to.

Lưu Tuệ cười cười vỗ vỗ cánh tay cậu ta “Diệu Thiên, cậu đúng là đồ xấu tính, người ta là con gái sao lại nói như thế. Béo thì có sao, béo cũng là…” “Được rồi.” Trần Diệu Thiên đột nhiên chặn lại lời cô, thanh âm lạnh lùng nói “Tôi nói chuyện của tôi, cậu xem vào làm gì.” Ánh mắt cậu ta thoáng chốc lạnh đến âm độ, đủ khiến không khí đóng

băng, Lưu Trí Tuệ kinh ngạc, có điểm không biết là thế nào, ngay cả tôi

cũng giật mình.

“Uy uy, mấy người cùng khóa bên kia, đừng có trốn ở góc đấy vụng trộm a, mọi người cùng chơi mới vui chứ.” Bên kia đột nhiên có tiếng thét to, không khí căng thẳng bên này bỗng

chốc buông lỏng, tôi phát hiện cảm giác của Trần Diệu Thiên thật mạnh,

ngay cả biểu tình vô tình cũng có lực sát thương mạnh như thế.

“Người đẹp, lại đây hát một bài đi!” “Tôi cũng muốn nghe người đẹp hát a!” “…hát đi, hát đi!” Năm ba người đứng bên kia bắt đầu ồn ào. Lưu Tuệ tao nhã đứng dậy, sóng mắt lưu chuyển khắp phòng, cười mở miệng nói “Được rồi, tôi đây tình nguyện làm trò.” Những người đó nhất thời vỗ tay hoan nghênh.

Bài cô ấy

hát là một bài tiếng Pháp rất sống động, tôi thật xẩu hổ thừa nhận vốn

nghĩ cô ấy hát một bài hát tiếng anh vì tôi nghe không hiểu, nhìn phụ đề bên dưới cũng không biết là gì, đang cảm thấy kì lạ thì có một người vỗ tay tán thưởng “Không hổ danh là tài nữ nước Pháp nha!”. Lúc ấy tôi mới tỉnh ngộ, thì ra lời người ta hát là bài tiếng Pháp. Cô ấy

đứng trên sân khấu hát tình ca thật mãnh liệt, có mấy bạn nam đứng lên

sân nhảy theo tiết tấu loạn hết lên.

“Heo!” Trần Diệu Thiên đột nhiên lôi cánh tay tôi hỏi, “Cậu có chuyện gì?”

Tôi không thèm liếc mắt nhìn cậu ta lấy một lần, mặt không chút thay đổi cúi đầu nói “Không có chuyện gì.” Phát hiện tay cậu ta còn đang cầm tay tôi, tôi đang chuẩn bị rút ra thì mặt cậu ta đột nhiên dựa gần hơn, thanh âm tăng lớn hơn “Cậu nói gì?”

Tôi quay đầu ghé sát vào một bên tai cậu ta hét “Tôi, nói, không, có, chuyện, gì!” Cánh tay cậu ta đang túm tay tôi đột nhiên tăng thêm lực, sau đó lắc lắc tay tôi thật mạnh và đau.

Tôi quay người lại, rầu rĩ cố rút tay lại, nhìn đến trên bài ly rượu đã trống, tôi đưa người tự thưởng cho mình một ly.

Tôi lúc này

thật sự muốn đến quán rượu, mẹ tôi nói đến đây làm gì! Sẽ phải chịu kích thích và tìm tủi nhục thôi, không đúng sao? Tôi còn muốn nhìn Lưu Tuệ

trổ mã thành mỹ nhân gợi cảm, nhìn Lí Minh Ngôn cùng Lưu Tuệ nhìn nhau

phóng điện, nhìn Lí Minh Ngôn hiện tại vẻ mặt đang ngu ngốc nhìn chằm

chằm Lưu Tuệ. Mà chuyện tôi cần giải quyết lại không làm sao nói ra

được. Mẹ nó, tôi thật muốn điên rồi! {hana: lần thứ 2 viết bậy oa oa}

Tôi cảm thấy trước mặt tôi một mảng đen tối, tôi đã không còn hi vọng chuyện Lí Minh Ngôn sẽ trao trái tim cho tôi….

Mới vừa nâng ly lên lại đột nhiên bị Trần Diệu Thiên đoạt mất, cậu ta vỗ nhẹ lên đầu tôi, giống như cha mẹ xoa đầu con cái vậy “Trẻ con uống rượu gì chứ.” “Liên quan gì cậu!” Tôi rống lên, chồm lên cướp lại ly rượu. Một hơi uống cạn.

Quả nhiên,

người không may uống nước lọc cũng sặc, chính là khi rượu chảy vào yết

hầu tôi không ngừng ho khù khụ, nước mắt ở khoé mắt tràn ra càng ngày

càng nhiều, nhiều đến nỗi tôi không biết là mình sặc mà nước mắt trào ra hay tôi đang khóc.

Quả nhiên,

người không may uống nước lọc cũng sặc, chính là khi rượu chảy vào yết

hầu tôi không ngừng ho khù khụ, nước mắt ở khoé mắt tràn ra càng ngày

càng nhiều, nhiều đến nỗi tôi không biết là mình sặc mà nước mắt trào ra hay tôi đang khóc.

Một bàn tay nhẹ đặt lên lưng tôi, Lí Minh Ngôn thanh âm thân t


XtGem Forum catalog