ính Nam tháo kính, kéo nghịch mớ tóc xoăn của cô:
“Chú Hồ bảo tôi đến đón cô đi xem phim mẫu”.
Cô xua tay từ chối: “Không cần xem đâu, từ đầu đến
cuối tôi có lộ mặt thật đâu, cần thế nào thì cứ để thế đó đi”.
Chính Nam vừa cười với đám mỹ nữ Dực Thần rải rác túm
tụm, vừa níu đám tóc xoăn sau đầu An Tín, lôi lôi giật giật: “Đi thôi, đừng có
bực bội nữa, cùng ra ngoài chơi một lát”.
An Tín có phần kinh ngạc: “Sao cậu biết tôi không vui?
Chính Nam xán mặt lại gần, khẽ thổi bên tai cô: “Tôi đương nhiên là biết rồi, chính
vì thế tôi mới đến đây đó”.
Cô có lẽ đã quên, do trên mạng không trông thấy đối
phương, cô từng yên tâm nói cô không vui, từng “nhờ vả” bạn bè giúp cô vui lên,
chẳng qua là cướp phi tiêu, giành giật địa bàn,…
An Tín đưa Chính Nam với nụ cười vô hại kia về văn
phòng, giải quyết xong công việc đang làm. Chính Nam ngồi trên sofa, đeo kính
râm, bắt chéo chân, giở xem họa báo, trông rõ là thảnh thơi nhàn nhã. Mấy đồng
nghiệp trong phòng chốc chốc lại đi vào, lúc mượn bút chì khi lại mượn tẩy,
mượn giấy vẽ, tóm lại là mượn tất cả những gì có thể mượn, mượn sạch dụng cụ vẽ
tranh của An Tín, đồng thời cũng thăm dò thái độ của hai người không liên quan
này đến chân tơ kẽ tóc.
Gần hết giờ, điện thoại nội bộ reo, thư ký trưởng
Dương báo An Tín lên gặp. An Tín đẩy cánh cửa văn phòng tổng giám đốc ra, Dụ
Hằng đang cúi đầu làm việc, chân mày đen đen hơi nhíu lại, bóng áo sơ mi phẳng
phiu đối với cô mà nói có sức quyến rũ cực mạnh. Cô nhẫn nhịn một lúc mới buột
miệng hỏi: “Anh khỏi ốm rồi chứ?”
“Ừ”.
Dụ Hằng cúi đầu ký mấy văn bản, lôi từ trong tập văn
kiện ra một bản kế hoạch doanh nghiệp, ra hiệu bảo cô cầm xem. An Tín cắm cúi
đọc, là bản thỏa thuận mời Nguyễn Chính Nam đảm nhận vai trò người phát ngôn
cho game mới, trên đó còn công khai thể hiện yêu cầu hy vọng anh gia tăng mức
độ nổi tiếng.
“Ý Dụ tổng là?” Cô cắn môi hỏi.
Dụ Hằng điềm tĩnh ngẩng đầu, nhìn cô đáp: “Nghe nói
tình cảm của cô với cậu Nguyễn khá là tốt, tôi nghĩ nếu là cô mời anh ta, anh
ta có thể dễ dàng nhận lời hơn”.
Chỉ thế thôi sao? Còn gì muốn nói nữa không?
An Tín nhìn Dụ Hằng bằng ánh mắt tràn trề hy vọng,
ngoài công việc, cô tha thiết mong anh có thể chú ý tới cô, cô có thể đến gần
anh. Đã năm ngày không gặp, anh với cô vẫn công thức hóa như thế, trong lòng cô
đang lung lay gào thét, đấu tranh: “Tỏ tình ư? Cần tỏ tình sao? Anh giờ đây
hình như đã có bạn gái, lời tỏ tình của cô có còn kịp nữa nữa không?”
Phòng làm việc rộng rãi im ắng, biểu cảm của An
Tín sau một hồi vật lộn, không còn cố gắng che giấu. Cuối cùng, cô lấy hết dũng
khí nói: ‘Dụ Hằng, tôi rất…”
Dụ Hằng nãy giờ vẫn nhìn cô, ngắt lời: “Cậu Nguyễn
đang ở chỗ cô đúng không?”
Một cảm giác mong chờ tốt đẹp bỗng chốc tiêu tan, như
bong bong ngũ sắc vỡ tan dưới ánh mặt trời. An Tín gục đầu, “Vâng” một tiếng.
“Tiếp đãi cậu ấy cho tốt vào nhé, hóa đơn cứ gửi về công ty”.
Dụ Hằng hạ lệnh ngắn gọn, đầu An Tín càng cúi thấp
hơn, cô đẩy cửa rời khỏi phòng.
Kết quả là tính cả lần tổ chức hoạt động tuyên truyền
cho “Phong Thần 2”, cô trước sau tổng cộng tỏ tình hai lần, chỉ có điều hai lần
đầu thất bại, cả thảy chỉ mới thốt ra câu “Dụ Hằng” đã bị bóp chết trong bụng
rồi. Tâm trạng phiền muộn này không phải một đôi câu là phát tiết hết ra được,
cô đi với Chính Nam cả buổi tối, cười đến xái cả quai hàm vẫn không hay biết có
vấn đề.
Thân phận của Chính Nam quá là nổi bật, cậu đưa cô đến
quán cà phê của người bạn, chậm rãi giết thời gian. Đôi mắt cậu qua lớp kính
râm vẫn sáng lấp lánh, trên môi từ đầu đến cuối giữ nụ cười nhẹ nhàng: “An tóc
xoăn, miệng có biết mỏi không thế hả?”
An Tín lập tức tắt nụ cười, hai tay đỡ lấy má, rầu rĩ
nhìn cậu.
Chính Nam giơ hai ngón tay thon dài, túm lấy cằm dưới
của cô, kéo lại gần nhìn ngắm. “Ô, nói trở mặt là trở mặt luôn à, bao giờ mới
cười được cái tử tế cho tôi xem hả?”
An Tín chén luôn một miếng pho mát, nhớ lại chuyện buồn
liên quan đến Dụ Hằng, lông mày nhăn lại như Shin(8), lúc sau vẫn chưa giãn ra.
Chính Nam nhìn cô hồi lâu, sau cùng vỗ vỗ đầu cô nói: “Đi thôi, tôi đưa cô đến
nơi này”.
(8) Cậu bé bút chì.
Cô lấy ba lô, lật đật chạy đuổi theo: “Đi đâu chứ hả?”
“Một nơi có thể khiến cô cười”.
Tinh Quang Quán tọa lạc
tại vị trí đắc địa để ngắm nhìn cảnh đêm hai bên bờ Tịnh Giang từ trên cao, bên
ngoài là màu xanh lam nhạt, nhấp nháy ánh sáng dìu dịu, từ xa nhìn lại, trông
hệt như một vì sao lấp lánh. Bên trong nào nhà hàng, phòng họp, khu vui chơi đủ
cả, An Tín theo Chính Nam bước vào, còn tưởng là nhà quyền quý. “Đây rốt cuộc
là nơi nào?” Cô túm tay áo Chính Nam hỏi. Chính Nam đẩy đẩy gọng kính râm,
nhoẻn miệng cười: “Club(1) gia tộc, có điều không phải là của tôi”. Nói rồi đưa
quần áo thể thao đã chuẩn bị sẵn ra, bảo cô thay vào.
(1) Câu lạc bộ
An Tín lần đầu đến club
tư nhân, không tránh khỏi mắt tròn mắt dẹt ngó nghiêng khắp nơi. Cô không thấy
có gì là mất mặt cả, từ lúc bước qua lối đi trang hoàng tinh xảo, còn không kìm
được sờ sờ đường viền thủy tinh, b