lại đi nói tới tuổi tác của tớ!” Thẩm Xuân Hiểu tức giận, nghiêm túc
nhắc nhở.
“Được rồi, được rồi, không nhắc nữa. Anh chàng Đỗ Vệ
Kỳ ấy đúng là kiểu người ra vẻ nho nhã. Cậu cảm thấy anh ta tốt thì tại
sao không giữ lại cho mình ấy?” Triệu Yến Minh nhịn cười, nói.
“Anh ấy là đối tượng xem mặt của cậu, tớ có thế nào đi nữa cũng không thể
tranh đoạt chồng của bạn được!” Thẩm Xuân Hiểu vội lấp liếm.
Triệu Yến Minh cười nói: “Xuân Hiểu, cậu thất ngốc nghếch, Đỗ Vệ Kỳ có ý với
cậu, thế mà cậu lại đùn đẩy cho tớ, đối tượng xem mặt gì chứ, chẳng phải người lúc đầu đến xem mặt là cậu sao?”.
Thẩm Xuân Hiểu kinh ngạc đến thất sắc. “Cái cô họ Triệu này lại nói linh tinh gì thế? Cẩn thận không tớ cho cậu tàn phế đấy!”
“Cậu vẫn chậm hiểu thế à?” Triệu Yến Minh ở đầu dây bên kia trừng mắt. “Thảo nào cậu không tìm nổi bạn trai!”
“Rỗi hơi mới đi nói chuyện với cậu!” Thẩm Xuân Hiểu cúp máy.
Cô đúng là bà mối kém cỏi nhất thế giới, đã không mai mối thành công, còn
chuốc bực dọc vào thân, xem ra làm nghề mai mối cũng cần phải có đào
tạo, Trương Hướng Dương mới là người uy tín trong lĩnh vực ấy, sau này
cô sẽ không nhúng tay vào việc đại loại thế nữa.
Mấy ngày tiếp
theo vô cùng bận rộn, Lư Hạo Tường gần như đều ăn, ở ngay tại bộ phận Kỹ thuật, một số bản vẽ anh phải đích thân cắt mẫu, giám sát từng công
đoạn. Thẩm Xuân Hiểu cũng bận điều tra thị trường, thu nhập thông tin,
hẹn gặp Tổng giám đốc Vương Chấn Hoa của Hoa Vũ, và chuẩn bị cho hội chợ triển lãm.
Nhưng, sự việc đúng như Lư Hạo Tường dự liệu, bên
Giả Lạc Sơn căn bản chẳng giải quyết được gì, tin tức cuối cùng truyền
đến là, ông ta không giành được quầy hàng triển lãm nào. Hơn nữa, ông ta có hàng đống lý do, đầu tiên toàn tỉnh có quá nhiều doanh nghiệp, số
lượng quầy hàng cho các mặt hàng có hạn, nên việc tranh đấu để giành
được quầy hàng quả không dễ dàng. Ngoài ra, trước đây sản phẩm dù không
vào được hội chợ triển lãm vẫn bán rất chạy, nên việc có vào được hội
chợ triển lãm hay không thực ra cũng chẳng ảnh hưởng gì, không thể mù
quáng tin vào hội chợ triển lãm ấy…
Trần Hoa Sinh tuy vô cùng
bất mãn với công việc của Giả Lạc Sơn, nhưng đã đến nước này, ông cũng
không nói nhiều nữa, chỉ thúc đẩy bên Thẩm Xuân Hiểu phải cố gắng hơn
nữa. Giả Lạc Sơn là phó tổng giám đốc phụ trách bộ phận Thị trường và
Thiết kế, ông ta cũng luôn tăng áp lực cho Thẩm Xuân Hiểu.
Sức
ép trên mọi phương diện cứ ập đến mà Thẩm Xuân Hiểu chỉ có một cái đầu.
Về việc không vào được hội chợ triển lãm, tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng
điều ấy đến quá bất ngờ, phương án tiếp thị tốt nhất của cô không thể
thực hiện. Mặc dù lúc này đã có phương án dự trù, song hiệu quả của nó
sẽ kém hơn rất nhiều. Bây giờ công việc bên Lư Hạo Tường đang hoàn thành rất thuận lợi, nếu hiệu quả công việc bên cô không như mong muốn thì
lời nói trước đây của cô chẳng phải sẽ chỉ là lời nói đầu lưỡi thôi sao?
Hơn nữa, vừa bận bịu vừa nhọc lòng lo lắng, Thẩm Xuân Hiểu vô cùng sốt sắng.
Vì cô đã có lời từ trước nên Lư Hạo Tường cũng không đề cập tới chuyện giúp đỡ nữa.
Thẩm Xuân Hiểu chuẩn bị phương án hai, nhưng trong quá trình thực thi cô
luôn cảm thấy nó không hoàn mỹ. Lại một lần nữa cô phải vắt óc suy nghĩ, hy vọng có thể tạo được sự đột phá, nhưng tư duy nhất thời bế tắc, tăng ca liên miên cũng không thể giải quyết được vấn đề, trái lại, còn khiến bản thân mệt mỏi hơn.
Đã tan ca rồi, Thẩm Xuân Hiểu vẫn chưa
về, cô còn đang sửa lại phương án, nhưng sửa đi sửa lại vẫn không thấy
hài lòng. Cô rất có tinh thần trách nhiệm, mắt nhìn thấy rõ thời gian
càng ngày càng rút ngắn mà vấn đề phát triển sản phẩm vẫn chẳng đâu vào
đâu như thế, cô vô cùng lo lắng và dành nhiều thời gian hơn cho công
việc.
Lư Hạo Tường gõ cửa bước vào, thấy cô có chút tiều tụy vì
làm việc quá sức, anh cười nhạo, nói: “Ồ, Giám đốc Thẩm, quầng mắt cô
thâm đen rồi kìa, chắc vất vả lắm, mưu cùng kế cạn rồi phải không?”.
Thời gian này bận bịu nên hai người hiếm khi gặp nhau, anh cũng giảm hẳn
những lời nói như thế, không ngờ bây giờ lại đến khiêu khích. Thẩm Xuân
Hiểu tâm trạng vốn không tốt, đương nhiên sắc mặt cũng tồi tệ, cô nghiêm mặt nói: “Không thấy tôi đang bận sao? Có chuyện gì thì nói đi, nếu
không mời anh ra ngoài ngay cho!”.
Lư Hạo Tường cười nói: “Hình
như ngày nào cô cũng bận nhưng chẳng thấy hiệu quả công việc gì thế.
Giám đốc Thẩm, nếu cô dốc hết sức lực vì dự án này rồi thổ huyết mà chết thì có khi Tổng giám đốc Trần sẽ trao tặng huy chương nhân viên gương
mẫu cho cô đấy!”.
“Lư Hạo Tường!” Thẩm Xuân Hiểu vô cùng bực bội. “Nơi đây không hoan nghênh anh, anh làm ơn mang cái miệng quạ của mình biến đi!”
Lư Hạo Tường ung dung nói: “Tôi tưởng cô thông minh lắm, không ngờ ngốc
nghếch thế, ngay cả đạo lý dục tốc bất đạt mà cũng không hiểu. Cô tưởng
ngồi ở đây ép bản thân không ngừng suy nghĩ thì có thể tìm ra phương án
hay sao? Chỉ sợ chưa nghĩ ra, cô đã mệt nhoài rồi, đến lúc đó, ai sẽ phụ trách phương án này đây?”.
“Anh quá rỗi hơi rồi đấy! Cứ quản lý tốt bộ phận Thiết kế của anh đi
