Kính Nguyệt cung, muốn
tìm Truy Phong đi tìm ngươi trở về, nhưng là người của Kính Nguyệt cung
lại nói Truy Phong cùng Tu La mấy tháng trước đã sớm rời đi, nói là muốn đi bảo hộ cung chủ. Tu La rõ ràng không có ở đó, người của Kính Nguyệt
cung lại nói như vậy, cho nên ta mới vội vàng đuổi tới tìm ngươi.”
Xác thực, nếu mấy tháng này không có bọn họ ở phía sau bảo hộ ta, ta có lẽ sớm đã bị người do Dạ Khuynh Thành phái tới sát hại rồi.
Vốn Truy Phong nói là Mị gọi bọn họ tới bảo hộ ta, ta cũng
không nghĩ ngợi nhiều, nhưng là giờ phút này ta mới nhớ lại, lúc trước
khi Mị nghe thấy ta nói Dạ Khuynh Thành sai người đuổi giết ta, biểu
tình của hắn là ngạc nhiên không thể tin nổi, xem ra bọn họ thật là nói
dối, nhưng là ta không có chú ý tới.
Chính là, nếu người kia có dã tâm muốn lợi dụng Truy Phong, lại vì sao phải ở phía sau bảo hộ ta?
Tu La hiện nay đang ở bên cạnh ta là ai?
Ta nhìn Mị, hắn lại vươn tay kéo ta qua: “Liễu Lăng, đáp ứng ta, ở lại bên cạnh ta, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
“Mị Mị, ngươi không đuổi ta đi sao?” Ta không có kháng cự hắn cho dựa vào, lại chính là thản nhiên hỏi.
“Nếu Truy Phong đã bị người có dã tâm lợi dụng, ta cũng vô
pháp phóng tâm mà đem ngươi giao cho hắn.” Mị mềm nhẹ vỗ về mái tóc dài
của ta, nói: “Yên tâm đi, ta sẽ bắt được người ở phía sau bức màn này.”
Ta hơi hơi gật đầu, không có nói cái gì nữa, đáy lòng lại ẩn
ẩn có chút suy đoán, nghĩ muốn nói cho Mị lại cuối cùng cũng không có mở miệng.
Ánh trăng tỏa ánh sáng lạnh lùng, gió thổi nhè nhẹ, sự ồn ào
náo động dần dần giảm đi, tất cả chìm vào trong bóng đêm đen như mực.
Bên ven bờ hồ, phong tình rả rích, mặt hồ xanh biếc gợn sóng li ti, mặt hồ được ánh trăng chiếu càng thêm mông lung mà thần bí.
Ta đứng ở ven hồ thật lâu, chính là nhìn xa xa, hơi hơi thất thần.
“Tu La.” Ta cuối cùng cũng đã mở miệng.
Một tiếng gọi, nhẹ nhàng như gió thổi qua, nhưng ở trong
không gian này lại như đã đột nhiên phá tan đi sự yên tĩnh, có vẻ như
rất đột ngột.
Bốn phía đều là bóng cây to rậm rạp, nhìn kỹ ở dưới gốc cây lại lấp loáng có vài phần quỷ dị.
Một đạo bóng đen từ trong bóng tối đi ra, cung kính quỳ gối trước mặt ta.
Ta là cố ý, cố ý tạo ra một cơ hội ở cùng một chỗ với Tu La,
hoặc cũng có thể nói là ta chỉ là muốn chứng minh phán đoán của mình có
chính xác hay không.
Tu La có phải là người mà ta đoán không?
Tối nay lại là ngày thứ bảy, chính là ngày bắt đầu thời gian
Lâu Điện Ngọc tái phát đau khổ, ta đã đưa dược ức chế đau khổ trong cơ
thể Lâu Điện Ngọc cho Mị, để Mị mang đến cho hắn.
Về phần làm như thế nào để đưa đến tay Lâu Điện Ngọc, mà không để cho hắn hoài nghi, đó là chuyện của Mị.
Ta lợi dụng lúc này không có Mị ở bên, một mình dẫn Tu La đến chỗ này.
“Tu La, ngẩng đầu lên.” Giờ phút này ta mới đột nhiên phát
giác, ta cơ hồ chưa có chú ý đến Tu La, cho nên trong đầu chỉ có một ấn
tượng mơ hồ đối với Tu La.
Chính vì thế người có dụng tâm mới có thể lợi dụng điểm này của ta.
Bằng không cho dù có dịch dung cũng không có khả năng thoát
được ánh mắt của ta, dù sao thuật dịch dung của Mị cũng là độc nhất
thiên hạ không ai có thể sánh được, mà đó cũng là do một tay ta dạy cho
hắn.
Tu La rất trầm mặc, rất mông lung không có cảm giác tồn tại, cho nên ta mới chậm chạp không có phát giác ra.
Xem ra người đứng sau màn này đã sớm điều tra kỹ hết thảy mọi chuyện, thậm chí là một chi tiết nhỏ nhặt nhất cũng không bỏ qua.
Người quỳ gối trước mặt ta hơi hơi cúi mặt xuống, nhưng vẫn
là ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt không hề để lộ ra một chút sơ hở nào
dưới con mắt của ta.
Giờ phút này, chỉ liếc mắt một cái, ta liền nhìn ra sơ hở, người trước mắt thật sự đã dịch dung, không phải là Tu La thật sự.
“Tu La, thì ra bộ dáng của ngươi cũng không tệ a~.” Ta trêu
đùa nhìn hắn, chậm rãi đến gần, tay không dấu vết xoa mặt hắn, vẫn như
cũ cười nhẹ “Không sai, không sai.”
Ta có thể rõ ràng cảm nhận được người đang quỳ hơi hơi giật mình một chút, ngay sau đó cổ tay của ta dĩ nhiên bị người cầm lấy.
“Liễu Lăng, ta nhận thua.” Một đạo thanh âm quen thuộc vang
lên, tim của ta đập mạnh đầy căng thẳng, nói không ra là thất vọng hay
là thương tâm.
Là hắn, quả nhiên là hắn.
Người trước mắt tháo mặt nạ người xuống, rõ ràng là Cơ Lưu Tiêu.
Quả nhiên chỉ có Cơ Lưu Tiêu mới hiểu được và bắt lấy tất cả
nhược điểm của người khác như vậy, ta rất không thèm để ý đến Tu La, cho nên hắn ở bên cạnh ta lâu như vậy, ta nhưng lại cũng không có phát giác ra được.
Là hắn, chỉ có hắn mới có thể biết được rõ nhược điểm của người khác đến như thế.
Bởi vì là hắn, cho nên mấy tháng nay hắn mới có thể bảo hộ
ta, ngầm giải quyết người do Dạ Khuynh Thành phái đến sát hại ta. Bởi vì là hắn, mới có thể lợi dụng được tất cả. Bởi vì là hắn, cho nên nhân
tài của Tây Việt quốc không có phát giác ra hắn đã đến đây. Bởi vì là
hắn, mới có thể dễ dàng tìm ra được tung tích của ta.
Là hắn, lại làm cho ta cảm thấy càng thêm nan kham.
Chung quy ta một lần nữa lại bị hắn lừa.
Một ngày kia, khi đã biết rõ sự lựa chọn của hắn, nhưng là
mới qu