goan ngoãn nằm xuống? Chơi đùa với cô gái đứng đầu đại
lục, còn có giá trị thực tế hơn.”
“Điện
hạ, mạng sống của cô ấy còn quan trọng hơn cả tôi.” Thẩm Mặc Sơ lẳng lặng nói.
Nói
chuyện nãy giờ, ham muốn mãnh liệt của Hudgens đối với Hứa Mộ Triều cũng đã
phai nhạt mấy phần. Nhưng nghe Thẩm Mặc Sơ cầu tình, hắn lại có chút hoài nghi
về lòng trung thành của anh. Lúc này, có làm gì Hứa Mộ Triều hay không cũng
không còn quan trọng nữa.
Hắn
nhìn Thẩm Mặc Sơ: “Được rồi, tôi không làm gì cô ấy. Nhưng nếu trả cô lại cho
Minh Hoằng, ngày nào đó cô ta bị cải tạo thành người máy, chỉ càng khiến thế lực Minh Hoằng thêm lớn
mạnh.”
Thẩm
Mặc Sơ yên lặng không nói, trong lòng Hứa Mộ Triều chùng xuống.
“Giết
cô ta đi.” Hudgens cười nói, “Như vậy sẽ không để lại hậu quả, còn bảo toàn
trinh tiết cô gái của ngươi, thế nào?”
“Nếu
đây là mệnh lệnh của ngài, tôi sẽ chấp hành.” Thẩm Mặc Sơ không thèm liếc nhìn
Hứa Mộ Triều.
“Không.”
Hudgens nghĩ tới chuyện gì đó, bỗng nhiên nở nụ cười, ” Ngươi dứt khoát ăn luôn
cô ta đi, uống sạch máu sau đó ăn cô ta vào bụng. Bằng cách này, cô gái của
ngươi sẽ suốt đời ở bên cạnh ngươi.”
“….Tuân
lệnh.” Con dao nhỏ trong tay Thẩm Mặc Sơ run lên, lưỡi dao sắc bén không chút
do dự cắt qua bả vai non nớt, máu tươi yên lặng chảy ra.
“Đúng
là trò hay!” Hudgens cười cười, ngồi trên sô pha đối diện, dùng cánh tay xương
trắng chống cằm xem kịch.
“Em
yêu…” Thẩm Mặc Sơ vùi đầu vào hõm vai cô, hút thật mạnh dòng máu tươi thơm mát
tinh khiết, “Em sẽ ở cạnh tôi suốt đời.”
“Buông
ra!” Hứa Mộ Triều sợ ngây người, anh ta thật sự thực hiện mệnh lệnh biến thái
của Hudgens. Hai tay hai chân cô ra sức giãy dụa, chỉ là do thuốc vẫn chưa tan
hết. Thẩm Mặc Sơ thuần thục ngăn chặn thân thể của cô, khiến tất cả sức mạnh
của cô đều biến mất dưới tay anh, không thể động đậy.
Vì thế
cô trơ mắt nhìn, nhìn anh vùi đầu vào hõm vai mình, nhìn thấy sườn mặt không
biểu tình màu lúa mạch dưới mái tóc ngắn của anh, mặc anh như ma quỷ hung hãn
hút máu cô!
Cô nghe
được âm thanh, biết máu mình đang cạn dần, cũng cảm giác được tay chân ngày càng
vô lực. Cô không biết anh đã hút bao nhiêu máu, chỉ là đầu cũng cảm thấy choáng
váng nặng nề. Khuôn mặt tươi cười vừa lòng của Hudgens dần dần mơ hồ, cô tuyệt
vọng nhắm mắt lại, không muốn chứng kiến giây phút bản thân đến bước đường
cùng.
Cô nhìn
thấy gương mặt người nọ gần sát mình. Miệng đầy máu, hàng lông mi đen dài thỏa
mãn nhắm chặt, vì mùi máu tươi mà hô hấp càng thêm dồn dập
Chỉ là
cuối hàng mi kia, một giọt nước mắt trong suốt lặng yên chảy xuống trên khuôn
mặt đã gần như mất ý thức của vua Zombie.
“Nếu
không thể kháng cự….gien….” Cô đột nhiên ghé sát vào tai anh, dùng ngữ điệu rất
trầm thấp nói: “Mặc Sơ…Vì sao anh còn có thể….rơi nước mắt?”
Thân
thể kiên cố đang cưỡng ép cô, bỗng nhiên run lên như điện giật.
Động
tác hút máu vẫn tiếp tục, anh giống như người đã đói khát nhiều ngày, càng hút
lại càng không nỡ buông ra. Anh thong thả từ từ ngước mắt lên, chậm rãi chống
lại tầm mắt thương hại tuyệt vọng của cô.
Mà Hứa
Mộ Triều rõ ràng nhìn thấy, trong đôi mắt sâu thẳm màu xanh đậm kia, vẻ đau xót
khó hiểu đang yên lặng lan tràn.
Thế
nhưng cô rốt cuộc không thể đánh giá nỗi đau kia sâu sắc đến nhường nào. Cô cảm
nhận được hô hấp của mình càng ngày càng suy yếu, cô biết, mình sắp rơi vào
giấc ngủ say vĩnh hằng….
Anh Triệt…
Đế đô,
dãy núi phía chân trời. Mặt trời chói chang gay gắt, núi non xanh thẫm, yên
tĩnh không một tiếng động.
Quan
Duy Lăng dưỡng thương đã sắp khỏi hẳn, sắc mặt nghiêm túc buồn bã ngồi ở trước
giường Nguyên soái. Anh vừa mới nhận được tin tức, hôm qua, cao thủ tinh anh
loài người lẻn vào nội bộ quân địch, cuối cùng cũng tìm được Hứa Mộ Triều trong
một căn cứ. Thậm
chí bộ Tình báo còn nhận được tin tức Hứa Mộ Triều đã thành công thoát khỏi căn
cứ quân địch.
Chỉ là,
đã một ngày một đêm,nhưng vẫn không có tin tức nào khác. Ngay cả binh sĩ tiếp
ứng mai phục tại địa điểm đã dự định cũng không thấy bóng dáng. Nghĩ đến thủ
đoạn cải tạo người máy của Minh Hoằng, cùng với dáng vẻ khuất nhục khi bị Minh
Hoằng ôm vào lòng của Hứa Mộ Triều, Quan Duy Lăng chỉ cảm thấy trái tim mình
siết chặt đến đau đớn.
Nếu cô
chạy trốn thất bại, lại bị bắt trở về….Hậu quả, thật không thể tưởng nổi.
“Nguyên
soái…” Anh lẳng lặng nói, ” Cô ấy hẳn phải kiên cường lắm mới có thể nhận lấy
bao nhiêu đau khổ như thế?”
Mà đau
khổ đến bao giờ mới có điểm dừng?
Ngày
hôm nay, đối với Quan Duy Lăng, đối với Phủ Nguyên soái, vốn là một ngày vô
cùng bình thường. Quan Duy Lăng đã hồi phục sắp phải quay lại tiền tuyến, dinh
thự Nguyên soái âm thầm, yên lặng hoạt động dưới tình trạng mất đi Thống soái,.
Mà Quan
Duy Lăng nói chuyện với Nguyên soái xong, trước khi rời đi, nhìn thấy ngón tay
Nguyên soái động đậy, lại động đậy. Thậm chí đôi mắt tuấn mỹ khép chặt kia cũng
bắt đầu chậm rãi chuyển động, ngày hôm nay đã trở thành ngày khiến toàn bộ loài
người vui mừng khóc lớn.
Niềm
vui ồ ạt đến không thể suy nghĩ, bắt đầ