ều trán ngập hương rượu thơm, thoang thoảng mãi
không tan.
Dưới ánh trăng bóng hoa, hương rượu nồng thắm, tựa như
ảo mộng xa xôi.
Bọn họ mới ăn được một lát, không hẹn mà cùng hướng
tầm mắt dừng lại trên người Mộc Sách.
Không phải mọi người đều nói, đến ngày lễ đoàn viên sẽ
rất tưởng nhớ người thân hay sao? Vì sao trông anh vẫn trấn định như ngày
thường, cũng không thấy trên nét mặt anh có đến nửa điểm u sầu hay thương tâm
gì cả?
Hay là… da mặt anh quá mỏng, không muốn để người khác
nhìn ra dáng vẻ tràn ngập đau buồn của mình, cho nên cứ nhẫn nại như vậy?
Mộc Sách vội vàng thay bọn họ chia thức ăn. Thoáng
nghe bọn họ nói chuyện phiếm, mặc dù không lên tiếng nhưng anh vẫn nhận thấy
hôm nay bọn họ rất khác thường.
Hoa thúc và Hoa thẩm rõ ràng còn nói nhiều
hơn cả ngày thường. Tô Mặc cũng hùa theo bọn họ tìm đề tài tán gẫu, mở rộng đến
không bờ bến.
Khi ba người bọn họ bắt đầu cố gắng kể chuyện cười, cứ
tưởng có thể đánh lạc hướng chú ý của anh mà không để lại dấu vết, anh rốt cuộc
cũng nhịn không được.
“Tôi không có tâm tư gì đâu, cũng không thấy cảnh sinh
tình. Cho nên, mong mọi người cứ tự nhiên cho.” Anh thản nhiên nói xong, chọn
một con cá nướng trên bàn, lọc xương xong rồi mới đưa cho Tô Mặc đang ngồi bên
cạnh.
“…” Nhanh như vậy đã bị hắn xuyên thấu rồi?
Anh thúc giục bọn họ nâng đũa, “Nếu không ăn sẽ nguội
hết cho xem.” Muốn khóc muốn đau, đối với anh mà nói đều đã là quá khứ rồi. Anh
cũng không muốn phá hoại tâm tình của một người trong ngày tết đoàn viên. Bởi
vậy chỉ đơn giản bỏ qua.
Hoa thẩm ngoan ngoãn ăn hết một con cá nướng lớn, lấy
khửu tay cọ cọ bên người Hoa thúc. Hoa thúc nhận được ngầm ý của vợ, cẩn thận
nhìn về phía Mộc Sách.
“Có chuyện, lão vẫn rất muốn hỏi… nhưng lại không
dám.”
“Chuyện gì?”
“Cậu không muốn về kinh thay cha anh cậu rửa sạch oan
khuất hay sao?” Tuy nói rằng bọn họ cũng không muốn anh rời đi, nhưng chuyện
gia đình không phải là trọng đại lắm hay sao? Vì sao cho đến giờ vẫn chưa nghe
anh nhắc đến?
Mộc Sách mờ mịt chớp mắt, hơn nửa ngày cũng chưa lấy
lại được tinh thần.
“Oan khuất?” Đây là hiểu lầm chuyện gì rồi?
Hoa thẩm hùa theo phụ họa, “Đúng vậy đúng vậy. Mọi
người trên đường đều biết cha con Vệ Quốc đại tướng quân bị oan. Nếu không phải
do Mai tướng kia hại nước khiến bệ hạ nghe theo lời gian tướng gièm pha thì làm
sao hại được cậu cả nhà oan uổng không sạch, đến nỗi phải cửa nát nhà tan?”
Lời đồn đãi này cũng quá hoang đường rồi…
Mộc Sách một tay vỗ vỗ ngực, dở khóc dở cười.
“Cha và anh của tôi, bọn họ thật sự có tội.” Có lẽ
những năm qua uy danh của cha và anh đã quá mức thâm thực lòng người. Vì thế
mới tạo nên những hiểu lầm ngày hôm nay.
“Cái gì?” Hoa thúc kích động lôi kéo áo anh, trực tiếp
xem anh thành một đứa con bất hiếu sợ phiền phức, “Chẳng lẽ cậu không tính lật
lại bản án dùm cho cha anh cậu hay sao?” Sao hắn có thể có cái nhận thức như
vậy?
Mộc Sách lườm ông một cái, “Bọn họ phạm vào tử tội là
sự thật, có cái gì mà lật?”
“Tốt xấu gì thì cha anh cậu cũng đã trấn thủ biên
cương nhiều năm qua, có công với nước…” Hoa thúc còn chưa nói hết lời đã bị anh
chặn đứng.
“Có công cũng không thể làm bậy được.” Anh chặn tay
Hoa thúc, trịnh trọng hướng bọn họ làm cho sáng tỏ, “Huống hồ, chuyện bọn họ
phản quốc bán nước, tất cả đều là sự thật .”
“Làm sao có thể…” Không chỉ có vợ chồng Hoa thị cảm
thấy kinh ngạc, ngay cả Tô Mặc nãy giờ vẫn lẳng lặng ngồi bên cạnh lắng nghe,
cũng vô cùng hiếu kỳ, sấn lại gần.
Nhìn ba đôi mắt tròn xoe như không thể tin được kia,
Mộc Sách bất đắc dĩ, đành phải nói ra chuyện bí mật của gia tộc mà bấy lâu nay
anh vẫn cố ý dấu kín.
“Cha tôi vốn tính trời sinh đã là tham tài rồi.” Bằng
không, phủ đại tướng quân nhà anh cũng sẽ không thể chất đống thóc gạo và tiền
bạc. Đồ dùng trong nhà không phải mạ vàng thì cũng là khảm ngọc. Anh có bản
lĩnh thoáng nhìn đã phân biệt được đồ cổ thật giả tốt xấu, đều là từ đó mà luyện
thành.
“A?”
“Tính tình của ông chính là của nặng hơn người. Chuyên
Ba Nhược quốc lấy năm mươi vạn lượng vàng ròng hối lộ cha tôi, đều không phải
là Mai tướng bịa đặt, cũng không phải bệ hạ vì tước quyền mà bôi nhọ. Tất cả
đều là sự thật.” Anh còn nhớ rõ khi mọi chuyện bị vỡ lở, văn võ bá quan ai ai
cũng đều như tuyết lấp cửa buổi sáng. Ngoại trừ Mai tướng, không một ai nguyện
ý ra tay giúp đỡ Mộc gia. Chính là bởi vì vụ án này, căn bản đã là một tội chết
không thể cứu được.
Bọn họ vẫn cứng họng nhìn anh, làm như đang nghe
chuyện quan trường kì đàm vậy. Nhưng không một ai tin được.
Anh cười khổ: “Là tôi tận mắt chứng kiến, chuyện này
sao có thể là giả được?”
“Vậy… còn anh trai của anh?” Tô Mặc kéo cao âm cuối
hỏi. Cô cảm thấy, cho dù người cha có hồ đồ thế nào mà phạm tội, với tính tình
biết tiến biết lui như anh, đại ca của anh hẳn là cũng sẽ không sai đến nông
nỗi thế mới phải chứ?
“Bản tính của đại ca mặc dù không xấu, nhưng lại háo
sắc.” Anh nhẹ nhàng êm tại kể đến một bí mật khác, “Người đời đều biết Lục công
chúa của Ba Nhược quốc là quốc s