rước."
"Anh đến tột cùng muốn làm cái gì? " Dung Ân bò dậy, hai tay kéo cánh tay Nam Dạ Tước , "Nếu anh dám động tới anh ấy, tôi sẽ hận anh, hận
chết anh."
"Em hận sao, hận đến chết mới thôi, tôi không sợ."
"Tại sao? " Dung Ân khàn giọng, "Anh tại sao phải đối với tôi như vậy?"
Nam Dạ Tước mi mắt cụp xuống, mắt của anh lông mi rất dày, mắt phượng hẹp dài giơ lên, tròng mắt bỗng nhiên liền giống như là một vũng đầm
sâu chiếm lấy cô, hang sâu cuồng quyến, lôi kéo cô cùng nhau rơi xuống
dưới , "Tại sao? " khóe miệng người đàn ông giương nhẹ, nhưng có khổ sở
tràn ra, "Bởi vì tôi yêu em, Dung Ân, tôi yêu em!"
Anh gào thét bật thốt lên, cô không nhìn ra được sao? Cô là người ngu sao?
Nam Dạ Tước nhẹ nheo mắt lại, không riêng gì Dung Ân, ngay cả chính
anh cũng là người ngu, cho tới bây giờ anh cũng không biết mình đang
tính cái gì, Dung Ân nói không sai, anh muốn loại phụ nữ nào mà không
có. Cô không thương anh, tất cả tâm tư anh lại đặt hết trên người cô,
thời gian ước hẹn, cô vì người đàn ông khác, không chỉ làm tổn thương
lòng tự trọng của anh. Nam Dạ Tước từ trước đến giờ là không có trái tim , nhưng người phụ nữ này, lại làm cho anh nếm đến cái gì là đau lòng,
cái gì là cảm giác hung hăng bị dẫm ở dưới lòng bàn chân.
Dung Ân hai mắt trợn tròn, miệng cũng nhẹ nhàng giương, đáy mắt cô khiếp sợ, bao lâu sau cũng không lấy lại được tinh thần.
Yêu?
Nam Dạ Tước nói, yêu?
Cô cảm giác rất buồn cười, khẽ động khóe miệng, lại cũng chỉ là phản
ứng da thịt cứng ngắc, căn bản là cô cười không nổi, tại sao có thể như
vậy?
"Chúng ta là không thể nào." Dung Ân lắc đầu, hai tay cắm vào bên
trong, nắm chặt tóc trên đầu, hung hăng kéo ra, "Làm sao hôm nay lại
biến thành như vậy? Nam Dạ Tước, giữa chúng ta tại sao có thể có tình
yêu?"
"Tại sao không? " mắt người đàn ông đỏ ngầu, cho đến khi chính mình
rống ra, anh mới hiểu được cái loại này không là đơn thuần tham muốn giữ lấy, mà là yêu. Anh cũng cảm thấy buồn cười, nhưng khóe môi mân lên độ
cong, đột nhiên lại mặn chát như cũ, "Tại sao chúng ta không thể có tình yêu?"
Không thể, chính là không thể.
"Lại là bởi vì Diêm Việt sao? " Nam Dạ Tước chế trụ hai tay của cô,
đem cô gần hơn trước mặt mình, "Trong đôi mắt của em thật chỉ có hắn,
thật không nhìn thấy tôi?"
"Nam Dạ Tước, " Dung Ân muốn nói ra chút ít lời tàn nhẫn ..., nhưng
những kia chữ đến khóe miệng, thế nào cũng mở không ra, "Tôi không bỏ
anh ấy được , cho nên, anh buông tay đi được không?"
Nam Dạ Tước không có buông nàng ra tay, ngược lại càng nắm càng chặc, như muốn đem mười đầu ngón tay cô nắm gãy , "Tôi cũng sẽ không buông,
Dung Ân, em phải bất chấp tất cả bước ra khỏi cuộc sống của tôi như vậy
sao? E rằng tôi ngày nào đó chết ở trong tay em, tôi cũng sẽ không buông tay ."
Dung Ân nhất thời cảm thấy lòng trầm xuống, cô không biết lúc Nam Dạ Tước cố chấp, lại làm người ta sợ như vậy.
"Tình yêu của anh quá bí bách, Nam Dạ Tước, làm sao anh có thể yêu
tôi được... Làm sao có thể... " cô cúi thấp đầu, lẩm bẩm tự nói, muốn
tránh ra.
Người đàn ông không để cho cô cơ hội này, anh nâng lên mặt của nàng,
ướt át hôn mang theo khí thế áp bách, anh hôn lên trên mặt của cô, lên
càm, lại trở lại trên môi.
Nam Dạ Tước chống đỡ đầu lưỡi Dung Ân, xông vào trong miệng cô.
Cô khước từ, hai tay người đàn ông giữ chặt lấy mặt của cô không để cho cô nhúc nhích.
Hỗn hợp nước mắt trộn lẫn vào trong miệng, Nam Dạ Tước ôm hông của
cô, dùng sức kéo cô vào trong ngực. Một cánh tay khác vây quanh phía sau cổ Dung Ân, anh hôn rất mãnh liệt, cô cơ hồ cảm giác lưỡi của mình sẽ
bị anh cắn đứt, khóe miệng rách toạc, vô cùng đau đớn.
Anh thật sự yêu cô sao?
Dung Ân mở mắt, cô sớm nên nghĩ đến không phải sao? Nếu không, theo
tính tình Nam Dạ Tước, sẽ không có nhiều kiên nhẫn như vậy tiêu tốn ở
trên người cô, nói không chừng sớm đã đem cô đá văng.
Cô bỗng nhiên cảm giác được tim co thắt lại đau đớn, người đàn ông ôm chặt cô, phần ngực gần như dán chặt, cô có thể cảm giác được nhịp tim
anh đập dồn dập.
" Ân Ân, em yêu tôi không? Có một chút nào không?"
Nam Dạ Tước cảm giác mình thật tự chuốc họa vào thân, biết rất rõ
ràng là như thế nào đáp án, nhất định muốn hỏi, một mực muốn vạch trần
vết sẹo ra phơi trước mặt người khác, lại để cho Dung Ân hung hăng xát
một nắm muối lên.
Dung Ân không trả lời, cô thật cảm giác cả người vô lực, hai tay
buông thỏng bên người không thể tự chủ xuyên qua lưng Nam Dạ Tước,rơi
vào trên bả vai anh
Thân thể của cô đã mất đi khống chế, cô cũng không biết là thân thể
phản bội tâm, hay là tâm phản bội động tác theo bản năng của mình.
Cảm giác được cô đáp lại, sắc mặt Nam Dạ Tước trong nháy mắt hiện lên mừng rỡ, tròng mắt anh sáng lên, càng dùng sức ôm chặt Dung Ân.
Anh không yêu thì thôi, một khi yêu, lại có điệu bộ hèn mọn như vậy.
Tình yêu của anh làm người ta hít thở không thông, thậm chí là tàn
nhẫn cùng cực đoan, vì Dung Ân, anh thật có thể giết người, thật sự.
"Ân Ân, nếu như em có yêu tôi dù chỉ một chút, ta cũng sẽ không đối xử với em như vậy."
Hai n