XtGem Forum catalog
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214720

Bình chọn: 8.00/10/1472 lượt.

, nước mắt cũng chảy

hết. Hạ Cảnh Điềm thất thần đi trên đường, không biết nên đi con đường

nào, nhà ư, nàng không nghĩ trở lại, không muốn làm cho cha mẹ chứng

kiến mình thương tâm, bởi vì nàng sợ làm cha mẹ thất vọng, mới ngày hôm

qua, cha mẹ còn nhắc tới hôn sự của hai người, đã ở tính toán của hồi

môn như thế nào, nhưng chỉ trong một ngày, mộng tưởng đã tan tành, hi

vọng của cha mẹ cũng tan biến theo.

Điện thoại không ngừng vang

lên, là hắn gọi, một lần rồi lại một lần, tin nhắn cũng gửi rất nhiều,

nội dung bên trong chỉ có một câu xin lỗi, khẩn cầu, nàng còn có thể tin tưởng sao?

Trong mê man, nàng gọi điện thoại cho Đỗ Thiên Trạch, bởi vì đêm nay, nàng không có chỗ ngủ, nghĩ tới nghĩ lui chỉ nghĩ đến

hắn, cố gắng dùng giọng nói bình thường lên tiếng, “Đêm nay, tôi có thể ở lại một đêm không ?”

Đỗ Thiên Trạch đang tính ngủ một giấc thoải mái, nhưng khi nhận được điện thoại, cả người hắn đều thanh tỉnh, lên

tiếng hỏi chỗ Hạ Cảnh Điềm đang đứng, hắn bằng tốc độ nhanh nhất mặc vào quần áo, đi xuống lầu, lái xe hướng đến chỗ Hạ Cảnh Điềm.

Đỗ

Thiên Trạch tìm được nơi là lúc Hạ Cảnh Điềm đang ngồi ở một quán cà phê sắp đóng cửa, thần sắc mỏi mệt tiều tụy, Đỗ Thiên Trạch như thế nào

cũng không nghĩ ra, rốt cuộc là đã có đả kích như thế nào, mới có thể

đem một người mà một giờ trước còn căng tràn sức sống thành ra như vậy.

“Hạ Cảnh Điềm?” Đỗ Thiên Trạch khẽ gọi, tay đỡ nàng, thay nàng trả tiền rồi mang nàng lên xe. Trở lại nhà Đỗ Thiên

Trạch, Hạ Cảnh Điềm cảm giác mình như đang nằm mơ, cả người chỉ như cái

xác không hồn, yên tĩnh ngồi ở trên ghế sôpha một lúc lâu, nàng một câu

cũng không muốn nói.

“Chuyện gì đã xảy ra?” Đỗ Thiên Trạch ánh mắt nghiêng nghiêng nhìn nàng, tập trung cố gắng suy đoán.

“Anh đi ngủ đi! Tôi ngồi đây là được rồi.” Hạ Cảnh Điềm mím môi lên tiếng,

bởi vì giờ phút này nàng cần có nhất chính là yên tĩnh, Đỗ Thiên Trạch

cũng là một người thức thời, hắn cắn cắn môi mỏng, đứng dậy liền lên lầu hai, đi vào gian phòng của hắn, thuận tay đóng cửa.

Trong căn phòng trống trải, chỉ có một mình Hạ Cảnh Điềm, nàng cũng nhịn không được nữa ôm đầu gối khóc thút thít. . .

Mặc dù Hạ Cảnh Điềm cố gắng đè nén thanh âm, nhưng vẫn truyền vào trong tai Đỗ Thiên Trạch, hắn nằm trằn trọc trên chiếc giường rộng thùng thình,

nhiều lần muốn đi hỏi nàng nhưng đến cuối cùng cũng nhịn được, hắn mở to mắt dựng thẳng tai lẳng lặng nghe động tĩnh ngoài cửa, cũng không biết

qua bao lâu, rốt cục, trong phòng trở về yên tĩnh, hắn nhẹ nhàng mở cửa

bước ra ngoài, dò xét nhìn Hạ Cảnh Điềm, chỉ thấy nàng đã nằm úp sấp ngủ trên ghế sôpha, hắn khẽ nguyền rủa một tiếng, từ trong phòng lấy ra một tấm chăn choàng trên người nàng, trở lại trong phòng hắn thật sự cảm

thấy mệt mỏi liền ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, khi ánh nắng chói

chang tiến vào phòng, Đỗ Thiên Trạch có chút không tình nguyện mở ra mắt phượng hẹp dài, trong đầu đột nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm qua, cả

người hắn nhảy dựng lên, vọt tới cửa nhưng trên ghế sớm đã không có bóng dáng Hạ Cảnh Điềm, hắn tìm cả gian phòng một lần vẫn không có, chỉ thấy trên bàn đặt một mảnh giấy.

“Tối hôm qua cám ơn anh, tôi đi trước.”

Đỗ Thiên Trạch cầm tờ giấy, trầm thấp gầm một tiếng, sau đó, có chút giận dữ nói!”Cũng không làm cho tôi bữa sáng rồi hãy đi.”

Hạ Cảnh Điềm đi nơi nào ? Nàng kỳ thật cũng không có đi xa, nàng chỉ ở

trong một quán cà phê sát tòa nhà của Đỗ Thiên Trạch Cao, lẳng lặng ngồi đó, cố gắng làm tâm mình bình tĩnh lại, trải qua tự hỏi tối hôm qua,

nàng biết rõ, nhân duyên này đã cách xa nàng, khuấy lên cà phê trong ly, mùi vị đắng ngắt bốc lên tựa như tâm tình nàng giờ phút này.

Trong đầu hiển hiện chính là đã từng câu nói cười vui vẻ, đã từng ngon ngọt

chỉ để dỗ dành nàng, còn có, gian phòng tràn ngập yêu thương đó, hôm

nay, hết thảy cuối cùng đã không còn, hai bàn tay trắng cùng nỗi thống

khổ, không phải là thân mà là tâm, nơi đầy ấp cảm tình biến thành chỗ

trống, bờ vai để dựa vào đã rời đi, đó mới thật sự là tay trắng.

Vì cái gì phụ nữ luôn ngốc như vậy? Luôn chờ mong một tình yêu tốt đẹp?

Hôm nay nàng có nên nghỉ việc hay không? Cái công ty này tràn ngập quá

nhiều kỷ niệm của bọn họ, nàng không biết mình còn có dũng khí để không

để ý hay không.

Đang âm thầm thương tâm , điện thoại vang lên, thì ra là công ty, nàng ấn nút trả lời, “Alo.”

“Hạ tiểu thư, cô còn chưa tới công ty sao? Hiện tại có một phần văn kiện

khẩn cấp cần xử lý, phiền cô nhanh lên tới ngay.” Gọi điện chính là một

vị quản lý của công ty.

“Được, tôi tới liền .” Hạ Cảnh Điềm hữu khí vô lực nói, nặng thở dài một hơi, đem cà phê đắng nuốt vào một ngụp.

Đúng a! Bị mất tình yêu, công việc nàng không thể lại bị mất, nếu không,

thực sự hai bàn tay trắng rồi, kiên cường một chút, chưa từng có điều gì làm nàng chùn bước, sự tình sẽ qua thôi.

Tại phòng vệ sinh, nàng tranh thủ trang điểm lại, đem hốc mắt sưng đỏ che khuất, thêm chút

phấn, sắc mặt tái nhợt lập tức có nét hồng nhuận, nhìn qua trong kính

gương mặt thanh tú, Hạ Cảnh Điềm miễn cưỡng đẩy lên m