Old school Easter eggs.
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329161

Bình chọn: 8.5.00/10/916 lượt.

ói: “Anh lập tức có thể làm cho cô ta rời khỏi công ty!”

“Không được.” đôi mắt Tầm Thiên Hoan đọng lại, suy nghĩ sâu xa nói: “Anh không thể sa thải cô ta, em cũng không muốn bởi vì em mà ảnh hưởng thứ

gì......”

Nếu Bắc Diệc Uy thật sự sa thải Hứa Đan Ny, cô ta há có thể cam tâm, đến lúc đó chắc sẽ xảy ra nhiều việc?

“Anh có thể tùy tiện tìm lý do làm cho cô rời khỏi công ty.”

“Cái này cùng với sa thải cô ta chẳng phải giống nhau ah.” Tầm Thiên Hoan

nói: “Nếu thật sự việc này không quan hệ với anh, em có thể tha thứ anh, nhưng anh cũng không cần phải vì em mà làm cho những nhân viên khác bất mãn...... Bởi vì có quan hệ với anh, em mới có thể vào Bắc thị, hiện

tại em có chút khúc mắc......”

“Suy nghĩ ngốc nghếch......” Bắc

Diệc Uy vén một nhúm tóc của cô lên, hít hít, một mùi thơm ngát bay vào

mũi, hắn nhẹ nói: “Bắc thị, anh là vì em mới giành lại, cho nên tính ra

có thể nói Bắc thị là của em......”

Tầm Thiên Hoan sâu kín thở

dài, cô xoay người lại, chú thị khuôn mặt tuấn tú của Bắc Diệc Uy, nhưng lại trầm mặc không nói tiếng nào.

Bắc Diệc Uy nhìn cô, lặng yên

tới gần cô, khoảng cách hai người gần đến nỗi hô hấp của đối phương, khí tức của đối phương cũng có thể...... triền miên rõ ràng...... như thế.

Hô hấp của Bắc Diệc Uy càng ngày càng dồn dập, toàn thân cảm thấy căng

cứng, xoay người đem Tầm Thiên Hoan áp tại dưới khuôn mặt...... Bàn tay

tại trên thân thể mềm mại dần dần nóng bức, dục hỏa trong mắt hừng

hực......

Tầm Thiên Hoan cũng bị hắn hôn ý loạn tình mê, nhưng vẫn yêu kiều nói: “Hôm nay em hơi mệt......”

Bắc Diệc Uy vuốt ve sợi tóc Tầm Thiên Hoan, ôm cô, nhịn không được lần lượt hôn cô...... Bàn tay nhiều lần tại thân thể mềm mại của cô xoa

nắn...... Hắn cố gắng khống chế chính mình, chỉ là, càng lúc lại càng mê muội, say mê......

Tầm Thiên Hoan cảm giác lý trí mình bị dìm

ngập...... Nhưng mà, lý trí thúc đẩy thân hình cô dùng sức đẩy thân thể

của hắn, nhịn không được còn nói: “Này, đừng hôn...... Em van anh, hôm

nay em thật sự quá mệt mỏi, đừng tra tấn em nữa được không?”

Cô mở to mắt, dùng ánh mắt cầu xin nhìn hắn chăm chú......

Trước ánh mắt của cô, tất cả động tác của hắn trên người cô bỗng nhiên đình

chỉ, dừng một chút, hắn nói với cô: “Không sao, bảo bối, được rồi, khuya hôm nay anh sẽ bỏ qua em, ha ha, nghỉ ngơi thật tốt đi.”

Hắn hít hít khí, từ trên người của cô ngồi dậy, xoay người một cái chân đã chạm đất, quay đầu lại hướng cô cười.

Cô cũng nhìn hắn, nói: “Tối nay anh đừng đi, ở lại với em đi.”

“Nói như vậy,” Hắn mỉm cười ghé sát vào cô, nói: “Em không giận anh?”

“Em......” Tầm Thiên Hoan dừng lại, nói: “Ai nói? Đừng cho là em sẽ dễ dàng tha

thứ anh như vậy, từ nay về sau nếu Hứa Đan Ny gây khó dễ cho em thì em

sẽ đem tức giận trút lên người của anh, hừ!”

Ánh mắt Bắc Diệc Uy lộ ra cực độ đau thương: “A? Không phải em biến anh thành nơi trút giận chứ?”

“Tại sao lại không?”

Bắc Diệc Uy thở dài, nói: “Được rồi, nơi trút giận hay cái gối bông, anh

đều nhận hết, ai kêu anh đã yêu em – Cô nhóc bướng bỉnh này chứ?”

Vừa nói hắn vừa nhéo nhéo gò má trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, lộ vẻ sủng ái.

Đôi môi xinh khẽ bĩu ra, nhắm mắt lại, bình yên thiếp đi......

Quả nhiên không ngoài sở liệu, đến ngày hôm sau đi làm, Hứa Đan Ny ra oai

phủ đầu, phân phó cô một đống lớn công việc, tính ra những việc này đối

với nhân viên bình thường cũng chẳng có gì đáng nói, nhưng là hôm qua

mới cô vừa mới đến nhận việc, còn có rất nhiều thứ không hiểu, mà lại

phân phó cô nhiều như vậy: phải hoàn thành công việc, còn phải đi tìm tư liệu, phải mặt dày đi hỏi những tiền bối khác!

Buổi trưa, tất cả đồng sự đã đi ăn cơm trưa, còn cô một mình vẫn đang bận rộn, đau lưng

không nói còn phải chịu đựng bụng đói kêu vang. Trước khi các đồng

nghiệp trở về, cô phải làm tốt công việc, bằng không bởi vì cô không có

làm tốt sẽ ảnh hưởng hiệu suất làm việc của những đồng nghiệp khác!

Chết tiệt!!

Tầm Thiên Hoan đem một đống tư liệu hướng trên bàn ném, ai ngờ một số tư

liệu rơi xuống mặt đất, Tầm Thiên Hoan hung hăng trừng mắt nhìn tư liệu

tưởng tượng những tài liệu kia chính là Hứa Đan Ny đáng giận!

Trừng cả buổi, Tầm Thiên Hoan đứng dậy đang chuẩn bị giẫm, chân mới nâng lên, lại đột nhiên dừng giữ không trung. Không được, nếu giẫm những tư liệu

này còn không phải sẽ phiền toái chính mình làm lại một lần nữa, nnd,

Tầm Thiên Hoan nắm tay lại. Cuối cùng đem chân hung hăng dẫm vào không

trung, sau đó tức giận ngồi xổm người xuống, đem những tài liệu kia nhặt lên, âm thầm cắn răng: Hứa Đan Ny, tuyệt đối sẽ không buông tha cô!!!

Nhặt những tài liệu kia lên, Tầm Thiên Hoan chậm rãi đứng lên, chán nản, thất vọng ngẩng đầu......

Lại kinh ngạc nhìn thấy Bắc Diệc Uy đã tựa ở bên cạnh, ánh mắt thật sâu nhìn cô, hỏi: “Sao không đi ăn cơm?” _

Bị hắn nhìn thấy một màn này, Tầm Thiên Hoan cũng chẳng để tâm, cô chỉ nói: “Em muốn làm tốt toàn bộ công việc rồi mới ăn.”

Bắc Diệc Uy không khỏi nói: “Hay là đi ăn cơm trước đi? Cái này cũng không phải cái gì quá không được.”

“Đương nhiên, Tổng giám