Polaroid
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218754

Bình chọn: 7.00/10/1875 lượt.

i ,

Dung Ân có ở đây không?"

"Không có ở đây."

Má Lưu bị hai chữ của anh ngăn lại nói không được.

Nam Dạ Tước suy nghĩ, đưa tay khửu tay chống đở ở ngoài cửa xe, "Bà tìm cô ấy có chuyện gì sao?"

"Đúng, tôi có việc gấp."

"Nói."

Má Lưu không biết nên nói như thế nào, chuyện Diêm Việt, bên ngoài

Diêm gia cũng giữ bí mật, không có tiết lộ một chữ, "Phiền cậu, để cho

tôi gặp cô ấy một chút có được không?"

"Không thể, " Nam Dạ Tước quả quyết từ chối, đem kính đen một lần nữa mang trở về trên mặt, "Còn nữa, đừng tìm đến nơi này nữa, Ngự Cảnh Uyển không phải là nơi các người có thể tùy tiện tới, thuận tiện nói với

Diêm Việt. Hắn muốn đoạt lại Dung Ân, nghĩ cũng đừng nghĩ, đừng không

biết tự lượng sức mình, hắn vẫn chưa có bản lãnh đó."

Sắc mặt má Lưu trắng bệch, ngẩng đầu nhìn bên trong tòa biệt thự, bà

biết mình vào không được, Diêm Việt từ buổi sáng bắt đầu lo lắng đợi đến bây giờ, người nhà Diêm gia chỉ có thể dụ dỗ, ngầm để á Lưu sang đây

xem Dung Ân hôm nay vì sao chưa đến.

Bà xoay người, ngón tay Nam Dạ Tước gõ nhẹ trên tay lái, "Thêm nữa,

nói với Diêm Thủ Nghị, ông ta hại chết con của tôi, tôi sẽ đích thân phá hủy Diêm gia của ông ta."

Má Lưu hoảng sợ, trên mặt không có chút huyết sắc nào, đôi môi không

ngừng run rẩy, Nam Dạ Tước một cước giẫm chân ga rời đi, trong kính

chiếu hậu, má Lưu giống như là tượng gỗ đứng ở đó cũng không nhúc nhích, Nam Dạ Tước lấy điện thoại ra, "Alo, A Nguyên, nhìn thấy người kia ở

phía ngoài không? Theo dõi bà ta cho tôi,tìm ra chỗ ở của Diêm Việt."

Điện thoại của Dung Ân bị Nam Dạ Tước cầm đi, trong phòng ngủ có điện thoại, cô thử gọi, lại phát hiện hoàn toàn gọi không được.

Anh đã quyết tâm, không ngừng cầm tù thân thể của cô, còn chặt đứt liên lạc của cô với bên ngoài.

Má Lưu chỉ là người giúp việc bình thường, căn bản không có nghĩ tới

có bị người theo dõi, bà trở lại bệnh viện, tìm không được lý do khác,

chỉ có thể lừa gạt Diêm Việt, nói Mẹ Dung bị bệnh, Dung Ân hôm nay không đến.

Chẳng qua là, gạt được hôm nay, ngày mai thì sao, sau này thì sao?

A Nguyên thuận lợi theo dõi đến bệnh viện, cũng thông qua thủ đoạn tra được phòng bệnh Diêm Việt.

Lúc Nam Dạ Tước chạy tới, chỉ dẫn theo hai người, A Nguyên cùng Lý Hàng, cũng là tâm phúc của anh.

Lúc này thời gian đã muộn, gần rạng sáng.

Người nọ mặc bộ tay trang thuần trắng, bên trong, áo trong màu đen

càng phát ra khí chất quý tộc lạnh lùng, hai tay anh cắm ở trong túi

quần, phía sau hai người một tả một hữu đi theo.

Tóc ngắn màu đỏ rượu bị đèn hành lang chiếu rọi xuống, bày biện ra

một loại yêu mị, trên tai trái, viên kim cương sáng quắc lóng lánh, làm

người ta không dám đến gần.

Đi tới trước phòng bệnh VIP, Nam Dạ Tước dừng lại bước chân, khí thế bức nhân.

Bảo vệ thủ ở bên ngoài vừa muốn lên tiếng quát bảo ngưng lại, liền bị A Nguyên cùng Lý Hàng nhanh chóng đánh ngất xỉu, Nam Dạ Tước đẩy cửa

ra, "Các ngươi canh giữ ở đây."

"Vâng."

Nam Dạ Tước tiến vào thật lâu, bởi vì cách một phòng nghỉ ngơi, bên ngoài cũng không biết bên trong xảy ra chuyện gì.

Người nhà Diêm gia đã đi ra ngoài, có lẽ rất nhanh sẽ trở về.

Nam Dạ Tước lúc đi ra, thần sắc có chút khác thường, gương mặt tuấn

tú hung ác lộ ra chút phức tạp, anh mím môi, lúc đóng cánh cửa, mắt

phượng hẹp dài nhắm lại.

A Nguyên cách anh gần nhất, nghe được anh khẽ thở dài.

Nam Dạ Tước giương mắt, hắn có thể thấy trong mắt người đàn ông tràn ra chút đau thương, đúng vậy, là đau thương.

Mang theo bi thương, làm tim người ta đau đớn.

Vẻ mặt như vậy, A Nguyên chưa từng thấy trên mặt Nam Dạ Tước.

"Đi."

Ba người mới vừa đi ra phòng bệnh, lại gặp phải bác sĩ đến đây kiểm

tra phòng, lúc đối phương nhìn thấy bọn họ sợ run lên, sát bên người mà

đi, hắn nhanh chóng đẩy cửa ra, liền thấy hai gã bảo vệ té trên mặt đất, hắn muốn bất ngờ xông vào phòng trong.

Nam Dạ Tước không nhanh không chậm đi khỏi, vài giây sau, liền nghe được trong phòng bệnh VIP truyền đến tiếng thét chói tai.

Anh hơi ngẩng đầu, chỉ cảm thấy đỉnh đầu ánh đèn sáng rõ làm ánh mắt anh không mở ra được, chói mắt cực kỳ.

Ân Ân, từ đây về sau, chúng ta thật không còn đường lui nữa, hoặc là cùng nhau sống, hoặc là lúc xuống địa ngục, cùng nhau đi.

Nam Dạ Tước không chỉ đã hạn chế phạm vi hoạt động của Dung Ân , còn muốn khóa luôn cửa sổ sát đất thông ra ban công.

Dung Ân kéo ra một bên rèm cửa sổ, rèm cửa sổ màu đen bao quanh thân

thể gầy yếu của cô, mấy ngày qua, Nam Dạ Tướcdường như rất bận rộn , hơn nữa bên ngoài Ngự Cảnh Uyển luôn luôn có người tới tới lui lui, rất giống là đang tuần tra.

Cô kiễng lên mũi chân, là bị tiếng ồn ào cách đó không xa hấp dẫn tới.

Cô thấy má Lưu cách Ngự Cảnh Uyển rất xa đã bị cản lại, mấy người

đàn ông giống như là bức tường gió thổi không lọt, che ở trước mặt bà.

Má Lưu hình như là đang khóc, quơ hai tay, cố gắng vượt qua.

Mí mắt Dung Ân nhảy nhảy, thấy bà bị dùng sức mà đẩy ngã, lúc

ấy má Lưu thật giống như bò không dậy nổi, đang ngồi dưới đất gào

khóc. Hai tay cô níu lấy rèm cửa sổ thật ch