Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213431

Bình chọn: 10.00/10/1343 lượt.

gặp, không ngờ lại bị đoạt đi.

Bởi vì sự kiện này, Tà Hữu Đạo và Tào Phàm trở mặt thành thù, từ đó về sau Tào bang và Tà môn dần dần trở thành hai bang phái đối lập, thủy hỏa bất dung.

Một năm sau, xảy ra vài chuyện, trên giang hồ rất nhiều võ lâm môn phái bị triều đình chèn ép, có vài nơi bị chết không minh bạch.

Vì thế, võ lâm quần hùng mở hội, chuẩn bị đề cử một vị minh chủ, lãnh đạo mọi người đối kháng với triều đình.

Tà Hữu Đạo và Tào Phàm đều tham gia, nguyên bản hô thanh (sự được người ủng hộ) của Tào Phàm rất cao, nhưng thê tử hắn sinh hài tử, Tào Phàm vui vẻ đến cái gì cũng không muốn quản, vì vậy, cơ hội đó liền tặng cho Tà Hữu Đạo.

Sau khi Tà Hữu Đạo thành công trở thành võ lâm minh chủ, Tào Phàm cũng làm cha, thê tử hắn sinh cho hắn một tiểu tử khả ái cực béo. Vì thế, Tà Hữu Đạo lại đố kỵ, lại hận.

Mà trùng hợp chính là, ngày ấy khi mở võ lâm đại hội, lại dẫn tới triều đình bao vây tiễu trừ, mà lúc đó không đi tham gia đại hội, chỉ có Tào Phàm, bởi vậy khiến cho một vài người hoài nghi.

Mà trên thực tế, chân chính cùng triều đình cấu kết, kỳ thực là Tà Hữu Đạo.

Tà Hữu Đạo nghĩ người giang hồ tiền đồ có hạn, lỗ mãng ngu xuẩn, hẳn nên đầu nhập vào triều đình, để bọn giang hồ này vì hắn sở dụng, hắn có khả năng lập ra một phen sự nghiệp càng lớn.

Vì vậy, Tà Hữu Đạo cùng lúc liên lạc triều đình, đối hoàng đế biểu thị chân thành, về phương diện khác, thuyết phục người giang hồ tiếp thu điều kiện của triều đình.

Người giang hồ chia làm hai phái, tranh chấp không thôi.

Mà nhóm phản đối nghe theo triều đình, đều đi tìm Tào Phàm, Tào Phàm biết rõ thái độ làm người của Tà Hữu Đạo, một lời vạch trần dụng ý của hắn, điều này khiến cho Tà Hữu Đạo cực kỳ nổi giận, trong nhất thời, sầu cũ hận mới đều nảy lên trong lòng, Tà Hữu Đạo quyết định diệt trừ Tào Phàm.

Sau đó, Tà Hữu Đạo cấu kết triều đình, giả tạo chứng cứ Tào Phàm mật báo, nói hắn là mật thám triều đình, nội ứng trong giang hồ. Trong nhất thời, Tào Phàm trở thành kẻ thù chung của võ lâm.

Mà Tà Hữu Đạo lại giết chết những lão tiền bối rất có uy vọng trên giang hồ năm đó, giá họa cho Tào Phàm.

Người giang hồ dưới sự dẫn dắt của hắn, tàn sát Tào bang… Vì vậy, mới có thảm án diệt môn của Tào bang năm đó.

Cuối cùng, Tà Hữu Đạo còn quy thuận triều đình. Triều đình tiến hành đại lượng vây bắt và giết chóc người giang hồ, thật người người lúc này mới biết đã trúng gian kế Tà Hữu Đạo, ngộ sát người tốt. Lúc đó chết rất nhiều người, bị triều đình giết chết, hoặc là sợ tội tự sát, cũng có rất nhiều người đổi nghề, mai danh ẩn tích, từ đó về sau thoái ẩn giang hồ. Mà Tà Hữu Đạo thì một đường thăng chức, quyền cao chức trọng, thân phận đặc thù, nắm giữ hơn vạn đồ đệ trong môn phái…

Mọi người nghe hai người nói hết.

Công Tôn có chút thắc mắc, hỏi Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, “Trên giang hồ có môn phái gọi là Tà môn sao? Tại sao cho tới giờ ta chưa từng nghe.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường liếc mắc nhìn nhau, trong lòng sớm đã hiểu rõ.

Triển Chiêu nói, “Tà môn ngày nay đã trở thành Tà minh, tổng minh c

hủ gọi Tà Hữu Đạo, thân phận địa vị của hắn tương đương với một nửa võ lâm minh chủ.”

“Ta từng nghe sư phụ nói, Tà Hữu Đạo là loại người gian xảo âm hiểm, cho nên không tính là giang hồ chính phái, hắn chính là thống lĩnh của giang hồ tà môn ma đạo.”

“Tà môn ma đạo?” Công Tôn nhíu mày. (‘tà môn’ này là bất chính, còn “Tà môn” kia là môn phái của họ Tà.)

“Người giang hồ chia làm thượng tam môn và hạ tam môn.” Triệu Phổ nói, “Cũng chính là một bộ phận là đại hiệp hành hiệp trượng nghĩa, một bộ phận là lưu manh làm xằng làm bậy, hắn chính là đầu lĩnh của lưu manh.”

“Hì hì.”

Triệu Phổ nói xong, Tiểu Tứ Tử ngồi bên cạnh đột nhiên cười một tiếng, tất cả mọi người quay đầu nhìn bé, Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, thấy mọi người đều nhìn bé, xấu hổ mà cúi đầu nhéo tai Thạch Đầu.

Công Tôn nhìn Tiểu Tứ Tử một hồi, hỏi, “Mọi người ở Tào bang đã chết rồi sao? Cả hài nhi mới sinh của Tào Phàm?”

Mọi người cũng đều nhíu mày, nói năm đó người giang hồ dễ xung động bị người ly gián lắm sao? Nhưng cũng không cần phải giết cả nhà người ta a! Những người già trẻ nhỏ kia vô tội biết bao nhiêu?

“Năm đó tất cả mọi người là trúng tà, hơn nữa hành sự đại thể là người của Tà môn, bang phái khác thì thờ ơ lạnh nhạt, mọi người trước đó cũng cho rằng Tà Hữu Đạo chỉ giết Tào Phàm, nhưng không ngờ hắn lại độc ác như vậy!” Trầm Hữu Tường nói, “Ta năm đó có một biệt hiệu, gọi Tam Thủ Thần Y Trầm Hữu Tường. Lão Hồng là Kim Tiễn La Hán Hồng Vạn Phúc… Chúng ta đều là ở gần nơi đó.”

“Lúc Tà Hữu Đạo muốn tiêu diệt Tào bang, kỳ thực chúng ta đều nghe tin.” Hồng Vạn Phúc vẻ mặt hối hận, “Thế nhưng… Chúng ta không đi truyền tin cho Tào bang, nếu như đi báo, ít nhất có thể cứu gia tiểu của Tào bang.”

“Cho nên các ngươi bèn mai danh ẩn tích, làm việc tốt chuộc tội?” Triệu Phổ hỏi.

Hai người đều gật đầu.

Bao Chửng suy nghĩ một chút, nhìn Bàng Cát, “Tà Hữu Đạo có quan hệ với ai trong triều?”

Bàng Cát suy nghĩ một chút rồi nói, “Đều là vài cựu thần thôi, quyền lợi còn tại, ảnh hưở