h hơn, giống như đang rất gấp gáp.
"Triệu Mạnh Tề!" Không ngờ anh thủy chung không thay đổi chủ ý, Dương Tư Dục
nhanh mồm nhanh miệng gọi tên anh, giọng nói mang theo chút cay cú.
"Tôi thích cô gọi tôi như thế." Anh nhìn cô mỉm cười, không để ý đến sự tức
giận của cô, nhưng cũng không quên hình dung đến từ 'hung dữ' nhưng...
anh thích.
Dương Tư Dục sửng sốt, theo thói quen cô đối với Lương Tĩnh Hanh rất hung dữ. Nhưng đối diện với người khác, thói quen của cô
không biết đi nơi nào.
"Anh ở đây định làm cái gì?" Dương Tư Dục bị anh làm đến không biết phải làm gì, cũng không hiểu anh muốn gì.
"Cô thích người đàn ông kia." Triệu Mạnh Tề khẳng định nói.
"Tôi không có.." Dương Tư Dục dừng chân, vội vã phủ nhận.
"Không thừa nhận cũng vô dụng, mới vừa rồi tôi thấy rất rõ ràng." Triệu Mạnh
Tề không để cô có thời gian ngụy biện, đẩy hông cô, lại tiếp tục đi về
phía trước.
Dương Tư Dục lần đầu tiên bị nói đến á khẩu không trả lời được. Triệu Mạnh Tề rất hài lòng với sự im lặng của cô, điều này
chứng tỏ anh nói đúng.
Cô bé này có một đôi mắt trong sáng, không lừa được người. Anh rất thích đôi mắt trong vắt của cô, cũng thích sự
thẳng thắn của cô. Dĩ nhiên không bao gồm lời nói không phải trong lòng
của cô. Anh thưởng thức, anh thích, là đôi mắt nhìn thấy đáy của cô, cho dù đã bị cô tận lực đè nén dưới rèm mi dài kia.
"Tôi nói rồi,
người đàn ông kia là ông chủ của tôi, anh đừng hại tôi mất việc làm."
Bước chân càng gần đến nơi Lương Tĩnh Hanh đang đứng khí thế của cô càng yếu đi.
Triệu Mạnh Tề cười khẽ, chân vẫn bước về phía trước không ngừng.
"Cô thích người đàn ông kia, điều này tôi rất hiểu, chúng ta đi tìm hiểu
xem, người đàn ông kia đối với cô là cảm giác gì." Triệu Mạnh Tề nhìn
nhìn cô cười như có điều suy nghĩ.
Câu nói này làm Dương Tư Dục
nhất thời giật mình, cũng quên không phản bác lại anh. Anh nói, "cô
thích anh" chuyện này rất rõ ràng. Một người xa lạ mới quen, cũng có thể nhìn thấy được cô thích anh. Còn Lương Tĩnh Hanh ở bên cạnh cô mười mấy năm, lại không biết gì cả. Anh còn nói, "chúng ta đến đó xem, người đàn ông kia có cảm giác gì với cô"
Nói thật, Dương Tư Dục cũng rất
tò mò, cô cũng thật muốn biết, rốt cuộc Lương Tĩnh Hanh có cảm giác gì
với cô không. Nhất thời trên gương mặt trắng nõn đang rối rắm kia, rèm
mi hạ xuống, nhìn qua có chút cô đơn.
Tim Triệu Mạnh Tề như bị
ai nhéo, nụ cười trên mặt hiện ra một tia bất đắc dĩ. Nguy rồi, cô gái
này, yêu rất sâu đậm. Tệ hại hơn chính là .. anh như có chút đau lòng
khi nhìn trên mặt cô hiện lên sự cô đơn.
Chăm chú nhìn rèm mi
dài kia, Triệu Mạnh Tề bỗng kích động muốn nâng cái cằm mảnh khảnh kia
lên, làm cho cô cười một cái. Một hồi chuông cảnh báo vang lên trong
lòng, Triệu Mạnh Tề phát giác mình có chút không kịp rồi.
"Tôi còn chưa biết cô tên gì." Anh thì thầm bên tai cô, gọi cô trở về thực tại.
"Dương Tư Dục." Cũng đến mức này, cô cũng không còn muốn giấu diếm.
"Tư Dục ..." Anh đọc nhỏ tên cô, ánh mặt dừng trên mặt cô.
"Tôi sẽ giúp cô."
"Hả? Giúp tôi cái gì?" Dương Tư Dục đón lấy ánh mắt anh, trong lòng bị mấy câu nói của anh làm hoang mang.
"Tôi sẽ giúp cô biết rõ ràng, cô muốn biết gì thì sẽ biết tất cả .." Triệu
Mạnh Tề đột nhiên cúi đầu, hơi thở nóng rực rơi trên cổ cô: "Tất cả về
người đàn ông kia."
Kinh ngạc nhìn vào mặt anh, hai mặt Dương Tư
Dục một hồi lâu cũng không động đậy, chỉ là cứng ngắt nhìn anh. Bữa tiệc náo nhiệt, tuấn nam, mỹ nữ rất nhanh sẽ bị phát hiện, nhất là người đàn ông đẹp trai này còn là chủ nhân của bữa tiệc, thì nhất cử nhất động
của họ đều rơi vào tầm mặt của mọi người.
Bọn họ nhanh chóng
xuất hiện trong tầm mặt của Lương Tĩnh Hanh, bởi vì anh vừa nghe con gái cua Triệu gia nói: "Bên cạnh anh tôi thế nhưng lại xuất hiện phụ nữ."
Trong giọng nói của thiên kinh Triệu gia chứa đầy ngạc nhiên, đầu Lương Tĩnh
Hanh có thể chứa đầy tin tức, tai cực kỳ thính, rất nhanh dời tầm mắt
đến nơi, nghĩ thầm, vận khí của anh thật tốt, có thể có thêm mối làm ăn
với Triệu gia.
Chỉ là vừa quay đầu, Lương Tĩnh Hanh phát hiện
Dương Tư Dục. Dĩ nhiên đồng thời anh cũng thấy được bên cạnh cô là một
vóc người cao lớn, gia thế kinh hoàng, người đàn ông độc thân hoàng kim: Triệu Mạnh Tề. Tròng mặt đen của Lương Tĩnh Hanh thoáng qua chút tán
thưởng, anh nghĩ, Dương Tư Dục thật có tài, thừa dịp anh đang vội vàng
vậy mà lại kết giao được với một khách hàng khác trong Triệu gia.
Nếu như một lần họ có hai hợp đồng, tiệm áo cưới của họ sẽ vượt hơn một
tầng. Rất tốt, thật sự là rất tốt. Chỉ là, nụ cười của Lương Tĩnh Hanh
cũng không duy trì quá lâu, bởi vì anh từ từ phát hiện, tình huống trước mắt có chút không đúng. Hình như có gì bao qua đầu, cái tay kia .. là
đặt ở sau lưng Tư Dục làm gì? Đừng nói đến chuyện anh ta nghiêng người
vùi mặt vào cổ Tư Dục, cắn cái gì lỗ tai, làm cho cô mặt cũng không
chớp, hoàn toàn không để ý đến hiện trường bữa tiệc, cùng anh ta thâm
tình nhìn nhau.
Nơi nào đó trong tim đột nhiên bị nhói một cái,
xông lên một cảm giác thực không thoải mái. Đứng ở
