o hay không.” Chiếc quần chỉ ngắn đến đầu gối kia thật sự nhìn rất
chướng mắt. Cô cũng không nghĩ đến chỗ đó mà cũng bị thương.
“Các ngươi…” Mộc Sách không thể động đậy, chỉ có thể
như cá nằm trên thớt mặc cho người ta chặt chém. Bởi vì Hoa thúc đã dùng hai
tay áo kìm chặt người anh rồi.
“Không sao đâu mà. Đại thúc ta chỉ nhìn một thoáng
thôi, bằng không làm sao tiểu thư nhà ta biết bệnh thế nào mà hốt đúng thuốc
được?” Hoa thúc khách khí cười cười với anh. Chờ đến khi hai người phụ nữ trong
phòng đã xoay người đi hướng khác rồi, liền nhanh tay lẹ chân cởi quần anh ra,
rồi cẩn thận sờ nắn xem khám. Xong xuôi, ông trùm một tấm mền đã được chuẩn bị
sẵn, đắp lên thân thể đang phát run của anh.
Sau khi bước lên báo cáo tình hình thương thế, Hoa
thúc liền cùng với hai người phụ nữ làm thành một vòng tròn, châu đầu ghé tai
nhau thảo luận. Một hồi thảo luận này kéo dài hết hai tuần trà vẫn chưa xong. Điều
này làm cho Mộc Sách nằm đợi hồi lâu, nhịn không được nhìn nhìn bóng dáng ba
người bọn họ mà sinh ra lòng nghi ngờ.
“Các ngươi… Rốt cuộc có thể hay không?” Vì sao anh
càng nghe càng cảm thấy không ổn chút nào? Ba người này, bọn họ không phải đang
giả dạng đại phu đấy chứ. Hay là cũng chỉ là người ngoài nghề mới đọc qua được
một ít sách y thuật mà thôi chăng?
“Y thuật?” Tô Mặc quay đầu lại, thấy rõ rành rành vẻ
hoài nghi trên gương mặt anh.
Mộc Sách suy yếu, gật gật đầu với cô.
“Không nhìn thấy chúng tôi đang bàn bạc chi tiết hay
sao?” Tô Mặc khẽ lườm anh một cái rồi lại tiếp tục chụm đầu vào, nhiệt tình
trao đổi, “Tiếp tục, tiếp tục đi.”
Đống lửa cháy bập bùng quanh gường, kéo dài hình bóng
ba người bọn họ đến tận mặt tường nhà. Mộc Sách tìm chút khí lực còn xót lại
thử nhúc nhích mấy ngón tay, chưa từ bỏ ý định giật kéo ống tay áo của Tô Mặc.
Tô Mặc không thể không trấn an anh trước, “Ba người
chúng ta mặc dù biết rõ mấy loại y thuật, nhưng chúng ta cũng phải đạt được sự
phân công thỏa đáng mới có thể chiếu cố ngươi được.”
“Phân công?”
“Đúng vậy đúng vậy. Ví như ta đây, ta cũng chỉ biết
nối xương thôi.” Hoa thúc thò khuôn mặt thật to, tươi cười, ghé đến trước mặt
anh vui tươi hớn hở giải thích.
Tô Mặc giơ tay phát biểu, “Tôi sẽ bắt mạch phối
thuốc.”
“Ta sẽ thêu hoa.” Hoa thẩm bổ sung một câu càng khiến
trái tim Mộc Sách giật thót.
Hai người kia lập tức ăn ý, đồng loạt đánh vào gáy Hoa
thẩm một phát.
Hoa thẩm ôm đầu, oan oan ức ức sửa miệng: “Ta sẽ khâu
miệng vết thương…”
Đại khái thảo luận xong xuôi rồi, ba người bọn họ mạnh
người nào người nấy trở về phòng tìm kiếm thu thập công cụ dụng cụ. Đồng thời
dọn dẹp giường chiếu, trải lên trên một chiếc khăn vải bố sạch sẽ rồi hợp lực
khiêng Mộc Sách lên giường nằm.
Lúc Hoa thúc, Hoa thẩm vẫn còn ở trong phòng vội vàng
chuẩn bị này nọ, Tô Mặc mang đến chén canh đã hầm sẵn trước đó đem đi hâm lại,
rồi từng muỗng từng muỗng đút vào miệng cho anh.
“Tôi… không muốn chết…” Mộc Sách đối với tài y thuật
của bọn họ vẫn không thể hoàn toàn tín nhiệm, khó khăn nuốt vào rất nhiều canh
thuốc, cố gắng mở đôi mắt sưng húp, thử tìm trên người cô một điều gì đó có thể
giúp anh an tâm hơn.
“Chúng tôi sẽ không để cho anh chết đâu.” Tô Mặc lấy
khăn lau mấy giọt nước chảy ra từ khóe miệng anh, “Anh yên tâm, tuyệt đối sẽ
không có chuyện đó.”
“Thật không?”
“Ừm, tôi cam đoan.” Cô trầm ổn gật đầu, đút hết số
canh thuốc còn lại.
Mộc Sách uống xong giọt canh thuốc cuối cùng, cơn buồn
ngủ mãnh liệt chậm rãi kéo đến. Lúc cô muốn đứng dậy rời đi, anh lấy lòng bàn
tay len lút kéo thật nhanh góc tay áo của cô.
“Đừng quên… cô đã hứa…”
“Đúng, tôi hứa với anh. Đợi khi anh tỉnh lại rồi, chắc
chắn sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều.” Tô Mặc lấy tay vén lên vài sợi tóc lòa xòa
trên trán anh, mỉm cười nhìn anh đang buồn ngủ đến díp cả hai mắt.
“Đừng tắt đèn…”
Tô Mặc cúi đầu nhìn xuống, thấy trên cổ tay anh hằn
lên rất rõ vết khóa còng, bèn vuốt ve cằm anh.
“Biết rồi.” Mấy đầu ngón tay cô tựa như một làn gió
xuân thổi qua mi mắt anh, “Biết rồi, an tâm ngủ đi.”
…..***…..
Gió lớn tuyết giá từ trên dãy Viễn Sơn nặng nề mơ hồ
hiện ra, mùa đông giá rét chính thức tuyên bố bãi giá nhân gian.
Lại nói tiếp. Mộc Sách ở lại nơi được gọi là đỉnh núi
Đào Hoa sơn đã được gần bốn tháng. Mấy ngày nay, Mộc Sách chẳng những đánh một
vòng trước Quỷ Môn quan trở về, thân thể đại khái cũng đã hồi phục nguyên
trạng. Hơn nữa, anh còn hiểu rõ được tình hình chung của gia đình ân nhân.
“Ôi, cứu được một mạng của anh, nguyên một ổ gà đều
tiêu tan hết rồi. Ngẫm lại cũng thấy anh thật đáng nể nha.”
Sau khi ăn xong bữa cơm trưa thì đã quá ngọ. Tô Mặc
tiến vào khách
phòng (phòng dành cho khách ở) thu thập
chén bát cho Mộc Sách, lại đột nhiên nhìn vào bát canh gà lớn bị Mộc Sách húp
hết không chừa một giọt, thản nhiên cảm khái.
Hoa thúc không chút do dự liền phụ họa “Đúng vậy đúng
vậy, trước kia ổ gà này chúng ta còn luyến tiếc không dám ăn.”
“Giống như bây giờ vậy, tất cả đều chuyên dụng hết cho
người khách hiếm thấy như cậu dùng để dưỡng bệnh tẩm b
