đang phập phồng như thủy triều lên xuống. Nhìn thấy một giọt mồ hôi đang chảy xuống
gần đuôi mắt của Mộc Sách, cô liền bước lên trước, lấy chiếc khăn thêu trong
ống tay áo ra, lau mồ hôi trên trán cho anh. Sau đó, cô vẫn cười duyên dáng,
tựa như hồ nước mùa xuân. Hại anh trong nhất thời tựa như bị câu mất hồn phách,
thiếu chút nữa đã chết chìm trong hồ nước ấy rồi.
Nghe tiếng trái tim đang đập liên hồi như trống
reo trong lồng ngực mình, anh đột nhiên hiểu được. Vì sao Tô nhị nương phải
dung dưỡng cô trên đỉnh núi đầy ánh nắng này, cho dù là xa cách.
Cô nên như thế, ở một nơi cách xa trần thế, không có
ưu sầu, cũng không hề bị tổn thương, chỉ nhớ rõ sáng nay mỉm cười.
Có lẽ Tô Nhị nương đã rất sáng suốt.
Còn anh, bây giờ chắc hẳn đang rất cảm kích quyết định
sáng suốt này của cô.
Sau buổi sáng sớm, vợ chồng Hoa gia động tác mau lẹ
hơn cả anh, sớm đã hái xong đào trở về nhà. Mộc Sách không muốn Tô Mặc vất vả,
chỉ để cô mang một giỏ trúc nhỏ. Còn bản thân anh lại cõng một giỏ mật đào thật
lớn, chậm rãi sóng bước bên cạnh cô.
Ra khỏi vườn trái cây, sau khi dìu cô đi qua con suối,
anh vẫn nắm chặt tay cô không buông. Cô tưởng anh quên, cũng không để ý nhiều,
liền cứ như vậy để anh nắm tay đi thẳng một mạch về nhà.
Lúc bọn họ sắp về đến nhà lớn nằm phía sau rừng cây,
có tiếng người lạ, tốp năm tốp ba, từ phía trước mơ hồ truyền đến.
Bóng ma lần trước vẫn còn chưa tẩy hết được, khuôn mặt
Tô Mặc lập tức tái nhợt. Cô bấu nhanh lấy bàn tay Mộc Sách rồi trốn ra sau lưng
anh. Mặc cho anh lôi kéo thế nào cô cũng không chịu ra.
“Không sao đâu mà, có ta ở đây, đừng sợ.” Mộc Sách gỡ
hai giỏ trúc trên lưng bọn họ xuống, ôm cô vào lòng vỗ về.
Nhưng Tô Mặc vẫn thờ ơ, một mực vùi đầu vào ngực anh,
dùng lực mười ngón tay bấu chặt tưởng chừng như sắp xuyên thủng quần áo anh
rồi.
Anh vỗ nhẹ vào vai cô trấn an, muốn cô đứng đây chờ
một lát. Nhưng làm thế nào cô cũng không chịu buông tay. Rơi vào đường cùng,
Mộc Sách đành phải đưa cô theo, cùng nhau tiến lên xem đến cùng là người phương
nào lại to gan lớn mật dám xâm nhập vào nhà người khác.
Lí Tiều là một thợ săn sống trên ngọn núi khác, bám
gót theo Vân Võ đi về hướng nhà lớn của Tô gia.
“Rốt cuộc thì ngươi coi trọng con bé thọt chân đó ở
điểm nào vậy?”
“Ta…”
“Xem con bé thọt kia kìa. Người gầy như sào trúc vậy,
có chỗ nào giống người sống đâu chứ?” Lí Tiều chỉ tiếc rèn sắt không thành
thép, dùng sức đánh vào gáy hắn, “Theo như mẹ ta kể lại, con gái thì phải mượt
mà phải phúc hậu. Ngươi cũng không nên chỉ nghĩ cho bản thân. Ngươi cũng phải
ngẫm lại cha ngươi. Lão nhân gia, ông ta chỉ biết trông cậy vào ngươi có thể
cho ông sớm được ẵm cháu thôi!”
Vân Võ lắp bắp: “Nhưng nàng, nàng… Ngày thường nàng
rất đẹp…”
“Đừng quên nhà nó còn rất nhiều tiền.” Thợ săn Mục Lập
đi cùng nãy giờ, khóe miệng mang theo nụ cười ái muội, không quên phụ
họa.
Lí Tiều khinh thường hừ hừ: “Vừa đẹp vừa có tiền, nếu
vậy thì Tô Phủ vì sao lại không cần đến nó?”
“Nàng…” Vân Võ còn muốn nói gì đó, lại bị hắn lừ mắt
một cái.
“Ngươi cứ phải khăng khăng một mực như vậy sao? Khắp
Phái thành có ai mà không biết mẹ của nó chính là một con kĩ…”
Mộc Sách lớn tiếng quát bọn họ: “Đủ rồi!”
Không ngờ đang nói xấu sau lưng lại bị nhân vật chính
bắt quả tang tại trận, ba người đang hùng hổ lên núi, không hẹn mà cùng chột dạ
lập tức ngậm miệng lại.
“Ban ngày ban mặt mà dám đặt điều nói xấu vợ người
khác. Nhân phẩm của các hạ cũng cao thượng quá ha.” Mộc Sách giương ánh mắt sắc
bén lên trừng, thẳng thắn đem chuyện ác miệng nói xấu người khác vừa rồi ra tra
xử.
“Ta và hắn… chuyện kia ta, ta cũng không phải…” Vân Võ
một lòng một dạ đều hướng về phía người đang nấp trong lòng Mộc Sách trốn tránh
thiên hạ, vội vàng muốn giải thích cho cô nghe.
Mộc Sách cắt ngang lời hắn nói, lạnh lùng mở miệng
đuổi khách.
“Mọi thứ trên đỉnh núi này đều là tài sản riêng của vợ
tôi. Mời chư vị lập tức rời đi. Sau này đừng bước đến đây nữa.” Lên núi săn
trộm còn dám to gan bắt nạt người của anh sao?
Trên người Mộc Sách tỏa ra khí độ cử chỉ, là đại đao
không thấy máu, thong dong và tao nhã, là không giận mà vẫn bức đến không còn
đường sống. Lí Tiều mặt đỏ tía tai vốn định cùng anh phân cao thấp, nhưng thân
hình Mộc Sách cao dáo tráng kiệt. Nhưng thân thể kia chính là khí lực quân nhân
hàng thật giá thật nha, không giống như những thương dân nho sĩ hay dân chúng
bình thường mà bọn họ thường thấy trong thành sao?
Đứng ở đây giằng co cũng không được bao lâu. Mục lập
sợ phiền phức, một tay lôi kéo Lí Tiều có vẻ vẫn chưa cam lòng, tay còn lại lôi
theo Vân Võ vẫn còn không chịu rời đi.
“Đi thôi, đi thôi. Để hắn cáo lên cung phủ thì không
tốt lắm đâu…”
Đợi tất cả bọn hắn đều rời khỏi rồi, Mộc Sách thoáng
buông lơi vòng tay, cúi đầu đánh giá khí sắc Tô Mặc, mới phát hiện lần này cô
hình như không đến nỗi tệ như lần trước.
“Sao rồi? Có cần uống thuốc không?” Anh cầm bàn tay
nhỏ bé tê lạnh của cô, nhịn không được lại nhíu mày.
“Không cần.”Tô Mặ