Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323335

Bình chọn: 8.00/10/333 lượt.

ói: “Được, Liên Sơ, từ từ nói.”

Đáy lòng như mở ra một cái miệng nhỏ, những chuyện cũ lộn xộn, dữ dội không có cách nào ngăn được trào ra.

Bắt đầu từ đâu đây? Bắt đầu từ…Cái việc đâm sâu trong lòng bọn họ đi.

“Đỗ Đình…Hắn có một cái tên khác gọi là Dạ Nhiên, là con nuôi của ông

trùm buôn thuốc phiện ở thành phố Đồng – Dạ Hiển, cũng là nội gián do Dạ Hiển cài vào trong cục cảnh sát. Có một ngày, em nhận được một cú điện

thoại báo án tố cáo rằng ở hộp đêm Bắc Hồ đường Long Vực có người tụ tập hút thuốc phiện công khai…”

Theo lời kể của cô, chuyện năm đó dần dần được tái hiện lại, gương mặt

của Thù Thành cũng theo lời kể của cô mà vặn vẹo như gang.

“…Chờ em đến được nhà hàng kia mới phát hiện, đó cũng chỉ là một cái bẫy do Dạ Nhiên bày ra…Hắn cho em một cơ hội lựa chọn, heroin số 7 với độc

tính mạnh nhất, hoặc là...một viên thuốc kích dục có công hiêu mạnh…Em

chọn vế sau, thật xin lỗi, Thù Thành, em đã chọn vế sau!”

.Những thứ kia làm cho người ta giãy giụa và

tuyệt vọng, những thứ kia khắc vào cốt tủy khiến cô từng chút từng chút

bị cuốn vào, cả người run rẩy, mà giọng nói của cô lại càng ngày càng

thấp, cũng bình tĩnh hơn, “Sau đó, em chuẩn bị cùng Lâm Trí đến Mỹ tham

dự tòa án sơ thẩm của anh, hắn lại uy hiếp muốn đem những tấm hình kia

đưa cho Lâm Trí, hắn nói muốn đem những thứ đó cho anh xem, cho toàn bộ

đàn ông nhìn vào…Hắn nói chỉ cần em cùng hắn thêm một lần, hắn sẽ đem

tất cả trả lại cho em…Em nói được rồi, đem thuốc lần trước cho tôi thêm

một viên nữa…Em không biết bộ dáng của em sẽ như vậy, em không biết mình sẽ nói ra những lời đó…Nhưng mà, thật xin lỗi, Thù Thành, là em lựa

chọn khuất phục, em đã lựa chọn phản bội lại anh để mình tiếp tục sống

sót…”

Lục phụ ngũ tạng giống như bị nung trong đống lửa, từng đốm lửa u tối

trực tiếp xuyên vào lồng ngực của anh, chui vào cốt tủy, rồi đến nơi sâu nhất của trái tim anh, cả hàm răng tê dại tanh mùi máu, “Những chuyện

này, sao năm đó lại không nói với anh?”

“Bởi vì em muốn cho anh một cơ hội được nuốt lời, cho anh một cơ hội để

vứt bỏ đi những mệt mỏi và bắt đầu lại cuộc sống của mình. Em biết rõ

nếu nói ra, anh vĩnh viễn cũng không từ bỏ em, anh sẽ đối xử với em rất

tốt, nhưng chuyện này vẫn cứ tồn tại, nó sẽ giống như một cây gai độc

vĩnh viễn đâm chặt vào anh. Những chuyện kia, những hình ảnh kia ngay cả em cũng không thể quên được, ngay cả em cũng không thể tiếp nhận nổi,

anh lại càng không! Nhưng anh lại không có nơi để tâm sự, không có nơi

để phát tiết, chỉ có thể nhẫn nhịn cả đời, chỉ có thể im lặng mang theo

gông xiềng và trách nhiệm ở trên lưng.”

Thù Thành bỗng nhiên chìa tay bóp mạnh bả vai cô, sức lực lớn đến nỗi

gần như bóp vỡ bả vai cô: “Liên Sơ, em biết anh hận em điều gì nhất

không? Không phải em phản bội anh, cũng không phải em bỏ rơi anh, mà là

em vĩnh viễn không hiểu anh yêu em đến nhường nào!”

Trong phút chốc, nước mắt của Liên Sơ lại bắt đầu rớt xuống như mưa. Ánh mắt Thù Thành nhìn cô từ từ trở nên mềm mại, nụ cười chua xót đến

khó tả: “Anh thừa nhận, anh khẳng định không thể quên được chuyện này,

anh là một người đàn ông, chuyện này thực sự khiến anh cực kỳ khó chịu,

nhưng hết thảy so với việc bị em phản bội thì có là cái gì?”

Liên Sơ im lặng nhìn anh, đờ đẫn mất một lúc mới đột nhiên tiến lại ôm chặt lấy anh.

Âm thầm rơi lệ, nước mắt thấm ướt vạt áo của anh, ướt sũng.

Thù Thành dịu dàng ôm lại cô, đôi mắt từ từ nhắm lại.

Không biết là bao lâu, có lẽ chỉ là một khoảnh khắc, cũng có thể kéo dài đằng đẵng suốt mấy năm.

Anh không có tiếng động hỏi: “Hiện tại thì thế nào? Không phải hắn vẫn còn giữ lại những thứ đó để uy hiếp em chứ?”

Thân thể trong ngực anh khẽ cứng đờ, “…Không có, hắn đã đưa hết những thứ đó lại cho em rồi.”

Thù Thành cũng khẽ cứng người lại.

Cô nhẹ nhàng thoát ra khỏi ngực anh, điều chỉnh lại suy nghĩ của mình

nói: “Trong khoảng thời gian tiếp xúc với hắn, em đã từ từ thăm dò được

tình hình nội bộ trong tổ chức bọn họ. Cha nuôi của Dạ Nhiên Dạ Hiển

khống chế được một xưởng gia công sản xuất ma túy lớn ở dưới lòng đất,

thực tế, hắn chính là “Dạ Ca” – người đã sát hại ba của em năm đó.

Sắc mặt Thù Thành nhất thời trở nên nghiêm nghị.

Liên Sơ nói tiếp: “Hắn nhận ra em, cũng biết em đã nhận ra hắn, Hắn

chuẩn bị sẵn một cái bẫy dụ em nhảy vào, nếu em không nhảy, kế hoạch của chúng ta chắc chắn sẽ bại lộ…Ngày em đi, tình hình hôm đó nguy hiểm cực kỳ, Dạ Nhiên bất ngờ ra tay cứu em, hắn bị Dạ Hiển đánh gãy tay

chân…Sau đó, Dạ Hiển cũng chết.

Thù Thành, Dạ Nhiên mặc dù đáng hận, nhưng dù sao hắn cũng đã cứu em.

Hơn nữa, hắn hiện tại chẳng khác gì một tên tàn phế, cũng coi như là bị

trừng phạt. Cho nên, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, em cũng không cần

so đo nữa. Thù Thành, anh cũng phải để cho tất cả trôi qua, có được

không?”

Thù Thành không trả lời cô, chỉ hỏi lại: “Hôm đó có phải chính là ngày anh nhận được cuốn băng ghi hình?”

Sắc mặt Liên Sơ khẽ biến, nhỏ giọng đáp: “…Vâng.”

Ngực Thù Thành đột nhiên đau nhói cứ như bị một loại vũ khí sắc bén đâm

thẳng và