ban đầu,
ta là thật sự rất muốn cứ mãi như vậy, cùng hắn nắm tay sống bên nhau
đến già.
Ngay cả giờ phút này, trong lòng của ta còn có bóng hình của người
khác, nhưng cuối cũng cũng sẽ có một ngày ta có thể quên được.
Kỳ thật muốn yêu Mị cũng rất dễ dàng, thật sự rất dễ dàng, hắn luôn
làm ta đau lòng như vậy, việc khó nhất cũng chỉ là quên đi người khác mà thôi.
Bất quá về sau còn có thể có con của chúng ta, ta muốn làm cho hắn hạnh phúc.
Giờ khắc này, ý tưởng muốn cho hắn hạnh phúc chưa bao giờ lại mãnh liệt đến như vậy.
“Liễu Lăng, cám ơn nàng. Ta rất hạnh phúc, thật sự rất hạnh phúc.” Hắn gắt gao ôm chặt lấy ta, nói lời cảm ơn.
Cuối cùng ta nghĩ rằng mình đã làm tốt, nhưng lại không biết được
rằng tất cả ở trong mắt người khác nghiễm nhiên lại thành một loại ý tứ
khác.
Ta duỗi tay ôm lấy thắt lưng hắn, kiên định nói: “Chúng ta sẽ hạnh phúc.”
Ta không tin Mị sẽ làm tổn thương con của chúng ta như vậy, ta cũng
không muốn cho hắn biết được tất cả, ta sợ hắn lại sẽ áy náy, tất cả
khẳng định đều là trùng hợp, có lẽ là do ông trời trêu cợt.
Sau đó ta vẫn ngoan ngoãn ở trước mặt Mị uống thuốc như cũ, ngoan
ngoãn ăn viên thuốc, nhưng kỳ thật ta bất quá chỉ là đem viên thuốc ngậm tại dưới lưỡi, chờ Mị đi rồi sau, liền nhổ ra.
Chờ cơ thể của ta đã được điều dưỡng tốt, phong ba lúc này cũng sẽ trở thành một bí mật, ai cũng không cần phải biết.
Chỉ cần năm tháng yên ổn trôi qua, thì tất cả cũng sẽ theo năm tháng chậm rãi trôi đi.
Ta tin tưởng chúng ta sẽ hạnh phúc.
“Mị Mị, chàng đương nhiên không phải là gánh nặng của ta, ta cũng sẽ không hận chàng.” ta gắt gao cầm lấy tay hắn, gằn từng tiếng nói lời
hứa hẹn của mình “Ở tại cái thế giới này, không có người thương chàng,
cho nên ta sẽ thương chàng gấp bội.” “
Thế giới của hắn chỉ có ta.
Bảy bảy bốn mươi chín ngày.
Ta biết nếu dùng ẩn thường cùng bối xuyên thì sau bảy bảy bốn
mươi chín ngày, đứa nhỏ ở trong bụng liền hết cách xoay chuyển, hơn nữa sẽ ra
đi không hề có dấu hiệu báo trước.
May mắn là ta phát hiện ra sớm, cũng may mắn sau đó hơn mười
ngày ta không có ăn viên thuốc kia.
Hôm nay là tròn bốn mươi chín ngày, ta vẫn như cũ ở dưới cái
nhìn chăm chú của Mị uống xong dược, ăn viên thuốc, vụng trộm đem viên thuốc đặt
ở dưới lưỡi.
Ta tin tưởng Mị, lại nhịn không được lo lắng tất cả sẽ nằm
ngoài dự liệu của mình.
“Liễu Lăng, nàng nằm xuống nghỉ ngơi một chút.” Mị vẫn giống
như những lúc thường lui tới, sau khi hôn nhẹ lên trán ta một cái, liền xoay
người rời đi, không có gì dị thường.
Hắn phải giúp ta xử lý quốc sự.
Chính là hôm nay ta làm như thế nào cũng không ngủ được,
trong lòng rất hỗn loạn.
Ta rốt cuộc nên làm như thế nào?
Cho tới bây giờ ta đều không sợ trời không sợ đất, thế nhưng
lại sợ hãi, giờ phút này ta rất muốn nhìn thấy Mị. . . Muốn từ trên người hắn
tìm kiếm an ủi.
Vì thế vội vàng đứng dậy, phủ thêm một chiếc áo khoác thật
dày, đi về phía thư phòng.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi dầy bay tán loạn, từng trận gió lạnh
không ngừng mà thổi tới, thổi thẳng vào mặt làm hai gò má ta hơi rát rát, vài
bông tuyết theo gió lạnh nhẹ bay vào bên trong hành lang dài, dừng ở trên người
ta, nháy mắt lại hòa tan thành nước, ngấm vào vạt áo của ta.
Trên hành lang dài, cung nữ thấy ta đều thi hành lễ, ta lại
không kịp ra hiệu cho các nàng đứng dậy, cứ như vậy vội vàng đi qua các nàng.
Vội vàng mà qua, giờ phút này, có một loại cảm giác sợ hãi
khó hiểu bóp chặt lấy trái tim của ta, ta căn bản là không có tâm tư đi để ý đến
những người khác.
Đến gần thư phòng, ta lại không tự chủ được thả chậm cước bộ,
vẫy lui thị nữ một bên, lẳng lặng đứng ở bên ngoài cửa, lại thật lâu không dám
gõ cửa.
Giống như loại xúc động vừa rồi vào giờ khắc này biến mất hầu
như không còn.
Hít thật sâu một hơi, khi ta chuẩn bị gõ cửa, bên trong lại
truyền đến thanh âm tiếng thở dài.
Nếu không phải ta có nhĩ lực hơn người thường, ta nghĩ ta sẽ
không nghe thấy được.
Nhưng là nhĩ lực của ta lại cố tình tốt như thế, nghe được
những lời không nên nghe thấy.
“Tu La, đêm nay mang Liễu Lăng xuất cung.” đó là giọng nói của
Mị, bên trong không mang theo sự ôn hòa như vừa rồi, mà là một mảnh đạm mạc.
“Không cần đứa nhỏ sao?” ” Tu La cúi đầu hỏi.
“Ừm, ta không cần đứa nhỏ này.” lời nói lạnh lùng, lạnh nhạt
làm cho tâm của ta rơi xuống vực sâu, không có điểm cuối.
Thì ra là Mị biết?
Hắn thế nhưng biết?
Hắn thật sự không muốn con của chúng ta sao?
Vì cái gì?
Lúc này đây, ta thật sự rất sợ hãi, khi nghe thấy câu nói
kia, ta không cảm nhận được hắn đau lòng.
Nhận thức ra hắn không hề đau lòng, làm cho ta không thể
không tin những lời hắn nói đều là sự thật.
Giờ phút này, ý thức của ta bị cái sự sợ hãi cùng mất lòng
tin chiếm giữ, căn bản không còn sức để suy nghĩ hắn có nói thật hay không.
Cho đến thật lâu về sau, ta mới biết được những lời này căn
bản chỉ là hắn cố ý nói cho ta nghe thấy.
Ta kinh ngạc đứng ở tại chỗ, không có rời đi, cho đến khi Tu
La mở cửa đi từ bên trong ra.
Cách một cánh cửa, cách Tu La, chúng ta xa xa nhìn n