mình, tâm hắn chết, ai thua, ai thắng, ai sai lầm, ai đánh mất.
Nàng dùng tính mạng của mình dạy hắn cả đời không thể yêu, lãnh huyết lãnh tâm.
Có lẽ, đây chính là sự trả thù sau cùng của nàng.
Ta thở dài một hơi, hai mắt nhắm nghiền.
Không biết có phải bởi vì bản thân quá đa cảm, hay bởi vì người đó chính là
Nam Thừa Diệu, lời nói qua quýt của Liễm lại có thể khiến ta suy nghĩ
nhiều như vậy.
Cho dù lúc này đang thả bước chân bên trong “Phong Lâm Vãn” của Tam vương phủ, đầu xuân lá phong xanh mướt thưa thớt, nhưng
mà, khung cảnh phong đỏ cùng Bạch Hổ kia lại như một bức hoạ đang từ từ
được mở rộng, hiện ra một cách rõ ràng ở trong đầu của ta.
Ta không
biết, tại một khắc cuối cùng trong sinh mệnh của mình, nàng có hận hắn
hay không, cũng như không thể biết, hắn có yêu nàng hay không.
Nếu như yêu, tại sao lại nhẫn tâm nhìn nàng tan xương nát thịt.
Nếu như không yêu, suối nước nóng trong Ngọc Lộ Điện, cùng với một mảnh
Phong Lâm không để cho người khác tuỳ tiện đặt chân này, vì sao lại tồn
tại?
Chợt nhớ, lần đầu tiên ta và hắn gặp nhau, cũng tại khu rừng
phong này, nhưng lại không phải là anh hùng cứu mỹ nhân, không có sầu
triền miên, không có sự rung động đến tâm can.
Hắn vốn muốn lấy đi
tính mạng của ta, nhưng cuối cùng lại giữ lại, bây giờ nghĩ đến, ta thật không dám xác định có phải bởi vì ta vô tình nhắc đến phong lâm và Bạch Hổ, điều đó đã chạm đến đáy lòng còn sót lại những hồi ức tốt đẹp của
hắn.
Vành môi của ta không khỏi mang theo một ý cười tự giễu, có mấy
phần chua sót, lại thêm mấy phần bất đắc dĩ, không phải là không để
tâm.
“Ta nghe Sơ Ảnh nói nàng ở đây, đêm khuya sương lạnh, sao lại không khoác thêm một chiếc áo.”
Giọng nói trầm thấp êm tai vang lên trong bóng tối, cắt dứt dòng suy nghĩ của ta, cả người rơi vào một vòng ôm ấm áp, lúc này mới giật mình, không
ngờ bản thân ngơ ngẩn đến xuất thần như vậy, ngay cả khi hắn đến gần
cũng không nhận ra.
Ta để mặc cho hắn ôm, không hề cựa quậy, cũng
không nói gì, vừa phục hồi tinh thần từ trong hố sâu suy nghĩ, lại bất
chợt gặp hắn làm ta thật sự không biết phải đối diện thế nào với hắn.
Hiển nhiên Nam Thừa Diệu nhận ra sự khác thường của ta, vịn vào bả vai của
ta, sau đó vươn một tay nâng cầm ta lên, ép buộc ta phải nhìn thẳng vào
ánh mắt của hắn, hỏi: “Làm sao vậy, Sơ Ảnh nói, sau khi nàng từ phủ Thừa tướng trở về liền muốn đến đây một mình, xảy ra chuyện gì?”
Ta âm
thầm hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh tâm tình của mình, nhưng
vẫn tránh né ánh mắt của hắn, lên tiếng nói: “Không có việc gì, không
phải đêm nay điện hạ muốn ở lại trong cung sao, đã trễ thế này sao còn
trở về?”
Vốn chỉ là những lời nói vô ý, nhưng bỗng nhiên hắn lại mỉm
cười, cánh môi tuyệt đẹp vẽ ra một đường cong mê người, vô cùng rực rỡ.
Giọng nói của hắn cũng mang theo ý cười, vang trong khu rừng: “Thì ra là
nàng đang buồn bực chuyện này, cho nên, ngay đến trâm ngọc ta tặng nàng
cũng gãy, có phải không?” *Haizz*
Ta ngẩn ra, liền có phản ứng, đứng
thẳng lên từ trong lồng ngực của hắn, vội vàng giải thích: “Không phải,
là ta không cẩn thận mới . . .”
“Ta sẽ cho nàng cái tốt hơn.”
Lời
nói vẫn còn chưa dứt, vành môi đã bị hắn nhẹ nhàng điểm lên, hắn khẽ mỉm cười, lại đem ta ôm vào lòng, thật lâu sau cũng không nói gì, chỉ lặng
lặng cùng ta dạo bước giữa rừng phong.
Hắn không nói lời nào, ta tự
nhiên cũng trầm mặc, mãi cho đến khi cả khu rừng đều được chúng ta bước
qua, ta định lên tiếng nhắc nhở hắn sắc trời đã không còn sớm, lại nghe
thấy giọng nói của hắn một lần nữa vang lên: “Thanh nhi, nàng là Vương
phi của ta, là nữ tử duy nhất ở trong thế gian này có thể kề vai với
ta, là người cùng ta sống trọn đời, cho nên, sau này có xảy ra chuyện
gì, ta hy vọng nàng có thể tin ta.”
Ta dừng lại bước chân, có chút
ngơ ngác nhìn hắn, không biết là bởi vì những lời nói này của hắn, hay
là vì tiếng gọi “Thanh nhi”
Hắn gọi, “Thanh nhi”, hay là “Khuynh nhi”.
Trong lúc ngẩn ngơ, lại thấy hắn khẽ mỉm cười, rồi tiếp tục lên tiếng với ta: “Tỷ như hôm nay, ta biết nàng đã gặp phải chuyện gì ở phủ thừa thướng,
nhưng ta không biết, nàng là vì không tin vào năng lực của ta, hay là
không tin rằng ta sẽ giúp nàng, cho nên mới không có ý định muốn nói cho ta biết.”
Ta lắc đầu nói nhỏ: “Không phải, ta chỉ là không biết nên mở lời thế nào.”
Hắn vẫn mỉm cười như trước, giọng nói nhu hoà: “Ở trước mặt ta, nàng không cần phải băn khoăn điều gì, nói thế nào đều được.”
Ta giương mắt nhìn hắn, với một khoảng cách gần như vậy, khuôn mặt của hắn thật vô cùng anh tuấn, đường cong nơi vành môi như muốn mê hoặc chúng
sinh, ở sâu trong đôi mắt tối tăm sâu xa kia, tuy rằng vẫn là vẻ lạnh
lùng, nhưng lại có nét dịu dàng ẩn hiện, tuy nhiên, sự kiềm chế trong
đôi mắt ấy vẫn như trước kia.
Có thể, đó là sợi dây còn lại cuối cùng để giữ lấy linh hồn của hắn.
Nhẹ nhàng hạ xuống ánh mắt, ta cố gắng vứt bỏ sự chua xót đột nhiên nổi lên ở trong lòng, sau đó ngước mắt nói nhỏ: “Hôm nay thần thiếp quay về
Tướng phủ, nghe nói Thánh thượng hình như có ý gả