rời đi cũng không có gì thay đổi, vẫn sạch sẽ như lúc ban đầu, không nhìn ra một chút dấu vết cho
thấy chủ nhân đã rời đi, ta mỉm cười nhìn về phía bọn người Tần An: “Làm phiền Tần tổng quản và hai vị cô nương lo lắng.”
Tần An vội vàng đáp: “Vương phi ngàn vạn lần đừng nói như vậy, đều là chuyện hạ nhân phải làm.”
Đang nói, Tầm Vân đón lấy một ly Bích Loa Xuân từ trong tay tiểu nha hoàn ở
phía sau, giọng nói giữ lễ: “Vương phi đi đường mệt nhọc, trước tiên hãy uống ngụm trà cho thấm giọng.”
Ta tiếp nhận, còn chưa kịp cảm tạ, Sơ Ảnh đã chặn tay của ta lại: “Tiểu thư, chờ một chút!”
Ta có chút khó hiểu, mãi cho đến khi nhìn thấy nàng rút ra một ngân châm
từ trong ngực áo để thử tách trà thì mới hiểu ra, không khỏi có phần khó xử, vừa cảm thấy hơi có lỗi nhìn về phía Tầm Vân, vừa vươn tay ngăn
hành động của Sơ Ảnh: “Em đang làm cái gì đấy, đừng có làm loạn.”
Nàng thu hồi ngân châm vẫn sáng loáng như ban đầu, nét mặt chưa bao giờ cố
chấp cùng nghiêm túc như vậy: “Tam điện hạ đã căn dặn, từ nay về sau, hễ là thức ăn của tiểu thư, Sơ Ảnh phải tự mình kiểm tra mới được, cho dù
là ở trong vương phủ hay là quay về Tướng phủ cũng đều như vậy.”
———–
Thập Nhị Lưu Miện: mũ miện có 12 dải tua kết bằng trân châu ngọc quý. Tổng cộng phía trước phía sau có 24 dây.
Bất luận là Tần
An, hay Tầm Vân Trục Vũ, nhất thời bởi vì lời nói của Sơ Ảnh mà sắc mặt
đều có phần ngơ ngác, ta hơi lúng túng, đang muốn lên tiếng nói gì đó,
Tần An đã đi trước một bước, lên tiếng nói: “Vương Phi thân thể ngàn
vàng, chú ý một chút cũng là việc nên làm.”
Ta có phần áy náy nhìn
hắn, lại nhìn Tầm Vân, mở lời: “Sơ Ảnh không hiểu chuyện, nhưng nàng
cũng không có ý gì khác, cô nương đừng suy nghĩ nhiều.”
Tầm Vân hạ
xuống ánh mắt, đáp: “Vương Phi quá lời, đã là ý tứ của điện hạ, chúng ta đều phải tuân theo, cho dù không phải là ý của điện hạ thì cũng như
những lời vừa rồi của Tần tổng quản, Vương phi thân thể ngàn vàng, cũng
nên để tâm chú ý, Tầm Vân sao dám có suy nghĩ khác.”
Dùng qua trà,
lại nghỉ ngơi một hơi, liền có nha hoàn đến bẩm báo nước tắm tẩm hương
đã chuẩn bị xong, vì thế bọn người Tần An liền cáo lui xuống, Sơ Ảnh
theo ta đến phòng tắm để tẩy đi gió bụi ở trên người.
Tuy rằng lộ
trình rất chậm, nhưng vẫn là lặn lội đường xa trở về, sau khi tắm gội
xong ta liền trở về tẩm điện của Mặc Các để nghỉ ngơi, mãi đến lúc dùng
bữa tối, Sơ Ảnh mới đánh thức ta, nàng vừa giúp ta thay quần áo vừa mở
miệng nói: “Tiểu thư, đã đến lúc dùng bữa tối, em đã căn dặn mấy tiểu
nha hoàn bày biện ở phòng ngoài, người thức dậy rồi rửa mặt chải đầu một chút là vừa kịp lúc.”
Ta có hơi nghi hoặc, lên tiếng hỏi: “Bữa tối không phải đến tiền điện sao, thế nào lại đặt ở Mặc Các?”
Sơ Ảnh nói: “Là do Tầm Vân an bài, nàng nói dù sao Tam điện hạ cũng không
trở lại, tiểu thư đi đường mệt nhọc, nên trực tiếp sai người mang bữa
tối đến, em thấy như vậy cũng tốt, trời lạnh thế này đỡ phải đi đến tiền điện, vì vậy liền đồng ý.”
“Điện hạ không trở lại dùng bữa tối sao?” Ta ngồi xuống trước gương đồng, tuỳ ý hỏi.
Sơ Ảnh lấy chiếc lược ngọc giúp ta chải tóc, lên tiếng đáp: “Vâng, nghe
Tầm Vân nói, hình như trong cung phái người đến truyền lời, Hoàng thượng giữ Tam điện hạ ở lại dùng bữa tối, còn thông báo về phủ rằng, nếu như
quá muộn cũng không cần phải đợi, điện hạ có thể ngủ lại trong cung.”
Ngón tay ta vốn đang chải vuốt sợi tóc, có phần khựng lại.
Tuy rằng Lễ Chúc Mừng được dự tính sẽ diễn ra vào đêm mai, nhưng dù sao Nam Thừa Diệu cũng là hoàng tử được thánh thượng sủng ái nhất, hiện giờ lại chiến thắng trở về, hoàng thượng giữ hắn ở lại ăn một bữa cơm gia đình
cũng là chuyện bình thường, mà trong Tử Kinh Cung, cũng đặc biệt chuẩn
bị một cung điện để các hoàng tử ở lại, việc hoàng tử say rượu ngủ lại
trong cung là chuyện thường xảy ra, bởi vậy, cho dù đêm nay hắn không
trở về cũng là hợp tình hợp lý, cũng không có nửa phần không phải, ta
không nên hoài nghi điều gì.
Nhưng mà, ta lại không lừa được mình,
sau khi nghe xong lời nói của Sơ Ảnh, hình ảnh đầu tiên xuất hiện trong
đầu chính là Khánh Dương Cung, vị quý phi nương nương ung dung dịu dàng.
Ngay cả thời điểm đại hôn của chúng ta, nàng cũng có bản lĩnh tìm cơ hội gọi Nam Thừa Diệu đi, giữ lại suốt ba ngày, hiện tại, làm sao biết là nàng
không áp dụng một chiêu cũ.
Tuy rằng khi đó, có lẽ bởi vì trong lòng
Nam Thừa Diệu còn có băn khoăn với ta, cho nên mới mừng rỡ mà mượn cơ
hội này để thoát thân, nhưng mà hiện giờ, có lẽ nào lại vì Khánh phi mà
lưu lại?
Ta cũng biết, có thể hắn không hề yêu Khánh quý phi, nhưng
không thể nghi ngờ là yêu thân phận của nàng, thân là phi tử được hoàng
thượng cưng chìu, có những chuyện mà đối với người bình thường còn khó
hơn lên trời, nhưng khi tới tay nàng, cũng chỉ là một cái nhất tay mà
thôi, cho nên, Nam Thừa Diệu sẽ không tuỳ tiện làm phật ý của nàng, dù
sao, trên bàn cờ này của hắn, nàng vẫn là một quân cờ hữu dụng.
Huống chi, hắn sao chịu uỷ khuất chính mình, Khánh quý phi ung dung đáng yêu, Tang Mộ Khanh khuynh q