XtGem Forum catalog
Độc Sủng Chị Dâu

Độc Sủng Chị Dâu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328874

Bình chọn: 10.00/10/887 lượt.

ng tay ấm áp ôm lấy,

thân thể Tầm Thiên Hoan vốn nóng đến mức không chịu được, lại bị ôm vào

mọt vòng tay ám áp như thế này, giống như lửa cháy đổ thêm dầu, dục hỏa

hừng hực. hơi thở của Tầm Thiên Hoan hổn hển dồn dập bàn tay nhỏ bé xoa

bàn tya to lớn đang vòng nàng hông mình, muốn giật bàn tya kia ra, nhưng bị người đó nhanh hơn nắm chặt lấy, tay còn lại thong thả du di trên

người cô......

Mặc hắn vuốt ve Tầm Thiên Hoan dựa vào trong ngực của hắn:“Bắc Diệc Uy,, anh đến đây lúc nào?”

“Đã lâu rồi, vừa tan sở anh đến ngay, lần trước bị mất cái chìa khóa, anh

tìm được rồi.” Bắc Diệc Uy hỏi:“Hôm nay sao về muộn vậy, em đi đâu?”

“Em đi đâu, anh cũng muốn quản luôn à?”

Hắn tiến đến thì thầm bên tai nói:“Anh đang quan tâm em mà.”

“Em chỉ là đi ra ngoài giải sầu.”

“Hôm nay ủy khuất em rồi?” Bắc Diệc Uy nói: “Hoàn toàn không cần phải... Nếu em không thích người phụ nữ kia, sao lại phải nhẫn nhịn cô ta?”

“Em có thể cãi lại cô ta sao!”

Hắn xoay người cô lại, đầu vẫn gục lên cổ cô, thấp giọng nói:“ Em giận dỗi

làm gì, chỉ chọc giận bản thân thôi, vì loại người đó mà tự giận mình,

anh thấy rất đau lòng, anh cũng không muốn gặp mặt cô ta mà.”

“Anh đâu cần nịnh nót em, mà nói mấy lời này chứ?”

Tầm Thiên Hoan mặc hắn hôn, bởi vì hắn bên cạnh, không ngừng hôn và vuốt ve cô, làm cho cô có cảm giác được thoải mái một ít......

“Ừm...... Không đúng.”

“Cái gì?”

“Bởi vì người phụ nữ kia, anh của anh...... Mất rồi, em cho rằng anh nên

dùng loại thái độ gì để đối với cô ta?” Giọng Bắc Diệc Uy lạnh như băng

bỗng nhiên lời nói xoay chuyển, nói:“Anh nói với em những lời này, không chỉ muốn em thả lỏng bản thân, đừng vì người phụ nữ kia, mà làm cho

mình tức tối.”

“Đừng nói nhảm, em mới không có.”

“Được, được được, không có là tốt rồi......”

Bắc Diệc Uy cười, bắt đầu tiến hành triền miên, tiếng rên rĩ hòa lẫn thở

dốc không ngừng vang lên, giai điệu tuyệt vời, nhịp điệu lay động......

Một trận cá nước thân mật vừa xong, Tầm Thiên Hoan đổ mồ hôi nằm ở một bên, thân thể lại dường như còn có chút chưa đầy đủ, thúc đẩy cô lần nữa hôn lên thân thể Bắc Diệc Uy, hôn hắn, trêu đùa điểm mẫn cảm của hắn......

Bắc Diệc Uy bị cô làm cho hơi thở lần nữa hỗn loạn từ bị động hóa chủ động, xoa lên bầu ngực sữa căng mịn, hôn lên da thịt của cô, không khỏi

nói:“Bảo bối, hôm nay em tựa hồ đặc biệt nhiệt tình.”

Trong cơn

mơ hồ, Tầm Thiên Hoan biết rõ, cái này hẳn là tác dụng của xuân dược,

muốn khống chế chính mình, lại không cách nào khống chế, dục vọng xâm

nhập toàn thân của cô, cô thầm nghĩ muốn hắn......

Hạ thân của cô còn ẩm ướt, khiến cho hắn tiến vào phi thường thuận lợi, một trận đút

vào, rút ra mãnh liệt, thỏa mãn lẫn nhau dục vọng......

Tầm Thiên Hoan cuối cùng cũng không có đem chuyện xuân dược nói cho hắn biết. Nên đã khiến hắn mừng rỡ một phen, nói:“Thật tốt, Thiên Hoan, lúc trước anh cứ nghĩ em hoàn toàn không cần anh, hiện tại xem ra không phải.”

Tầm Thiên Hoan thật

ra có ý định đối phó với cô nàng đáng ghét HứA Đan Ny, chỉ là, Bắc Diệc

Uy trực tiếp sa thải cô ta! Kỳ thật anh làm như vậy, thật không có phiền toái gì, nhưng mà, không lâu sau, trong công ty không biết là ai tung

ra tin đồn, nói cái gì mà Tầm Thiên Hoan cô dụ dỗ tổng giám đốc, thổi

gió bên gối, HứA Đan Ny liền như vậy mà bị sa thải!

Bắc Diệc Uy

đối những này ngược lại không sao cả, Tầm Thiên Hoan nhìn ra, quan hệ

giữa cô và Bắc Diệc Uy, không phải anh muốn là mọi người điều biết sao?

Từ đó, đồng nghiệp trong công ty đối với cô ‘Vài phần kính trọng’, điều

này làm cho Tầm Thiên Hoan cảm thấy chỉ cần trong công ty nhiều thêm một giây, thật áp lực sẽ làm cô không thể nào thở nỗi.

Cuối cùng, cô vỗ vỗ tay, đem công việc chia ra, trực tiếp nhìn mọi người bằng ánh mắt trừng trừng, chạy vào văn phòng tổng giám đốc, cửa chưa đóng, trong

công ty một ít đồng nghiệp nhịn không được nhìn trộm xem, chỉ thấy Tầm

Thiên Hoan đỉnh đạc ngồi lên ghế của tổng giám đốc, hai tay chéo ngực,

nói:“Này Diệc Uy, anh sống ra sao, em mặc kệ!”

Trên mặt chỉ cười

không nói, lúc này chưa nhận ra là có phần vui vẻ, ánh mắt kia đầy

thương yêu khi nhìn thấyTầm Thiên Hoan, nói:“Được.”

Tầm Thiên Hoan liếc măt nhìn, nói:“anh làm như vậy những chuyện này không phải muốn được kết quả như vầy sao?”

Bắc Diệc Uy, liếc mắt nhìn cô, cúi người xuống gương mặt anh tuấn áp sát vào cô:“Em cứ nói đi? Bảo bối?”

Tầm Thiên Hoan nhìn anh, đột nhiên mỉm cười:“Anh có thể làm như vậy nhưng

mà, chẳng qua, em hiện tại có một số điều kiện, từ nay về sau anh phải

tăng lương cho em, hơn nữa là phải gấp đôi!”

Bắc Diệc Uy nhìn chằm chằm vào cô, mỉm cười:“Khẩu vị của ngươi......”

Tầm Thiên Hoan cướp đáp:“Rất lớn có phải không?” Tầm Thiên Hoan bỗng nhiên

cười, nói:“Đúng rồi, khẩu vị của em rất lớn, ai bảo anh chạm phải Tầm

Thiên Hoan em ?”

Bắc Diệc Uy không nhanh không chậm nói:“Ý của anh là......”

Tầm Thiên Hoan không muốn nghe anh dong dài, thẳng thắng nói:“Một câu, có đồng ý hay không?!”

Bắc Diệc Uy lại nói:“Khẩu vị của ngươi...... Sao nhỏ như vậy?”

Tầm Thiên Hoan nhìn Bắc