úi đều là một màu trắng xóa. Phía chân trời là một mảnh
sương mù mờ mịt.
Cũng không biết vợ chồng Hoa gia bây giờ đã đánh xe đi
đến đâu rồi… Đã nhiều ngày qua, hai người bọn họ ngày ngày đều vội vã xuống núi
chọn mua thức ăn, để tránh đụng phải những trận gió tuyết lớn từ phía sau núi
tràn đến. Nếu không, cả nhà bốn cái miệng ăn sẽ bị đói chết trên đỉnh núi này.
Anh liếc mắt nhìn qua. Trước táo đài, Tô Mặc đã rửa
sạch mấy con cá Hoa thúc vừa câu được lúc sáng sớm trong sơn đàm (hồ
nước trong núi), lại chuẩn bị hầm canh cá
cho anh ăn tẩm bổ. Nghe nói có tác dụng thu khép miệng vết thương. Nhìn bóng
dáng cô đã trở nên quen thuộc, anh không khỏi tinh tế nhớ lại những chuyện về
cô.
Từ khi quen biết cô đến giờ, anh hay nghe hai người
khác trong nhà gọi cô. Một người gọi cô là tiểu thư, một người lại gọi cô là
Tam cô nương. Nghe Hoa thúc nói, vợ chồng bọn họ được người nhà của Tô Tam cô
nương giao phó. Từ ngày Tô lão gia cử mọi người đến Vân Kinh mở hiệu thuốc, hai
người bọn họ vẫn luôn theo sát Tam cô nương đến đỉnh núi Đào Hoa sơn này nương
tựa nhau mà sống.
Nhưng vì sao Tô gia lại chỉ để lại một mình cô mà
không cùng cô đến Vân Kinh?
Tô Mặc đứng trước táo đài, hôm nay cô lại tết mái tóc
dài thành hai cái bím vì không muốn bị nó làm vương víu công việc. Ngọn lửa
cháy trong lò bên dưới táo đài chiếu sáng gương mặt cô, tuy không hề tô son
điểm phấn nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được vẻ xinh đẹp trong sáng.
Tuy rằng anh chưa bao giờ mở miệng hỏi, nhưng trông
dáng vẻ của cô thì ước chừng cũng khoảng hai mươi tuổi, đã sớm qua tuổi xuân
sắc để lấy chồng … Anh im lặng dời tầm mắt xuống dưới, chăm chú nhìn vào chân
phải bị tật của cô, trong lòng thoáng đau. Anh nghĩ, có lẽ đây chính là nguyên
nhân khiến cô đến nay vẫn chưa lập gia đình.
Khi gian bếp đã tràn ngập hương thơm thịt chín, Mộc
Sách nhìn vào thành quả cô bận rộn nãy giờ.
“Hôm nay món ăn trông phong phú quá nhỉ?” Không phải
còn hơn nửa tháng nữa mới qua năm mới sao?
“Canh cá là cho anh bổ xương, thu miệng vết thương.
Thịt thỏ hầm là hy vọng đổi mới khẩu vị cho anh ăn nhiều thịt hơn một chút.”
Tô Mặc giải thích, cũng không quay đầu lại nhìn anh,
“Chén súp bên góc này là cho anh bổ khí.”
Tận đáy lòng anh chợt dâng lên niềm cảm kích. Trong
nhất thời, trái tim Mộc Sách được chất đầy đồ ăn, no nê mỹ mãn. Anh có chút
không thừa nhận nổi, lại nhắm chặt hai mắt rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi
đỉnh Viễn Sơn phủ đầy băng tuyết, không dám nhìn đến bóng dáng cô luôn vì anh
vất vả nữa.
Tô mặc đã xong việc, xoay người nhìn lại, thấy anh bần
thần sững sờ bên cửa sổ, cũng không biết đang suy nghĩ điều gì. Cô tự tiện đổ
một ít tiên dược chuyên dụng trong tiểu hồ lô vào trong chén súp, đợi đến khi
thân chén nguội bớt mới dúi vào tay anh, muốn anh cầm lấy từ từ mà uống.
“Thật ấm áp.”
Mộc Sách cúi đầu nhìn chén súp hầm nhân sâm tỏa ra ánh
sáng vàng óng ánh, sền sệt như mật. Tuy là cố nguyên bổ khí nhưng vừa liếc mắt
nhìn đã biết món này rất đắt. Vậy mà Tô Mặc lại như không cần tiền, ngày nào
cũng hầm cho anh làm nước uống.
“Lần sau có đứng trước cửa sổ thì nhớ mặc thêm áo
vào.” Cô đi vào phòng Hoa thẩm lấy một tấm áo lớn mà bà tự tay may cho anh, ném
lên vai anh, còn thuận tay thay anh đóng cửa sổ lại, “Anh còn chưa có khỏe hẳn,
nhất là xương cốt toàn thân, không thể để nhiễm lạnh được.”
“Tôi…” Anh do dự muốn nói nhưng lại không biết phải
biểu đạt như thế nào.
“Ửm?”
“Không có gì.”
“Chúng ta đi làm công chuyện hôm nay đi.” Cô bưng đến
một cái chậu đồng lớn. Đổ vào chậu sâm sấp nước ấm để ngâm chân. Sau đó kéo
chiếc ghế nhỏ đến ngồi trước mặt anh, cởi giày, sắn cao ống quần cho anh.
Mộc Sách nhìn cô thuần thục đặt trên đầu gối một chiếc
khăn bố sạch sẽ, đợi anh ngâm nóng chân xong liền đặt một chân anh lên đầu gối
cô lau khô. Sau đó, cô cầm một chiếc hộp lớn, cũng không biết đã bỏ thêm phương
thuốc mỡ gì, cẩn thận bấm vào huyệt đạo trên lòng bàn chân của anh. Đôi tay nhỏ
bé từ từ xoa bóp từ dưới lên trên, thong thả dao động xoa bóp đến chỗ đầu gối
bị đau của anh. Từng bước từng bước, giúp anh thư giãn, quên đi những đau đớn
suốt ba năm sống trong màn đêm giá rét.
Ban đầu, anh còn có thể cự tuyệt những hành động quá
mức thân thiết này của cô. Nhưng cô cứ luôn miệng nói lương y như từ mẫu gì đó,
nói cứ xem cô như mẹ anh đi, vậy thì cần gì phải để tâm đến mấy chuyện đó nữa?
Dần dần về sau này, anh cũng hình thành một thói quen tự nhiên. Chữ “không”
quen thuộc, từng luôn được thốt ra từ miệng anh, đứng trước niềm hy vọng cô
mong anh khôi phục khỏe mạnh thân thể, cũng không còn có thể nói ra được nữa.
“Đau không?” Khi thấy trên trán anh bắt đầu rỉ rả mồ
hôi, cô ngẩng đầu lên, dịu dàng hỏi.
“Rất tốt.”
“Nếu đau thì cứ nói, đừng cứ cắn răng chịu đựng, biết
không.” Cô buông chân anh nhúng lại vào chậu nước ấm, bắt đầu nhấc lên chân bên
kia.
“Biết rồi.”
“Sáng nay thức dậy, Hoa thẩm có châm cứu cho anh
không?” Tô mặc lại hỏi. Cô rất sợ Hoa thẩm mắc bệnh lãng trí kia hôm nay lại
quên khuấy mất.
“Có
