Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dục Vọng Đen Tối

Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3218821

Bình chọn: 7.00/10/1882 lượt.

ặt, chuyện gì xảy ra,

là Diêm Việt đã xảy ra chuyện sao?

Bởi vì cách quá xa, cô nghe không được trong miệng má Lưu đang nói

cái gì, Dung Ân lo lắng đi tới đi lui trong phòng, tới cửa bắt đầu

dùng sức đấm, "Thả tôi ra, Nam Dạ Tước, thả tôi ra "

Cửa phòng cũng không lâu lắm bị mở ra, Vương Linh sau khi đi vào, liền đóng lại.

Cái khay trong tay cô, bên trên có cơm trưa hôm nay , món ăn đều là

Dung Ân thích, cũng là Nam Dạ Tước tỉ mỉ để cho Vương Linh chuẩn bị.

Dung Ân ngồi ghì ở giường, nghe được động tĩnh , ngẩn đầu lên nhìn cô.

"Dung tiểu thư, " Vương Linh mơ hồ cho là, Dung Ân bắt đầu bị

nhốtlà bởi vì mình nói cho Nam Dạ Tước những lời đó, cô vốn cho là anh

nên biết chân tướng, không nghĩ tới lại biến thành như vậy, "Thật xin

lỗi, thật thật xin lỗi".

Nghe cô nói như vậy, Dung Ân cũng đã sáng tỏ, cô không có trách Vương Linh, có một số việc sớm muộn sẽ biết , "Hắn không có ở nhà sao?"

"Cậu chủ mấy ngày qua bề bộn nhiều việc, cũng là rất trễ mới trở về,

hơn nữa, em thấy mặtcậu chủ đầy mệt mỏi, thật giống như mệt chết đi..."

"Vương Linh, " Dung Ân cắt đứt lời cô..., hắn mệt mỏi hay không

cũng khôngliên quan đến cô? Em giúp tôi một việc được không?"

Vương Linh đem cơm trưa để trên tủ đầu giường, "Dung tiểu thư, không phải là em không muốn giúp chị , mà là như bây giờ, em căn bản không

giúp được chị... . ."

"Em có thể, " Dung Ân đứng dậy, đi tới trước cửa sổ sát đất, má

Lưuvẫn chưa rời đi, "Em giúp tôi đi xuống hỏi má Lưu một chút, có phải có chuyện không may gì xảy ra, được không? Chị bây giờ không thể nói chuyện được với bà ấy..."

"Dung tiểu thư, " Vương Linh mặt lộ vẻ khó khăn, lắc đầu, "Thật xin

lỗi, cậu chủ đã phân phó, ngay cả em cũng không thể bước ra khỏi Ngự

Cảnh Uyển, hiện tại mua thức ăn cũng có người đưa tới cửa , Dung tiểu

thư, em cũng bị nhốt giống như chị."

Cái đồ biến thái này!

Dung Ân chán nản theo cửa sổ sát đất mà trượt té trên mặt đất, "Anh ta thật sự muốn nhốt tôi như vậy suốt đời sao?"

Vương Linh đi lên trước, đứng ở bên cạnh Dung Ân, "Dung tiểu thư,

chịcũng đừng bướng bỉnh cùng cậu chủ nữa, chị nhận sai đi , cậu chủ

đối với chị thật rất tốt, là thật tâm yêu chị... . . . ."

Dung Ân đầu nhẹ ngẩng, khóe miệng bật ra giễu cợt, "Yêu? Vương Linh,

nếu có người lấy phương thức như thế yêu em, em có thể đón nhận được

sao?"

Cô gái không nói gì, nhưng cô biết tiếp tục như vậy, bọn họ chỉ có

thể càng khắc sâu thêm thương tổn cho đối phương, Dung Ân khoanh chân mà ngồi, hai tay ôm đầu gối, "Tôi bị giam chừng mấy ngày rồi, Vương Linh, có phải sắp sang năm mới rồi?"

"Đúng, chị đã tại chỗ này chừng mấy ngày rồi, hôm nay là 24, còn có một tuần lễ nữa là giao thừa rồi".

"Trôi qua thật là nhanh", Dung Ân đem thân thể xoay qua chỗ khác, mặt dán vào kính thuỷ tinh hướng phía ngoài, má Lưu vẫn không có đi, lôi kéo tay áo đối phương, đau khổ cầu khẩn, "Không biết năm nay giao

thừa, tôi có thểở bên cạnh mẹ không."

Đến lúc đó mẹ không thấy cô đến, ngay cả cái điện thoại cũng không có, nhất định sẽ lo lắng phát điên.

Dung Ân thần sắc ảm đạm, Vương Linh nhìn qua gò má cô, trong lòng không khỏi phiền muộn, tâm tình phiền muộn theo.

Cơm trưa, Dung Ân không có ăn, cô ăn không vô, má Lưu cuối cùng

cũng bị đuổi đi, cô mang theo cái xích bạch kim kia ở bên trong phòng

đi tới đi lui, không biết mệt mỏi.

Cô chính là muốn chính mình mệt mỏi, tốt nhất có thể mệt mỏi đến cái

gì cũng quên mất, Dung Ân không có đi tất, chân trần trụi, có đôi khi

ngồi chồm hổm xuống đếm hoa văn trên sàn nhà, những thứ này đều là hàng

xa xỉ, Dung Ân đếm nguyên một đám hoa vănbày ra trước mắt, đếm tới mệt mỏi, liền ngồi ở trên giường.

Đầu tóc cô rối bù, thời điểm kéo toàn bộ rèm cửa sổ, mặc dù

phía ngoài ánh sáng mặt trời chói mắt, bên trong gian phòng, cũng là âm u vô cùng, mơ hồ còn lại sự lạnh lẽo tận xương tủy.

Cô đắpchăn, lăn qua lộn lại, thật lâu về sau, cuối cùng ngủ thiếp đi.

Chỉ là, cô ngủ cũng không được tốt, đôi môi khẽ nhếch mở, tựa như

đang nói mớ gì đó, trong phòng không có mở hệ thống sưởi ấm, nhưng

toàn thân cô đều là mồ hôi, hai bả vai động đến bên này động đến bên

kia, đầu tóc đã dán tại trên khuôn mặt gầy gò.

Đây là mộng sao? Bằng không, cô cũng sẽ không nhìn thấy Diêm Việt. Vẫnlà đang ởtrên sườn núi.

Trên đỉnh núi sương mù rất lớn, Dung Ân lấy tay vung lên mấy cái, "Việt, anh đứng một mình ở đó làm gì thế?"

Người đàn ông đã có thể đứng dậy, anh thân ảnh cao lớn đứng ở đó, mặc T-shirt nhàn nhã cùng quần jean màu xanh đậm , tóc ngắn màu nâu đậm,

nhìn không đoán được tuổi tác , anh nói, "Ân Ân, anh phải đi".

"Đi? " Dung Ân không giải thích được, "Việt, anh muốn đi đâu?"

"Ân Ân, " Diêm Việt ở đỉnh núi trên tảng đá lớn ngồi xuống, thần

sắc trong sáng chuyển thành cô đơn, Dung Ân chỉ nhìn thấy bên khuôn

mặt tuấn lãng trở nên tràn đầy thê buồn bã, "Anh tỉnh lại chính là vì

muốn nhìn em một chút, bây giờ theo anh thấy, anh biết em sống rất

tốt, anh muốn đi rồi".

" Không", Dung Ân c