Snack's 1967
Du Long Tùy Nguyệt

Du Long Tùy Nguyệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213395

Bình chọn: 10.00/10/1339 lượt.

ng còn tại, nhưng người đã quy ẩn. Vốn là năm đó người giang hồ so với bây giờ đại khái nhiều hơn gấp đôi, nghe nói có thể trực tiếp đối kháng với triều đình, chỉ là bởi vì một trận loạn của Tà Hữu Đạo, làm cho nhân số giảm hẳn, chỉ còn lại những người ngày nay, vừa hay. Tuy nói năm đó hành vi của Tà Hữu Đạo ác độc, tâm ngoan thủ lạt, nhưng đối với triều đình mà nói, hắn coi như là có công. Cũng có người đã từng dâng tấu chương, muốn xử hắn theo luật, nhưng hoàng thượng cố kỵ đến, nếu như xử hắn theo pháp luật, người giang hồ sẽ nghĩ triều đình qua sông chặt cầu, sẽ không quy thuận triều đình nữa, bởi vậy không hề động hắn.”

“A…” Triệu Phổ cũng cười nhạt một tiếng, “Chủ ý này là tên quan hồ đồ nào nghĩ ra được?”

Bao Chửng thì lại cười, “Đây là Bàng thái sư giả bộ ngớ ngẩn để gạt người mà thôi.”

Bàng Cát gãi gãi cằm, bĩu môi, nói, “Ai, hiện tại giang hồ không phải thái bình sao, một chính một tà đối kháng lẫn nhau, đây rõ ràng là triều đình rất muốn… Lão Bao, ngươi lại muốn lội qua bãi nước đục này a? Thôi thôi, chuyện đã qua lâu như vậy rồi.”

Bao Chửng khinh bỉ lườm lão, trừng mắt mắng, “Giết người đền mạng thiếu nợ trả tiền, ngươi hiểu không a? Lưới trời tuy thưa nhưng khó thoát.”

“Được rồi được rồi!” Bàng Cát xoa tai nói, “Ta không phải đưa một kiến nghị sao, ngươi làm chi phun vô mặt ta a?”

“Đây ngược lại cũng không tất khẳng định là chuyện xấu.” Triệu Phổ đột nhiên nói, “Giang hồ nhân sĩ bây giờ cũng càng ngày càng nhiều, đặc biệt nhân tài võ lâm chính phái xuất hiện lớp lớp, thường bị hạ tam môn hãm hại, nếu như triều đình mặc kệ phe Tà Hữu Đạo mà không thu liễm, rất có thể khiến võ lâm nhân sĩ chính phái thất vọng căm ghét. Hôm nay hình thức thay đổi, cần một tà môn ma đạo tại Trung Nguyên làm gì? Vạn nhất hắn cấu kết với ngoại tộc thì sao?”

“Ách, cũng đúng a!” Bàng Cát vỗ đầu, “Không nghĩ tới chuyện này!”

“Vương gia nhìn xa!” Bao Chửng vội gật đầu, không quên quay đầu lại trêu chọc Bàng Cát, “Hơn nữa, thái sư, đây chính là vụ án phu nhân của thái sư yêu cầu điều tra minh bạch, ngày sau làm sao ăn nói a?”

Bàng thái sư ban đầu còn ngẩn người, sau đó nhớ tới mấy hôm trước Từ Thái Phượng đến, giơ chân mắng Bao Chửng.

Bao Chửng đắc ý cười.

Mọi người thương lượng xong xuôi, bất quá kế tiếp đối phó Tà môn này không phải là chuyện đơn giản như vậy, nếu là nói phái binh trực tiếp đàn áp, cũng không có tội danh, then chốt nhất là cần có nhân chứng vật chứng, công khai vụ án năm đó, mới tốt để động thủ…

Bao Chửng an bài bọn Triển Chiêu đi thăm dò vụ án, Hồng Vạn Phúc và Trầm Hữu Tường nói tỉ mỉ về địa điểm của các thiên khanh (giếng trời). Bao Chửng phái người đi đào thi thể ra. Vì vậy, ông còn đặc biệt tìm một khu nhà lớn để chuẩn bị gửi những thi thể này, làm chứng cứ phạm tội.

.

Tất cả mọi người bận rộn, Công Tôn ngồi trong sân kiểm tra hồ sơ năm đó, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử ngồi trên bàn đá, khoanh chân xòe ngón tay, nghiêng đầu tựa hồ suy nghĩ chuyện gì.

Công Tôn vươn tay nhéo nhéo má bé, “Tiểu Tứ Tử, nghĩ gì đó?”

Tiểu Tứ Tử dẩu mỏ, “Phụ thân, vụ án này cần tra bao lâu a? Kéo dài không làm lỡ hỉ sự vào mùng hai của các ngươi chứ?”

Công Tôn nắm tay chống cằm, đã quen với việc bé con như một tiểu t

hoại lao (thằng bé hay lải nhải) mỗi ngày nhất định phải nói chuyện thành thân mùng hai, bèn nói, “Được rồi, sẽ không đâu!”

“Ngô.” Tiểu Tứ Tử yên tâm gật đầu, “Vậy là tốt rồi nga!”

“Triệu Phổ đâu?” Công Tôn nhìn trái nhìn phải một chút, phát hiện Triệu Phổ không ở đây, bèn hỏi Tiểu Tứ Tử.

“Ân… Cửu Cửu vừa cùng các Ảnh Ảnh đi ra phía sau nói chuyện, không biết nói cái gì nữa.”

Công Tôn gật đầu, nghĩ thầm, chắc chắn là bọn Giả Ảnh nói với Triệu Phổ chuyện Tiết Minh kia.

Đang suy nghĩ, Tiểu Tứ Tử chọt chọt Công Tôn, “Phụ thân, ta đói.”

“Nga.” Công Tôn nhìn trái nhìn phải, phát hiện xung quanh không có ai, phỏng chừng tất cả mọi người đang làm việc, liền nói, “Ngươi đợi một chút, phụ thân tới trù phòng lấy cho ngươi.”

“Dạ.” Tiểu Tứ Tử gật đầu, Công Tôn liền đi, Tiểu Tứ Tử vẫn ngồi trên bàn nhéo Thạch Đầu.

Đang chơi, chỉ thấy Thạch Đầu chi chi kêu hai tiếng, Tiểu Tứ Tử liền thấy nó nhìn ra phía sau mình nhe răng trợn mắt, còn chưa kịp hiểu gì, chợt cảm thấy có một vật gì đó đột nhiên từ trên phủ xuống, sau đó bốn phía tối đen.

“Nha!” Tiểu Tứ Tử ôm Thạch Đầu nhìn trái nhìn phải, sau đó thân thể bay lên trời, cảm giác như đang bị vác chạy đến phía trước.

Tiểu Tứ Tử hiểu được, ôm Thạch Đầu vùng vẫy, “Phụ thân!”

Hô một tiếng, chợt nghe bên ngoài truyền đến tiếng người nói, “Ai u, tiểu tổ tông ngươi đừng kêu, mượn ngươi dùng một hồi a!”

Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, thanh âm này hình như từng nghe ở nơi nào rồi thì phải.



Công Tôn cầm chén canh trứng gà và một cái muỗng đi ra sân, chỉ thấy Tiểu Tứ Tử không còn ở trên bàn, trên bàn lúc này là một phong thư, trong đầu Công Tôn lộp bộp một chút.

Y bước nhanh đi tới cầm thư lên, thấy trên phong thư viết “Triệu Phổ” —— Công Tôn cũng không cần cho phép, mở thư ra nhìn, bên trên viết —— Miếu hoang ngoại thành, có việc thương lượng, đến thì trả oa oa lại.