gười rõ ràng ôm nhau, nhưng lại cảm giác đối phương đâm đang đâm vào tim mình rất đau rất đau, chẳng lẽ bọn họ thật sự là hai con nhím
sao?
Tổn thương chạm vào da thịt, đổ máu, để lại trăm ngàn vết thương lở loét.
Dung Ân để tay lên ngực tự vấn lòng, cô yêu không, có một chút nào không?
Cô đã nói, lòng của cô đã từng ấm áp qua, thật sự có.
Chuyện Diêm Việt, cô không dám nói, một chữ cũng không dám tiết lộ,
sự điên cuồng của Nam Dạ Tước cô không phải là không thấy qua, mặc dù cô biết, không được bao lâu chính anh có thể điều tra ra, nhưng Dung Ân
vẫn không dám nói.
"Anh muốn để cho tôi yêu anh, liền dùng đến phương thức này sao? "
Dung Ân khẽ đẩy anh ra, cô đi một bước, cái dây xích bạch kim kia sẽ
phát ra âm thanh kéo lê trên mặt, khuất nhục mà bi thương.
"Tôi không có biện pháp khác, tôi không thể lại để cho em đến bên cạnh hắn, một bước cũng không thể..."
"Cho nên, anh liền định nhốt tôi lại như vậy cả đời sao?"
"Nhốt đến khi em quên được hắn, ở lại bên cạnh tôi mới thôi..."
Dung Ân đi tới cửa sổ sát đất, rèm cửa sổ đã được kéo qua một bên, cô đứng ở phía sau, thật giống như là đặt mình trong bóng tối vô biên vô
hạn, "Anh rõ ràng cũng biết tôi không quên được Diêm Việt ."
"Ân Ân, em nhất định muốn chọc tôi điên lên sao? " Nam Dạ Tước đi tới phía sau Dung Ân, hai tay xuyên qua hông của cô rơi vào trên bụng,
"Chúng ta giống như lúc trước yên lặng như vậy, thật tốt?"
Nam Dạ Tước hiểu rõ, bọn họ không thể trở về lúc đó, ban đầu Dung Ân
đã hết hi vọng với Diêm Việt, không giống như bây giờ, anh nghĩ không ra còn có phương pháp nào có thể làm Dung Ân dao động, phương pháp duy
nhất, chính là Diêm Việt chết. Một người chết, sớm muộn cũng sẽ bị lãng
quên, trong khoảng thời gian đau đớn này của Dung Ân, anh có thể ở bên
cùng cô vượt qua.
Bên trong Ngự Cảnh Uyển rất an tĩnh, lầu dưới truyền đến tiếng nói, hình như là Vương Linh cùng ai đó.
Nam Dạ Tước đi ra ban công, hai tay chống ở trên lan can, Dung Ân
trước một bước nhận ra đó là giọng của má Lưu, cô vội vàng cùng đi ra
ngoài, liền thấy Vương Linh ngăn chặn ở ngoài cửa, đang cùng má Lưu nói
gì đó.
"Tôi tìm Dung Ân, cô để cho tôi gặp nó một chút đi?"
Mặt Vương Linh lộ vẻ khó xử, người này cô biết, trước kia gặp qua ở Diêm gia, "Thật ngại, Dung tiểu thư thật không có ở đây."
Dung Ân vừa muốn lên tiếng, lại bị Nam Dạ Tước bên cạnh che miệng
lại, anh đem cô kéo vào phòng ngủ, cũng đem cửa sổ sát đất cùng rèm cửa
sổ toàn bộ kéo lại, chợt tối sầm làm người ta chân tay luống cuống, Nam
Dạ Tước ngồi ở mép giường, để cho Dung Ân ngồi ở trên đùi của mình.
Lầu dưới, Vương Linh đang tìm lý do qua loa nói với má Lưu, Dung Ân
biết bà tới đây, nhất định là bởi vì hôm nay cô không có đến bệnh viện,
Diêm Việt nhìn không thấy cô sẽ cuống cuồng.
"Nam Dạ Tước, anh buông, buông ra "
Anh che miệng của cô, Dung Ân rống giận xuyên thấu qua khe hở truyền
đi, mơ hồ không rõ. Anh giữ eo Dung Ân, đem cô áp lại trên giường, mặt
của cô vùi sâu vào trong chăn, sợi xích kia chất liệu rất đặc biệt, cũng không làm cho Dung Ân khó chịu cái gì, chẳng qua là cột vào thắt lưng,
thủy chung cảm thấy lạnh như băng.
"Nam Dạ Tước, anh điên rồi, anh thật điên rồi "
Người đàn ông như vậy, làm cho cô sợ, run rẩy.
"Đúng, tôi điên rồi, cũng là bị em ép điên. " Toàn bộ sức nặng Nam Dạ Tước đặt ở trên lưng Dung Ân, cô thở hổn hển, trái tim cảm giác được
hít thở không thông, thở không ra hơi.
"Em đừng nghĩ gặp lại được hắn, đừng nghĩ "
Dung Ân biết người đàn ông này có đôi khi điên cuồng làm người ta
giận sôi, cô chau mày, không khỏi cảm thấy sợ, "Nếu anh dám động Diêm
Việt..., tôi sẽ không chỉ hận anh, nếu anh ấy chết rồi, tôi cũng sẽ đi
chết, anh đừng ép tôi!"
"Em vẫn khăng khăng bảo vệ hắn? Em muốn cùng đi chết sao? Tôi sẽ không để cho em toại nguyện, Dung Ân, em nghĩ cũng đừng nghĩ "
"Nam Dạ Tước, anh trói buộc được tự do của tôi, nhưng anh quản không
được sinh tử của tôi, nếu tôi muốn chết, ai cũng cản không được ..."
Người đàn ông không nói lời nào, chỉ là cúi ở trên lưng Dung Ân, hơi
thở của anh nóng rực phun đốt bên tai cô, anh tức giận đến cỡ nào, cô
biết.
Dung Ân thật là nghĩ không ra, bọn họ làm sao sẽ đến một bước này?
Sau một hồi, người đàn ông mới từ trên người cô ngồi dậy, trong bóng
tối, cô không nhìn thấy vẻ mặt Nam Dạ Tước, chỉ biết là anh mang theo
lửa giận rời đi ,lúc đóng sập cửa, cơ hồ cả phòng ốc cũng đang run rẩy.
"Cậu chủ "
Lầu dưới, Vương Linh mới vừa muốn nói gì, liền bị Nam Dạ Tước phất
tay cắt đứt, "Tôi biết, tôi muốn đi ra ngoài, cô ngó chừng cô ấy, còn
nữa... Tiếng nói cô ấy có chút ách, cơm trưa không nên làm đồ cay."
"Vâng."
Nam Dạ Tước lái xe ra Ngự Cảnh Uyển, không nghĩ tới má Lưu cũng không có đi, ở ngoài cửa lớn lao tới. Người đàn ông thắng gấp, thuận tay tháo kính đen, một đôi mắt thâm thúy tóe ra âm hàn.
Người đàn ông này, má Lưu ít nhiều cũng từ trong miệng Diêm lão gia
biết đôi chút, còn có trên ti vi cũng thường xuyên có báo cáo, bà vòng
qua đầu xe đi tới trước cửa xe Nam Dạ Tước, "Tiên sinh, tôi muốn hỏ