ạnh.
Món ăn đẹp mắt, mùi vị ngon miệng, nhưng dù sao cũng là lạnh.
Anh ăn đồ ăn nguội, dạ dày tự nhiên sẽ bị chịu tội.
Hai tay anh đan nhau, chống trên trán của mình, Vương Linh đứng
ở cách đó không xa, có thể nhìn thấy người đàn ông môi mỏng
mân lên, mắt phượng thâm thúy nhìn chằm chằm vào thức ăn trên
bàn, mà sững sờ, không biết là suy nghĩ cái gì.
Cho dù là kẻ ngu cũng biết chuyện, Nam Dạ Tước cũng sẽ không thể
không rõ ràng, chẳng qua là, Dung Ân tự mình làm thức ăn, hơn nữa lại là vì anh mà chuẩn bị.
Cách họ ở bên nhau, chính là hành hạ lẫn nhau, em hành hạ
tôi 1 phân, tôi hành hạ em một tấc. ( (đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ)
Những gì có thể đập Dung Ân cũng đập phá hết, sợi xích bạch kim kia
rất dài, cô ít nhất có thể đi vào phòng vệ sinh, ra đến tận ban công,
nhưng chỉ là không ra khỏi được căn phòng này.
Cô chán chường ngồi trên giường, cho đến bây giờ, cô cũng không tin Nam Dạ Tước có thể dùng cách này nhốt cô lại.
Dung Ân mặc đồ ngủ, sợi xích kia tha trên mặt đất, một đầu bị quần áo che lại, không nhìn thấy.
Mặc dù như vậy, cửa phòng vẫn bị Nam Dạ Tước khóa lại.
Xích mặc dù không thô, nhưng lại rất bền chắc, Dung Ân thử giật ra, căn bản không thể rung chuyển nó một chút nào.
Lúc Nam Dạ Tước tiến vào, Dung Ân đang ngồi ở mép giường, cô cúi thấp đầu, tóc dài mềm mại che kín khuôn mặt nhỏ nhắn cỡ bàn tay, người đàn
ông giẫm lên mớ hỗn động dưới sàn đi về phía trước, Dung Ân nghe được
động tĩnh, tốc độ phản ứng rất nhanh, thuận tay cầm lên đồng hồ báo thức thủy tinh trên tủ đầu giường hướng Nam Dạ Tước ném. Bởi vì cô đang
ngồi, cho nên đồng hồ báo thức chẳng qua là nặng nề đập trúng đầu vai
Nam Dạ Tước, nửa người anh nghiêng về phía sau, có thể tưởng tượng lực
ném ra ngoài lớn đến bao nhiêu.
Nếu cô đứng, lần này là có thể đập bể đầu Nam Dạ Tước.
"Anh đã nói cho tôi tự do, anh xem cái này là cái gì? Nam Dạ Tước,
tôi là con chó anh nuôi sao? " lúc Dung Ân nói ra những lời này, tự mình cũng khuất nhục thất thanh khóc rống.
"Vậy còn em? Em muốn để cho tôi trơ mắt nhìn em trở lại bên cạnh Diêm Việt sao? Tôi làm không được!"
"Tại sao? " Dung Ân vọt từ trên giường đứng lên, hai quả đấm dùng sức nắm chặt, "Anh không phải là đã chơi chán sao? Nam Dạ Tước, anh tại sao không thả tôi đi? Anh muốn phụ nữ, bao nhiêu người bên ngoài xếp hàng
a, anh ngoắc ngoắc đầu ngón tay đã có người đưa tới cửa, anh tại sao lôi kéo ta không tha?"
"Em cứ muốn đi như vậy sao? Tôi nói rồi ngươi ở bên cạnh tôi, tôi cho em cuộc sống tốt nhất, em không muốn sao? " Nam Dạ Tước rống giận lên
tiếng, nơi huyệt Thái Dương, gân xanh nổi lên, giống như là một con sói
dữ bị chọc giận.
Dung Ân lúc này không kịp sợ, "Tôi không muốn, tôi cho tới bây giờ
cũng chưa có muốn qua, Nam Dạ Tước, anh không nên lại đến can thiệp cuộc sống của tôi được không, chúng ta buông nhau ra, anh như cũ là Tước
thiếu bản tính phong lưu, tôi sống cuộc sống bình thường như cũ của tôi, có được hay không?"
"Không được! Em nghĩ cũng đừng nghĩ..."
"Tại sao — " Dung Ân tiếng nói xé rách, một đôi mắt gắt gao nhìn
thẳng người đàn ông, "Nhốt tôi như vậy, rất vui vẻ sao? Có phải hay
không?"
"Em nói gì cũng vô dụng, Diêm Thủ Nghị hại chết con của chúng ta, tôi muốn để cho hắn trả giá thật đắt, Diêm Việt đoạt mất em, tôi muốn để
cho hắn chết! " Nam Dạ Tước ánh mắt đen tối, sắc mặt kinh người, giống
như là sứ giả của địa ngục.
Dung Ân vẻ mặt ngơ ngẩn, "Con... Làm sao anh biết?"
"Em tính giấu giếm tôi bao lâu? Đem toàn bộ sai lầm ôm vào người
mình, Dung Ân, đúng, em làm rất tốt, " Nam Dạ Tước vươn ra hai tay,
kềm ở hai vai của cô, "Tôi cho em biết, con mất đi là lỗi của em, em ban đầu đuổi theo ai? Diêm Việt sao? Vậy là em đã sớm biết có hai Diêm
Việt? " anh liên tiếp hỏi ngược lại, "Em vì đuổi theo hắn, ngay cả con
trong bụng cũng có thể không để ý, em nói không sai, là em hại chết nó,
khoản nợ này, cái mạng này, tôi cũng muốn ghi tạc trên đầu Diêm Việt!"
"Anh là đồ điên! " Dung Ân dùng sức muốn tránh ra, lại bị Nam Dạ Tước càng nắm càng chặc, "Đứa bé này, là anh không muốn, anh nếu sớm biết
..., nó sớm đã không còn rồi..."
"Dung Ân, tôi không có chính miệng nói cho em biết tôi không muốn,
hiện tại tôi muốn, em có thể đưa trả lại cho tôi ư, có thể sao? ! " Nam
Dạ Tước hai tay dùng sức, đem Dung Ân vứt ngã xuống giường, cô đầu váng
mắt hoa, giãy dụa thật lâu bò không dậy nổi.
"Chúng ta làm sao biến thành như vậy, " sợi tóc thật dài tán ở trên
mặt Dung Ân, thấy không rõ thần sắc của cô, chỉ có thể trông thấy ánh
mắt kia hỗn độn, "Rõ ràng chẳng qua là giao dịch mà thôi, sai ở đâu
chứ..."
"Tôi hỏi em một lần cuối, em lựa chọn Diêm Việt, hay là bên cạnh tôi."
"Tôi sẽ không bỏ lại anh ấy, sẽ không! " biết rất rõ ràng như vậy sẽ
chọc giận anh, nhưng Dung Ân vẫn nói ra lời nói thật, Diêm Việt không
thể rời bỏ cô, cô muốn đi ra ngoài, muốn rời đi nơi này.
"Vậy chúng ta cùng chờ xem, ai kiên nhẫn tốt hơn, thủ đoạn của ai có thể làm cho đối phương cúi đầu t