u ngọc đỏ, trắng, vàng, đen lay động,
nhìn không rõ nét mặt của thiên tử, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng truyền đến như trước: “Hiện tại bức văn tự kia ở đâu?”
Triệu Mạc phủ phục
trên đất, giọng nói càng lúc càng run lên: “Đổng phụ bị tịch biên tài
sản, tất cả đã được nộp lên Hình bộ, do Hình bộ lập hồ sơ niêm phong lưu giữ, vậy bức văn tự kia, chắc hẳn cũng ở đó . . .”
Không đợi hắn nói xong, hoàng thượng đã phất phất ống tay áo, hạ lệnh: “Người đâu, lập
tức đến Hình Bộ kiểm tra những vật được tịch thu từ Đổng phủ, tìm cho ra bức văn tự có con dấu của thái tử mang đến đây, không được sai sót!”
——————–
(1) đã chú thích ở chương 61
Hoàng thượng vừa hạ lệnh, liền có người lập tức tuân chỉ rời đi, nhưng mà, chưa ra khỏi cửa điện đã bị hoàng thượng gọi lại—–
“Đợi một chút, chuyện lấy văn tự cần phải thận trọng một chút, không được để lộ ra ngoài.”
Thái giám kia khom người cúi đầu lên tiếng “Vâng”, sau đó lặng lẽ không một
tiếng động rời khỏi điện, cả Tuyên Chính điện lại hồi phục sự tĩnh mịch
nặng trĩu, hoàng thượng khoanh tay đứng trên thềm ngọc, đi qua đi lại,
rõ ràng tinh thần là đang không yên.
Nếu thiên tử không nói một lời,
những người còn lại sao dám lên tiếng mở miệng, Triều Mạc vẫn quỳ rạp
xuống đất như trước, không dám nhúc nhích, ngay cả Khánh phi nương nương yêu kiều như hoa cũng im lặng đứng một bên, đến thở mạnh cũng không dám phát ra âm thanh.
Không bao lâu sau, tên thái giám đi lấy văn tự từ
Hình bộ trở về, trên tay cầm theo một quyển trục, kính cẩn quỳ xuống đất trình lên hoàng thượng.
Hoàng thượng ngưng lại trong chốc lát, sau
đó mới vươn tay cầm lấy quyển trục kia, chầm chậm mở ra, khi bức hoạ
từng chút từng chút được mở rộng, tầm mắt của hoàng thượng chăm chú mà
bình tĩnh nhìn tới, cả Tuyên Chính điện lặng ngắt như tờ, chỉ nghe thấy
tiếng hít thở càng ngày càng nặng nề của thiên tử.
Bàn tay nắm chặt
bức hoạ của hoàng thượng bởi vì dùng sức mà hơi run rẩy, đốt ngón tay
cũng ẩn hiện lên vết gân xanh trắng, nhưng mà trên gương mặt vẫn là nụ
cười lành lạnh, từng bước đi xuống thềm ngọc, đến bên cạnh Nam Thừa
Diệu: “Ngươi xem đi, bức văn tự này có phải xuất thân từ bút tích của
đại ca ngươi hay không?”
Tầm mắt của Nam Thừa Diệu dừng trên bức văn
tự hơi khựng lại một lát, sau đó khẽ hạ mắt đáp: “Nhi thần không tinh
thông thư pháp, mong phụ hoàng thứ cho nhi thần kém cỏi.”
Hoàng thượng vẫn cười lạnh lùng: “Kém cỏi? Là nhìn không ra? Hay là không dám thừa nhận?”
Nam Thừa Diệu còn chưa kịp mở miệng nói điều gì, hoàng thượng đã đem quyển
trục ở trong tay vứt lên mặt đất, tức giận nói: “Hay cho một câu ‘Đồng
huề kính lữ ý khí thậm’! Hay cho một câu ‘Hội đương cao tường trùng cửu
thiên’! Hắn là muốn cùng ai ‘Đồng huề’ đây? Là bọn nghịch tặc Đổng thị
sao?! Lại muốn ‘trùng cửu thiên’ thế nào?! Trẫm vẫn còn chưa chết đâu!”
*Tạm edit: Cùng đi đoạn đường tình thâm sâu; Có ngày bay trên chín tầng
mây*
Ta rất nhanh hạ xuống ánh mắt nhìn lướt qua quyển trục đang nằm
trên mặt đất, mặt trên được đề một khúc trường ca, ta cũng không dám
nhìn kỹ nội dung trong đó, nhưng chắc hẳn hai câu thơ mà hoàng thượng
vừa đọc là xuất thân từ đó.
Trong lòng ta lẳng lặng thở dài, cho dù
quyển trục này cùng với bút tích kia thật sự là xuất phát từ Đông Cung,
nhưng có thể lúc thái tử viết nên ắt hẳn cũng không suy nghĩ sâu xa,
cũng chưa chắc thật sự có tâm tư ngỗ nghịch.
Nhưng người suy nghĩ nhiều chính là Hoàng thượng.
Từ xưa đến nay, những án oan do văn tự nhiều không đếm hết, việc sát phạt
đều phụ thuộc vào cách suy nghĩ của thiên tử, cao xử bất thắng hàn (1
chỗ cao không chịu nổi lạnh). Điều làm quân vương từ xưa sợ nhất mà cũng kiêng kị nhất, chính là có người đoạt quyền, bất luận kẻ đó là ai. Sự
ích kỷ và khiếm khuyết nhất lại là lòng nghi kỵ đa nghi, đến cả cốt nhục cũng không thể tin.
Là người có vị trí tối cao, hiển nhiên ông ta
lại càng trở nên như thế, thà rằng giết lầm ba nghìn, nhất quyết không
buông tha một người.
Quyển trục kia trơ trọi nằm trên mặt đất, không ai dám chạm vào, ngay cả ánh mắt cũng không dám lưu lại một lát.
Hoàng thượng đi tới đi lui trong Tuyên Chính điện, vẻ thịnh nộ trên khuôn mặt dần dần nhạt đi, ý nghĩ không rõ ràng nhìn lướt qua quyển trục nằm trên mặt đất, sau lại chậm rãi đảo mắt về phía Nam Thừa Diệu, thản nhiên mở
miệng: “Ngươi nói xem, chuyện này nên xử lý thế nào mới tốt?”
Nam
Thừa Diệu nhìn thẳng vào ánh mắt hoàng thượng, tiến lên một bước, quỳ
một gối xuống, mở miệng nói: “Phụ hoàng nguôi giận, theo nhi thần thấy,
nét chữ này mặc dù có điểm giống với bút tích của thái tử điện hạ, nhưng nếu có người cố tình giả dạng nhằm vu oan hãm hại, cũng là có khả
năng.”
Lời nói của hắn quả quyết bình tình, ánh mắt cũng không mang
theo một chút tránh né, hoàng thượng ung dung đánh giá hắn một chút, lại không nhìn thấy có gì không ổn, nên thản nhiên dời đi ánh mắt.
Nếu
Nam Thừa Diệu quỳ xuống, ta và Âu Dương Hiến hiển nhiên cũng quỳ theo,
từ chỗ của ta nhìn sang, ta nhìn thấy trong đôi mắt xinh đẹp của Khánh
phi nương nương hiện