Old school Swatch Watches
Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322993

Bình chọn: 8.5.00/10/299 lượt.

ên dịu dàng mà kiên định, “Không sao, em đồng ý. Em sẽ mang nó cho đến ngày anh hoàn toàn chấp nhận tin tưởng em lần nữa.”

Hai người im lặng nhìn nhau, hồi lâu, Thù Thành chậm rãi nở nụ cười, nụ cười cô đơn đầy chán nản, “Được, Liên Sơ, em thắng.”

***

Thù Thành lái xe rời đi. Xe chạy cách biệt thự ngày càng xa, trái tim anh

cũng giống như bị một sợi dây siết lại càng ngày càng chặt. Năm đó ở sân sân bay, cô bất quá chỉ mới rời đi năm phút đồng hồ, từ đó lại giống

như nước sông hòa vào biển rộng, không còn tung tích.

Nghĩ

tới đây, lồng ngực anh giống như ngừng hô hấp, hận không thể lập tức

quay xe lao thẳng về nhà. Nhưng mà, khuôn mặt tươi cười nở rộ của cô vừa rồi bỗng nhiên hiện ra trước mặt, nhìn cô vui vẻ như vậy, giống như lập tức có cả thế giới.

Đúng vậy, là vì cái nụ cười ấy, vì nụ cười ấy…

Liên Sơ, xin đừng để anh thất vọng. Anh thầm nghĩ: nếu không anh thật sự sẽ hoàn toàn điên mất.

***

Đến phòng làm việc, anh lập tức bước vào một căn phòng được đóng kín hoàn

toàn tách biệt với thế giới bên ngoài. Mở hệ thống theo dõi điện tử, thu hết vào mắt tất cả tình hình trong ngoài biệt thự. Hệ thống kiểm tra an toàn của biệt thự và ở đây đã được đông bộ hóa, nếu có người bước vào

hoặc rời đi đều tự động nhắc nhở.

Đúng vậy, cô không bỏ ra ngoài.

Anh thở phảo một hơi, tắt máy, ra khỏi phòng, trở lại phòng làm việc, bình tĩnh, bận rộn xử lý hết công việc đang chất chồng.

Một lát sau, trợ lý Hoàng Việt của anh chạy vào, đó là một người phụ nữ

trung niên ngoài ba mươi tuổi, tính cách kiên định mà lão luyện. “Tổng

giám đốc Bùi, ngày hôm qua quản lý Tống đã gọi rất nhiều cuộc điện

thoại, nhắn ngài nếu trở lại thì bớt chút thời gian gọi điện lại cho cô

ấy.”

Anh gật đầu, “Biết.”

Anh nhấc điện thoại bàn lên bấm số, trầm giọng hỏi: “Tống Ca, chuyện gì?”

Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nữ vô cùng hòa nhã, “Tổng giám đốc

Bùi, trong hội nghị thường kỳ diễn ra tuần trước, tôi đã công bố mục

tiêu giảm sản lượng khai thác năm nay xuống 70%, phần lớn mọi người đều

phản ứng rất kịch liệt, một số trưởng bộ phận cũng kiên quyết phản đối,

còn nói sắp tới sẽ đến thành phố A tìm ngài.”

Thù Thành hơi

trầm mặc một lát, sau đó quả quyết nói: “Cô nói cho bọn họ biết, đây

chính là quyết định của tôi. Bọn họ muốn từ chức thì cứ từ chức, tổng

hợp lại thành bản báo cáo rồi gửi cho tôi là được.”

“Tổng giám đốc Bùi, nếu như giám đốc Lưu cũng từ chức…”

“Được rồi, Tống Ca, nếu tôi đã giao mọi việc của công ty ở thành phố Đồng cho cô xử lý thì những chuyện này cô tự xem rồi giải quyết là được, không

cần chuyện gì cũng phải xin phép sự đồng ý của tôi.” Thù Thành cắt ngang lời cô.

Bên kia điện thoại trầm mặc một lúc rồi đáp lại: “Vâng.”

Thù Thành nhàn nhạt chào một tiếng rồi cúp điện thoại.

Anh cảm thấy hơi mệt mỏi nên dùng tay xoa nhẹ mi tâm, vừa nghỉ ngơi một lát lại thấy Hoàng Việt đi vào, hỏi: “Tổng giám đốc Bùi, ngài có cần đặt

trước bữa trưa không ạ?”

Anh lắc đầu nói: “Hoàng Việt, chị

giúp tôi hủy bỏ toàn bộ lịch trình buổi chiều nay, nếu như không có

chuyện gì đặc biệt khẩn cấp thì không cần tìm tôi.”

“Vâng.”

Sau khi Hoàng Việt rời đi, anh lại đứng dậy đi vào căn phòng bí mật kia, mở lại toàn bộ màn hình giám sát, rất nhanh đã tìm được cô.

Cô thật sự không bước ra ngoài, chỉ bận rộn chạy khắp các tầng lầu từ trên xuống dưới, vội vàng…phá hủy camera theo dõi.

Cô kéo tay áo thở hổn hển di chuyển cái thang, bò lên, tóc đã rối mù, rõ ràng đã làm việc này được một lúc lâu rồi.

Cô ngẩng đầu ghé mắt nhìn thẳng vào camera theo dõi, dường như phát hiện

anh cũng đang nhìn cô qua màn hình giám sát, bày ra vẻ mặt khinh bỉ đầy

uy hiếp, dùng khẩu hình nói: “Lưu manh! Phòng tắm mà anh cũng đặt?”

Nói xong nâng khuỷu tay đập vỡ màn hình camera theo dõi.

Anh nhíu mày nhìn lại màn hình đột nhiên tối đen như mực, một lát sau, lắc đầu nở nụ cười. Thù Thành vừa bước vào tới nhà, Liên Sơ lập tức chạy ra từ thư phòng, cười híp mắt, “Ông xã, vất vả quá!”

Anh cười như không cười nhìn cô, “Hình như không vất vả bằng em.”

Sắc mặt Liên Sơ đột nhiên cứng đờ, sau đó giả vờ ngớ ngẩn đánh lạc hướng,

“Ha ha ha a, hôm nay em làm món canh thịt bò, để em vào bếp nếm thử một

chút xem đã được chưa.”

Một tay anh bắt được tay cô từ phía sau, kéo lại, lạnh lùng nói: “Em cũng to gan thật? Muốn được voi đòi tiên đúng không?”

Liên Sơ lập tức phản bác: “Em chỉ phá hủy camera theo dõi ở trong phòng,

tuyệt đối không phá hủy một cái ở bên ngoài.” Sau đó chuyển giọng nài

nỉ: “Ông xã, nói thế nào chúng ta cũng phải bảo vệ sự riêng tư của mình

đúng không? Anh xem anh lắp đặt nhiều camera theo dõi trong phòng như

vậy, ngộ nhỡ có tên trộm nào lẻn vào đúng lúc nhìn thấy cảnh chúng ta ân ái cũng thật không tốt, phải không?”

Anh gật đầu một cái, “Vậy cũng đúng, không có vật kia dễ dàng hơn nhiều. Hay là hôm nay chúng ta thử làm ở phòng khách một lần.”

Liên Sơ lập tức bày ra vẻ mặt cẩu huyết, “Còn thử? Có phải anh không thèm quan tâm đến sự sống chết của em nữa không?”

Anh nhịn không được, véo nhẹ chóp mũi của cô nhẹ giọng