Huyên…
Pusyseda
nhìn Hiểu Huyên cười buồn.
- Thiếp
cũng từng trải qua nỗi khổ vì yêu, nên rất hiểu tâm tư của cô, Ngải Tình. Xin
chàng hãy giúp đỡ đôi uyên ương tội nghiệp ấy!
- Không
phải ta không muốn giúp, nhưng ta đưa chị ấy đi bằng cách nào? Lữ Quang và đám
con cháu của ông ta đều từng gặp chị ấy, nếu để lộ tung tích thì phải làm sao?
- Thiếp
nghe nói, đức vua đưa cả thê thiếp đến chùa lễ Phật, chàng đưa người thân đi
cũng đâu có gì lạ. Chàng hãy để cô Ngải Tình đóng giả thiếp là được.
Hiểu
Huyên suy nghĩ một lát, quan sát tôi một lượt, rồi tiếp tục thuyết phục chồng:
- Từ
khi về làm dâu nhà chàng, thiếp ít khi ra ngoài, nhưng ai nấy đều hay thiếp là
người Hán. Chàng có thể ứng đối với người ta rằng, kể từ sau lần sinh nở thứ
hai, thiếp luôn muốn đến chùa lễ Phật tạ ơn. Chỉ cần nói dối rằng thiếp bị cảm
lạnh, phải trùm khăn che mặt là ổn. Cô Ngải Tình có đôi mắt rất giống thiếp,
vóc dáng cũng vậy, cô ấy đóng giả thiếp chắc chắn không ai nghi ngờ. Chàng lại
là quốc sư một nước, lẽ nào có kẻ dám vén khăn che mặt của thiếp để kiểm chứng
đúng hay sai?
Hay
lắm! Quả là một phụ nữ thông minh, lanh lợi! Tôi vui như mở cờ trong bụng, nắm
lấy tay Hiểu Huyên, xúc động:
- Tốt
quá! Cảm ơn phu nhân!
- Cô
Ngải Tình có quan hệ thân thiết với gia đình chúng tôi như vậy, xin đừng gọi
tôi là phu nhân, nghe khách sáo và xa lạ. Chi bằng chúng ta gọi nhau là chị em.
Tôi có lẽ hơn tuổi cô, tôi gọi cô là em gái, được không?
Giọng
nói dịu dàng và chân thành của cô ấy khiến tôi càng thêm yêu cô ấy hơn.
- Được
chứ! Được làm chị em với một phụ nữ thông minh, xin đẹp như phu nhân là diễm
phúc cùa Ngải Tình! Có điều, hai chúng ta chưa biết ai là chị ai là em đâu!
Ta thật
thà khai báo:
- Tôi
đã hai mươi lăm tuổi rồi!
- Hiểu
Huyên, xét về tuổi tác, nàng phải gọi chị ấy là chị đó. Chị ấy hơn nàng một
tuổi.
Pusyseda
đứng bên bật cười.
-
Nhưng, nhưng mà trông chị ấy giống như một thiếu nữ mới mười tám, mười chín
tuổi vậy!
Hiểu
Huyên nhấc tay tôi lên, cử chỉ nhã nhặn, không ngừng tán thưởng.
- Chị
ấy còn rất nhiều điều khiến người ta phải ngạc nhiên nữa kia!
Tôi
nháy mắt ra hiệu cho Pusyseda, cậu ta thôi cười, dịu dàng nói với vợ:
- Đã
khuya rồi, nàng đưa chị Ngải Tình đi nghỉ đi. Ngày mai chúng ta phải chuẩn bị
mọi thứ để ngày kia lên đường.
Đêm đó,
tôi trở về căn phòng quen thuộc của mình. Không ngoài dự đoán của tôi, mọi thứ
vẫn được giữ nguyên, thậm chí cả những mảnh giấy viết chữ của Pusyseda thuở nhỏ
vẫn còn đó. Những năm tháng đã khiến chúng trở nên ố vàng, những nét chữ xiêu
vẹo đã không còn rõ nét nữa. Đang chìm đắm trong xúc cảm được khơi gợi bởi ký
ức, bỗng tôi nghe thấy tiếng ngâm nga phía sau. Giai điệu quen thuộc làm sao,
tuy có hơi lạc nốt nhưng chắc chắn đó là bài “Ngủ ngon con yêu”. Tôi giật mình,
quay lại nhìn cô ấy:
- Tướng
công tôi thường hát ru hai đứa nhỏ bằng bài hát này.
Cô ấy
mỉm cười, đôi mắt trong trẻo chiếu thẳng về phía tôi, có ý thăm dò phản ứng của
tôi.
- Tướng
công có lần đã hỏi tôi về bài hát của người Hán này, nhưng tôi hiểu biết hạn
chế chưa từng nghe bài hát này bao giờ.
Thì ra
cô ấy vẫn băn khoăn chuyện đó.
- Hiểu
Huyên, chính tôi đã hát cho cả hai anh em họ nghe bài hát này.
Tôi
hiểu ý tứ của cô ấy và nghĩ rằng nên thành thực:
- Chuyện
đó đã qua lâu lắm rồi, có lẽ chỉ còn là một chút ký ức mơ hồ mà thôi, quan
trọng nhất vẫn là hiện tại… Hiện tại, cô và hai đứa trẻ mới là người thân thiết
nhất của cậu ấy, là những người mà cậu ấy muốn chở che, bao bọc nhất.
Tôi nhẹ
nhàng nắm lấy tay cô ấy, giải bày lòng mình:
- Tôi
cũng có người mà tôi muốn bảo vệ. Mười năm trước tôi đã bỏ lỡ cơ hội, nhưng bây
giờ, tôi quyết không từ bỏ.
Tôi
ngước nhìn bầu trời đêm tịch mịch bên ngoài, nỗi buồn dâng ngập lòng.
- Trừ
phi chàng không cần tôi nữa…
Tôi
nghĩ Hiểu Huyên đã trở về với niềm hân hoan vì khúc mắc đã được giải tảo. Tôi
ngồi ngơ ngẩn rất lâu trên giường, kỷ niệm về căn phòng này lần lượt ùa. về.
Chuyện xưa tựa như mây khói, chớp măt đã hơn mười năm. Cậu nhóc ngày xưa sáng
nào cũng ngồi xổm, chầu chực bên giường tôi nay đã xuất hiện không ít nếp nhăn
trên trán, mọi suy nghĩ hành động đã chín chắn, chững chạc, già dặn hơn rất
nhiều.
Tôi bất
giác nhớ lại người cha của họ từng nói với tôi. Pusyseda là người dám làm dám
chịu, tính cách phóng khoáng, nhiệt thành, tuổi trẻ bốc đồng, phóng túng, nhưng
sẽ trưởng thành theo thời gian. Còn Rajiva, chàng quá ư thông minh, từ nhỏ lại
chưa từng phải chịu khổ. Suy nghĩ đè nặng trong lòng nhưng chẳng chịu nói ra.
Tính cách ấy sẽ phải đổi bằng một đời bất hạnh.
Tôi
cười buồn. Mười năm sau, những lời của Kumarayana đã được nghiệm chứng. Rajiva,
chàng có bao nhiêu điều kìm nén trong lòng không thể nói ra? Lúc này, chàng
đang làm gì? Hay là cũng ngồi thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời đêm ngàn sao, chờ
trời sáng? Lúc ra đi, em đã kìm lòng không nhìn chàng. Em đã tự an ủi rằng, vì
chàng muốn em bỏ trốn nên mới nói những lời nghiệt ngã ấy. Tuy chàng chưa một
lần nói yêu em, nhưng