quả
thật như Lý Lan nói, như vậy thân thể Hạ Cảnh Điềm không phải cho bạn
trai đó, vậy người đó là ai? Một đáp án nổi trong đầu, chẳng lẽ. . .
Thực sự như người khác đồn đãi, là Kỷ Dịch Hạo? Vì công việc này? Lời
đồn trong văn phòng không có lửa thì làm sao có khói, đó luôn là đạo lý
của nó, chẳng lẽ, bạn gái mà hắn đã từng tin tưởng, lại thực sự vì công
việc mà không tiếc hiến thân? Kinh ngạc lại một lần nữa mà đến.
Thất hồn lạc phách trở lại văn phòng, Ngô Viễn Khang buồn bực không thôi,
nhiều lần cầm lấy điện thoại rồi buông xuống, hắn rất muốn lập tức vọt
tới trước mặt Hạ Cảnh Điềm chất vấn, nhưng lý trí đã khống chế tâm tình
của hắn, hắn yêu Hạ Cảnh Điềm, đến bây giờ vẫn y nguyên là hắn yêu nàng, hắn biết chắc, chuyện này không thể xúc động lỗ mãng, nếu không, sẽ
thương tổn Hạ Cảnh Điềm , cất dấu đầy bụng sự nghi kị, Ngô Viễn Khang
quyết định đêm nay hỏi nàng cho rõ.
Văn phòng tổng giám, Hạ Cảnh
Điềm cũng một bộ lo lắng, trực giác làm cho nàng bất an, lần đầu tiên có tình cảm luôn làm cho nàng rất cẩn thận, khẩn trương, nàng sợ mất đi
Ngô Viễn Khang, thật sự sợ, rất sợ, nhiều lần mở ra tin nhắn của hắn
muốn hỏi một tiếng lại đè xuống, tâm tư không yên làm cho nàng cứ mở màn hình nhắn tin với hắn trên máy tính, tự dưng trong đầu lóe sáng cái gì, nàng vô ý lấy ra trong túi áo cái chìa khóa, nắm chặt trong lòng bàn
tay, đây là tối hôm qua hắn đưa nàng.
Tình yêu làm cho người ta
mất đi lý trí, làm cho người ta điên cuồng, làm cho người ta bị lạc
phương hướng, mỗi người, tình yêu đều rất cẩn thận xem như trân bảo
trong lòng bàn tay, nếu không cẩn thận, như vậy giữa hai người nhất
định sẽ có lỗ hổng, lúc này Hạ Cảnh Điềm giống như là bị lạc trong rừng
cây cao dương, đã không có phương hướng. Trước khi tan sở, Hạ
Cảnh Điềm rốt cục chờ được tin nhắn của Ngô Viễn Khang, hắn bào sau khi
tan việc ở cửa công ty chờ hắn, đơn giản mấy chữ, nhưng đã làm cho nàng
cảm thấy vui mừng.
Tan việc, Hạ Cảnh Điềm đúng hẹn chờ ở cửa
công ty, giương mắt nhìn đã thấy xe của Ngô Viễn Khang đứng ở trước mặt
nàng, thanh âm hắn dịu dàng, “Lên xe a!”
Hạ Cảnh Điềm mím môi
cười, gật gật đầu mở cửa xe ngồi lên, trên đường hai người thật lâu
không nói gì, Hạ Cảnh Điềm cũng không biết nên nói cái gì, cuối cùng,
vẫn là Ngô Viễn Khang mở miệng trước, “Đi quán cà phê ngồi một chút a!”
“Được.” Hạ Cảnh Điềm cắn cắn môi dưới trầm thấp lên tiếng, bởi vì chuyện tối
ngày hôm qua, nàng cho rằng đối với hắn có chút thiệt thòi, trước
khi không có được sự tha thứ, nàng tìm không thấy câu gì phù hợp mở
miệng.
Chiếc xe bạc dừng ở một quán cà phê lịch sự tao nhã, Hạ
Cảnh Điềm cảm giác rằng Ngô Viễn Khang sẽ nói ra suy nghĩ của mình, dọc theo con đường nàng và hắn đều bất ổn, nàng không biết trong chốc lát
sẽ nghe được cái gì.
Trực tiếp chọn gian cà phê có cửa cách âm,
nhằm cách ly hết thảy ồn ào bên ngoài, Ngô Viễn Khang khẽ nhấp một ngụm
cà phê đắng, ánh mắt dừng trên gương mặt nhỏ nhắn thanh tú của Hạ Cảnh
Điềm, chậm rãi lên tiếng, “Cảnh Điềm, anh không hy vọng em dối anh, em
có thể nói cho anh sự thật không?”
Mở đầu có chút làm cho người
ta sờ không được đầu mối, làm cho Hạ Cảnh Điềm kinh ngạc sững sờ, nàng
nhất thời không kịp phản ứng, mở to mắt to, khó hiểu hỏi!”Cái gì?”
“Người kia là ai vậy?” Ngô Viễn Khang đem lời nói thẳng nói đi ra, suy tư
trong buổi trưa, cũng làm phức tạp cả buổi trưa, hắn tổng kết đáp án chỉ có một, là nghe Hạ Cảnh Điềm giải thích.
Hạ Cảnh Điềm sợ hãi mở
to mắt, đáy lòng bắt đầu hoang mang rối loạn, nàng không ngu ngốc, Ngô
Viễn Khang có ý rất rõ ràng, chỉ là làm cho nàng không hiểu, vì cái gì
hắn hỏi như vậy? Hắn biết cái gì rồi? Hắn đang hoài nghi cái gì? Đáp án
này còn chưa tìm được, Hạ Cảnh Điềm tiếp tục giả vờ ngốc, “Em không biết anh đang ở đây nói cái gì.”
Ngô Viễn Khang cũng không muốn giấu
diếm Hạ Cảnh Điềm, hắn chậm rãi nói, “Hôm nay, anh trong lúc vô tình
nghe Lý Lan nói về em thời đại học chuyện, cô ầy nói em trong đại học
không có nói qua bất luận cái gì về bạn trai, có thật không?”
Những lời này càng như sóng lớn đem Hạ Cảnh Điềm nhận chìm, tay cầm thìa nhất thời không xong, làm cà phê đổ đầy trên bàn, nàng bối rối cầm giấy đi
lau, lại cảm giác như tay chân lạnh như băng, ngực càng nản lòng thoái
chí, nguyên lai hắn cũng biết rồi, khó trách hắn vừa rồi có câu hỏi như
vậy, Hạ Cảnh Điềm không trách Lý Lan nhiều chuyện, không thể tưởng được, giấy thủy chung không bao giờ gói được lửa, có một số việc không thể
che dấu.
“Anh cũng biết rồi.” Tất nhiên đã mở ra rồi, Hạ Cảnh
Điềm cũng không có cái gì phải che giấu, trên tay lây dính cà phê, trong lòng cũng cay đắng.
Vừa rồi, thấy cà phê nóng hổi rơi trên tay
nàng, hắn không khỏi đau lòng, thần sắc cũng nhu hòa không ít, dừng ở
trước mặt đáng yêu của Hạ Cảnh Điềm, hắn trầm giọng nói!”Anh nghĩ nghe
em giải thích.”
Hạ Cảnh Điềm cười khổ một tiếng, tự giễu, “Em còn có thể giải thích cái gì?”
Đối với nàng lừa gạt rồi lại lừa gạt, dù cho là người yêu, nhất định sẽ
chán ghét nàng! Giải thích có thể hữu d
