c hắn hôn, vẫn tiếp tục nói: “Tân Đồng, nếu em
tìm được người con gái mình yêu mến, em định làm như thế nào?”
Động tác hôn của Tầm Tân Đồng dừng một chút, sau đó ngẩng đầu, trong ánh mắt tràn đầy hấp dẫn nói: “Không có khả năng, lòng của em, có lẽ là từ rất
lâu trước đây đã bị người nào đó chiếm cứ hết thảy, những người khác
hoàn toàn không thể chen vào......”
Tầm Thiên Hoan nghe vậy không khỏi cười, đưa lên môi của mình, bắt đầu trình diễn một hồi cá nước thân mật......
... ...... ...... ...... ...... ...... ...... .........
Tầm Tân Đồng không lưu lại quá lâu, sau khi Tầm Tân Đồng rời đi, Tầm Thiên
Hoan liền vào phòng tắm tắm rửa, thả vào một ít tinh dầu hoa hồng rồi
thư thư phục phục tắm rửa, chợp mắt một lát.
Không biết qua bao lâu.
Tầm Thiên Hoan còn nằm ở trong bồn tắm, lại nghe tiếng chuông cửa vang lên.
Tầm Thiên Hoan đoán rằng chắc là Tầm Tân Đồng để quên vật gì đó nên quay
trở lại? Nhưng mà không có khả năng này vì Tân Đồng có chìa khóa phòng
của cô!
Như vậy, ngoại trừ Tân Đồng, chính là Bắc Diệc Uy.
Nghĩ đến cái tên này Tầm Thiên Hoan không khỏi nhíu nhíu mày, nghĩ đến con
người này cô lại nhớ tới hôm nay Hứa Đan Ny vênh váo tự đắc như thế nào, từ đáy lòng cô chán ghét người phụ nữ này, có một người đàn ông bởi vì
cô ta mà phải chết, phải chăng bây giờ còn muốn trêu chọc luôn em trai
của hắn?
Tầm Thiên Hoan từ trong bồn tắm bước ra, xoa xoa thân
thể, tùy ý choàng một cái áo ngủ đã sớm chuẩn bị trước. Sau đó nhàn nhã
đi ra khỏi phòng tắm, để tóc dài gọn sang một bên, đi về phía cửa ra
vào, mở cửa, lười biếng tựa tại một bên, nhìn người đàn ông cô đã sớm dự liệu được trước mắt này.
Tầm Thiên Hoan liếc xéo Bắc Diệc Uy, nói: “Bắc đại tổng giám đốc đại giá quang lâm, không kịp từ xa tiếp đón!”
Bắc Diệc Uy nghe vậy không khỏi nhăn mày, nói: “Lời này nghe sao lạ lạ ấy.”
Tầm Thiên Hoan khiêu mi: “A, phải không? Tôi - Tầm Thiên Hoan cũng không có nhiều tâm địa gian giảo như vậy.”
Bắc Diệc Uy anh tuấn, ngũ quan khắc sâu mang theo khí chất cao sang, hắn cong môi: “Không cho anh vào sao?”
“Vào phòng ốc sơ sài của tôi chỉ sợ là làm mất thân phận Bắc đại tổng giám đốc a...... Ngô......”
Lời nói Tầm Thiên Hoan còn chưa xong, thân hình cao lớn của Bắc Diệc Uy đã
nghiêng xuống, không để cho Tầm Thiên Hoan có bất kỳ cơ hội trốn tránh,
ôm thân thể mềm mại của cô, hôn môi của cô, mút lấy ngọt ngào của
cô......
Tầm Thiên Hoan chỉ muốn thoát khỏi môi của hắn, ai ngờ
lại bị một tay hắn chế trụ cái ót của cô, môi của cô chỉ có thể mặc hắn
loay hoay, thân thể cũng bị hắn giữ chặt đều không nhúc nhích được, chỉ
có đôi bàn tay nhỏ bé tựu nắm thành quyền, dùng hết khí lực đánh vào
thân thể của hắn. Cô đánh không ngừng nhưng lại chẳng thể tác động gì
đến hắn, mà ngược lại tay của cô lại bắt đầu ẩn ẩn đau...... Cuối cùng,
cô bị hắn hôn đến khí lực cũng dần dần bị rút đi......
Cô không
nhớ rõ hắn đóng cửa lại như thế nào, sau đó lại đem cô tới trên giường
như thế nào. Chỉ biết cô đã cùng hắn trên giường lăn qua lăn lại một
phen, rốt cục tại một hồi cao trào qua đi, cô mới mang theo mỏi mệt thân thể, giải thoát rồi......
Tầm Thiên Hoan hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, quay đầu đi chỗ khác, không để ý tới hắn.
Bắc Diệc Uy ở một bên, có chút lưu luyến hôn thân thể của cô, nói: “Bảo bối, em đang giận anh sao?”
Tầm Thiên Hoan hừ lạnh một tiếng: “Nào dám.”
Bắc Diệc Uy ngừng hôn cô, nằm ở trên giường, nhìn lên trần nhà nói: “Hứa
Đan Ny, lúc trước anh cũng không biết cô ta sẽ đến công ty.”
“Lừa gạt ai đó?” Tầm Thiên Hoan hoàn toàn không tin: “Em cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi!”
“Vì sao không tin anh?” Bắc Diệc Uy có chút không vui: “Anh đúng là tổng
giám đốc của công ty, nhưng trong hàng trăm nhân viên như vậy, nếu anh
quản từng người một thì làm sao mà anh có thể làm cho xuể? Cô ta đến
công ty phỏng vấn, từ trước đến giờ anh cũng chưa từng nghĩ cô ta sẽ đến công ty làm việc! Hôm nay, trong công ty vô tình nhìn thấy cô ta, anh
mới biết được.”
Tầm Thiên Hoan cảm thấy hắn nói xác thực hợp lý......
Nhưng lập tức lại bỏ đi ý nghĩ tha thứ hắn, hắn nói như vậy là đem trách
nhiệm đẩy đi không còn một mảnh, một ngày cô tràn đầy nộ khí, không phải bạch khí?
Không để ý tới hắn, cô quyết định không để ý tới hắn!!
Bắc Diệc Uy không có
được thỏa hiệp, từ sau lưng ôm lấy cô, nói: “Được rồi, được rồi, bảo
bối, em muốn như thế nào mới bằng lòng không giận anh?”
Tầm Thiên Hoan không vui nhíu mày, đẩy tay của hắn ra, nhưng lại bị hắn bắt được cả hai tay.
“Thả em ra!”
“Đừng giận anh, được không?”
m thanh Tầm Thiên Hoan cứng ngắc nói: “Không được, phi thường không được!”
Bắc Diệc Uy hơi thở, xoay chuyển ánh mắt, nói: “ Hay là...... anh sa thải cô ta?”
Tầm Thiên Hoan sững sờ, vẫn không quay đầu lại, chỉ là trong thanh âm có chút khác thường: “Anh đành lòng sao?”
Bắc Diệc Uy nhướng mày: “Sao lại không đành lòng?”
“Người phụ nữ có thực lực như vậy, tướng mạo xinh đẹp, anh đành lòng để cô ta rời đi như vậy?”
“Bảo bối, đừng nói lời ngốc, chỉ cần một câu nói của em.” Bắc Diệc Uy thành
khẩn n
