, nói: “Mắt anh vẫn vô
cùng tinh tường, thật đúng là không thể tưởng tượng nổi, Nghi Lâm, em
trăm phương ngàn kế trốn anh, sao hôm nay lại không có chút cảnh giác
nào với anh vậy? Đáng tiếc, rất đáng tiếc, kỳ thật cảm thấy trò chơi
cũng có chút vui, sớm biết em sẽ dễ dàng ăn ‘Hàng đêm mất hồn’ như vậy
thì trước kia anh cũng không cần phí nhiều tâm tư như vậy.”
Đối với lời nói của hắn, cô vẫn là không hiểu, cái này cái này cái này...... Cái gì cùng cái gì a?
Nghi Lâm? Đóa? Hàng đêm mất hồn?
Cô hiện tại có thể xác định hắn thật sự nhận lầm người, chính là...... Đêm đêm mất hồn là cái gì?
“Anh nói cái gì?” Tầm Thiên Hoan không khỏi duỗi một tay ra, vuốt ve trán
của hắn, không khỏi nói: “Không có phát sốt, anh là từ bệnh viện tâm
thần nào ra tới?”
Lời nói của Tầm Thiên Hoan làm mặt người nọ
sững sờ, sau đó không khỏi bật cười, nhìn cô: “Nghi Lâm, em đừng nói là
em không hiểu anh nói cái gì nha?”
Tầm Thiên Hoan vội vã giơ tay
lên ngắt lời nói của hắn: “Này, tiên sinh, anh là ai? Nghi Lâm là ai?
Tôi cho anh biết, anh nhận lầm người, tôi không phải là Nghi Lâm gì đó
đâu.”
“Thường Nghi Lâm, còn không phải?”
Tầm Thiên Hoan trừng liếc hắn: “Sao lại có người nhàm chán như vậy?”
Người nọ nhịn không được cười lên một tiếng, nhìn không ra là vui hay là tức: “Em vẫn không nhận em là Nghi Lâm phải không?”
Tầm Thiên Hoan một chữ một chữ tinh tường nói: “Thiên Hoan, tôi gọi là Tầm Thiên Hoan!”
Hắn liễm cười, trịnh trọng nói: “Nghi Lâm, đừng đùa nữa.”
Trên thế giới, nào có chuyện trùng hợp như vậy?!
“Anh bị thần kinh à!” Tầm Thiên Hoan bật thốt lên mắng: “Bà đây hôm nay tâm tình không tốt, đừng đến chọc tôi!”
Ánh mắt người nọ càng sâu, thần sắc ngưng trọng, bỗng nhiên duỗi hai tay ra vươn tới Tầm Thiên Hoan, Tầm Thiên Hoan trở tay không kịp chỉ có kinh
ngạc mở to mắt, hắn đem y phục của cô kéo, kéo đến chỗ vai, một vùng da
non mịn sáng trắng hiện ra. Lập tức, trong mắt của hắn thần thái thay
đổi liên tục, sau đó ngay khi người khác còn chưa phát hiện đến một màn
này, hắn nhanh chóng kéo y phục của cô lên, đổi lấy là Tầm Thiên Hoan
hung hăng quăng một cái bạt tai!
Tầm Thiên Hoan giáng 1 cái tát mà trên tay còn cảm thấy đau rát, hung hăng mắng: “Anh có phải muốn chết hay không?!”
Một cái tát của Tầm Thiên Hoan cũng không ngoài dự liệu của hắn, nhưng điều hắn không dự liệu được là trực giác của hắn, đây là lần đầu tiên trong
cuộc đời của hắn - gây ra một chuyện cười lớn đến như vậy?
Hắn rõ ràng nhận lầm người!!
Rõ ràng là khuôn mặt giống hệt, rõ ràng là đồng dạng cá tính, thậm chí
thanh âm cũng đều giống như đúc, không kịp suy nghĩ, hắn liền đi theo
người phụ nữ này vào quán bar!
Chỉ là......
Sai lầm này, hắn lại...... Không kịp vãn hồi rồi......
Hàng đêm mất hồn......
Loại dược này, đã bị cô uống hết!
Một loại xuân dược có tính chất kéo dài...... “Lưu Thiên Niệm!!”
Một thanh âm thanh thúy lại thêm vài phần phẫn nộ của một người con gái từ
sau lưng mĩ nam vang lên, Tầm Thiên Hoan cùng người đàn ông kia đồng
thời quay đầu lại......
Tầm Thiên Hoan hơi có men say, khi thấy
khuôn mặt ấy, cô dùng sức trừng mắt nhìn, chăm chú nhắm lại một hồi rồi
mở ra lần nữa, lại nhìn gương mặt dường như quen thuộc lại lạ lẫm đó,
sau đó trở nên ngẩn ngơ
Cô đang nằm mơ sao?
Hay là cô đang soi gương?
Hai khả năng này gần như là không thể, mặc dù có khả năng, nhưng ở lúc này lại là không có khả năng.
Tầm Thiên Hoan hung hăng nhéo nhéo bắp đùi của mình, rất đau! Cô, thì ra là chứng minh, tất cả những chuyện này, đều là sự thật! Trước mắt đích xác có một cô gái giống mình như đúc!
Kỳ thật, ba người vào lúc này cũng đã ngơ ngẩn, nhìn vào hai gương mặt giống nhau như đúc.
Ba người ngồi chung một bàn, ngồi ở đối diện Tầm Thiên Hoan ngoại trừ Lưu
Thiên Niệm tuyệt mỹ kia ra còn có một thư kí giống y như đúc.
Tầm Thiên Hoan bưng chén lên, uống một hớp nhỏ, à, cô không dám uống rượu.
Buông ly xuống, Tầm Thiên Hoan hướng hai người đối diện cười cười, sau đó,
đem ánh mắt cố định trên mặt cô bé, hỏi:“Chắc hẳn, cô chính là Nghi
Lâm?”
Cô bé tên gọi Nghi Lâm kia, cũng có chút không được tự nhiên cũng nở nụ cười nói:“Tôi là Nghi Lâm.”
Sau đó cô gái hung hăng trừng mắt liếc nhìn chàng trai bên cạnh
Tầm Thiên Hoan cảm thán:“Thật đúng là không thể tưởng tượng nổi, không nghĩ tới trên thế giới này, còn có một người giống tôi như vậy!”
“Đúng vậy, vừa rồi tôi còn cho là mình đang nằm mơ.”
Tầm Thiên Hoan mỉm cười, nhìn hai người đối diện, chú ý nói:“Hai vị...... Là bạn?”
Nghi Lâm cười càng ngày càng không được tự nhiên, Tầm Thiên Hoan rõ ràng
trông thấy cô đang cố gắng giữ khoảng cách với chàng trai bên cạnh, như
là sợ chạm phải thứ bẩn thỉu gì đó, cô cười đầy bối rối:
“Tạm… Xem như thế đi. Chúng tôi từ nhỏ...... Cùng nhau lớn lên.“
Tầm Thiên Hoan lần nữa cảm thán lắc đầu, nói:
“Thật sự là không thể tưởng được, người cùng nhau lớn lên từ nhỏ cũng sẽ nhận lầm......” Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên dừng lại, giống như chợt nhận ra
mình đã nói sai rồi lời nói xoay chuyển, thanh âm thanh thoát hướng Nghi Lâm cư