đốc thì muốn làm việc gì bất cứ lúc nào cũng được.
Nhưng đã là làm nhân viên Bắc thị, cầm tiền lương, đương nhiên phải làm
tốt công việc của mình, không phải sao?”
Nói lời này không phải cô - Tầm Thiên Hoan, mà là không biết từ khi nào Hứa Đan Ny đã xuất hiện ở chỗ này!
Tầm Thiên Hoan nhanh chóng liếc Hứa Đan Ny, sau đó lại đem ánh mắt dời đi,
ra vẻ đang chăm chú kiểm tra tư liệu, sau đó trả lời: “Trợ lý nói rất
đúng.”
Hứa Đan Ny mị nhãn ném về phía Bắc Diệc Uy: “Ha ha, tổng giám đốc ngài có gì dặn dò sao?”
Mặt Bắc Diệc Uy không đổi sắc, lạnh nhạt nhìn qua Hứa Đan Ny, không trả
lời. Sau đó lại nhìn Tầm Thiên Hoan như là muốn nhìn xem đáy lòng cô suy nghĩ cái gì.
Thấy Bắc Diệc Uy không để ý mình, Hứa Đan Ny lại
đem ánh mắt chuyển tới trên người Tầm Thiên Hoan, nói: “Thiên Hoan, nếu
cô chưa làm xong, không cần để ý lời tôi nói đâu, tôi có thể tìm người
khác làm là được, cô đừng làm nữa, ăn cơm quan trọng hơn a. Đi ăn cơm
trước đi.”
Giả vờ đưa đẩy à, nếu không phải là giả vờ tốt bụng thì là cái gì?
Trong lòng Tầm Thiên Hoan tỏ ra xem thường, hừ lạnh. Trên mặt xinh đẹp tràn
ngập ý cười, nhìn chằm chằm vào Hứa Đan Ny nói: “Cám ơn trợ lý quan tâm
chăm sóc, bất quá không cần, nhiêu đây công việc tôi vẫn có thể làm
tốt.”
“Hiện tại đã sắp hết thời gian ăn cơm, các đồng nghiệp sẽ
nhanh chóng đến đây để lấy số tư liệu của cô đang làm để sử dụng, làm
thế nào mới tốt?”
Muốn giễu cợt cô sao!
Tầm Thiên Hoan mỉm cười, nói: “Yên tâm, trước khi các đồng nghiệp trở về, tôi sẽ làm tốt.”
Tầm Thiên Hoan khiêu chiến cùng Bắc Diệc Uy: “Tổng giám đốc, ngài đi ăn cơm trước đi, tôi làm xong sẽ ăn, cũng sắp xong rồi.”
Trong ánh mắt Bắc Diệc Uy tối đen, thấp giọng: “Thiên Hoan...... Hoàn toàn không cần phải......”
Tầm Thiên Hoan tràn đầy tự tin: “Tin tưởng tôi, tôi có thể làm tốt!”
Bắc Diệc Uy sững sờ.
Lúc này, Tầm Thiên Hoan không quên liếc Hứa Đan Ny dương dương đắc ý, thầm
nghĩ: cô cũng nhớ kĩ cho tôi, tôi - Tầm Thiên Hoan cũng không phải là dễ khi dễ! Một ngày công việc bề bộn, Tầm Thiên Hoan nén giận, rốt cục nhịn đến khi hết giờ làm. Sau khi tan tầm, Tầm Thiên Hoan đứng ở trên đường nửa ngày, không muốn về nhà
nhanh như vậy, trong nội tâm có chút tức giận, cuối cùng dứt khoát trực
tiếp đi quán bar......
Một người tại quán bar không ngừng uống rượu, ly này tiếp ly kia......
Cô nghĩ hoài mà không ra mình đã gây nên tội tình gì? Rõ ràng Bắc thị to
lớn như vậy sao hết lần này tới lần khác cô cứ chịu lép vế trước HứA Đan Ny!
Chính là......
Có lẽ, cô cũng muốn chứng minh...... Thực lực chân chính của mình......
Đắm chìm trong trong quán rượu âm nhạc ồn ào, Tầm Thiên Hoan dần dần cảm
giác mình nhỏ bé, ánh sáng dị thường kia gần như muốn đem cô che
dấu......
Người pha rượu lại đặt thêm một ly lên trên quầy bar.
Tầm Thiên Hoan theo thói quen cầm lấy, ai ngờ một bàn tay khác cũng cùng
lúc đó cầm lấy ly rượu. Thế là hai bàn tay cùng giữ lấy ly rượu.
Tầm Thiên Hoan không kiên nhẫn quay đầu đi, lại nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt thế, cười ưu nhã, đôi mắt mê người, ngũ quan xinh xắn, dáng người cao gầy, đây quả là một mỹ nhân, một đại mỹ nhân trong dáng hình người
đàn ông, thậm chí so với u Dương Tịch càng muốn hơn một tầng, đây là một loại âm nhu mỹ.
Mặc dù đã gặp qua vô số mỹ nam, Tầm Thiên Hoan
cũng không khỏi âm thầm sợ hãi, bất quá chỉ một lát mà thôi, ánh mắt Tầm Thiên Hoan rất nhanh liền hướng đến ly rượu. Bàn tay nhỏ bé thon dài
bắt đầu dùng sức muốn đoạt ly rượu từ trong tay của hắn trở lại, mà lực
đạo của bàn tay không kém phần xinh đẹp kia cũng không nhỏ, không đoạt
được ly rượu Tầm Thiên Hoan tức giận trừng mắt nhìn mỹ nam tử. Nhưng mỹ
nam kia lại đột nhiên duỗi tay còn lại ra trước tầm mắt của cô, vốn là
có chút ít men say Tầm Thiên Hoan hoàn toàn không biết hắn có ý tứ gì,
ánh mắt nhìn hắn không rời, mỹ nam tay kia đi lòng vòng trước mặt cô đến khi cô cũng muốn tỉnh cả rượu thì hắn thu hồi tay lại, nhưng mà tay kia cũng không buông lỏng ly rượu kia......
Tầm Thiên Hoan rất khó chịu vội kép ly rượu đến trước mặt, sau đó nhìn mĩ nam kia âm thanh lạnh lùng nói: “Ăn no rỗi việc?”
“Lâu như vậy không gặp” Mỹ nam tử mỉm cười nói: “Chẳng lẽ không nhớ anh sao?”
Tầm Thiên Hoan cau mày, hiện tại ý thức cô có chút không rõ, nhưng cô có
thể xác định rõ ràng cuộc đời mình chưa từng gặp qua người này thì làm
sao có thể nhớ hắn?
Tầm Thiên Hoan khinh thường nói: “Muốn làm quen với tôi cũng không cần dùng phương thức này?”
Nói xong, Tầm Thiên Hoan không hề băn khoăn giơ ly rượu lên,uống một hơi cạn sạch.
Hắn nheo nheo mắt, nhìn chằm chằm vào cô không chuyển, nhìn rượu chậm rãi, chậm rãi chảy vào trong cơ thể của cô......
Hắn cười: “Nghi Lâm, em vẫn giống như trước đây.”
Tầm Thiên Hoan liếc nhìn hắn, trong nội tâm không khỏi hừ lạnh, người này, nhìn dáng vẻ tuấn tú nhưng lại là hạng người như vậy?
Tầm Thiên Hoan làm giống hắn lúc nãy, duỗi ngón tay ra, để trước mắt hắn
quơ quơ, sau đó nói: “Mắt anh có vấn đề không, anh có mang kính sát
tròng hay không?”
Người nọ không khỏi cười
