
lại khẽ giật mình, có chút bối rối dời đi ánh mắt, cũng trong lòng
thầm kêu, hắn tại sao phải đứng ở cửa?
Đợi nàng lần nữa nhìn lên, cửa phòng làm việc đã không thấy hắn nữa, Hạ Cảnh Điềm thầm thở dài một hơi, nhưng tâm tư lại bị phân tán không ít.
Trở lại văn
phòng, Kỷ Vĩ Thần có chút mệt mỏi bán tựa trên ghế, tối hôm qua bởi vì
Hạ Cảnh Điềm, hắn cả đêm đều không có nghỉ ngơi tốt. Hồi tưởng lại tình
cảnh tối hôm qua, trước mắt của hắn không khỏi hiện ra cảnh nàng nằm ở
trên giường không hề phòng bị, thân thể vô hạn mê người, không thể phủ
nhận, Hạ Cảnh Điềm so với những công cụ ấm giường xinh đẹp kia có nhiều
hơn một loại hấp dẫn đặc biệt. Chính là, nghĩ đến nàng tối hôm qua thất
hồn lạc phách, hắn không khỏi thầm híp mắt, trong lòng chê cười không
thôi, vì một người đàn ông, thật sự đáng giá không? Nếu như không có gặp được hắn, nàng chẳng phải là sẽ bị lạnh cóng? Hắn thật không biết nàng
ngốc hay là không ngốc, tóm lại, phụ nữ chính là thích làm chuyện ngu
xuẩn liên quan đến tình yêu.
Hạ Cảnh Điềm nhàm chán nhìn email,
nửa ngày nghỉ cũng đã chồng chất hai mươi mấy lá. Nàng sơ lược khái
xem, đột nhiên, một cái trong đó hấp dẫn nàng, mở ra, vốn chỉ là xem sơ, nhưng khi nhìnthấy nội dung, lại làm cho nàng đột nhiên có ý nghĩ gì.
Bưu kiện nói, trong hạng mục mới của khu đô thị mới lúc này cần gấp vài
nhân viên kỹ thuật, trong đó, còn có hai chức vị trợ lý, nhìn thời gian
là hôm nay vừa phát ra. Hạ Cảnh Điềm đột nhiên nhớ tới muốn đổi một hoàn cảnh công tác, trong này nàng đã đợi đến ngán, đặc biệt cùng chuyện
giữa Đỗ Thiên Trạch dây dưa làm tâm bất an, nghĩ xong, nàng tranh thủ
thời gian đến bộ phận nhân sự nộp thư phỏng vấn.
Buổi chiều, Hạ
Cảnh Điềm điền xong, cho Ngô Kiệt ký tên. Ngô Kiệt nhìn nhìn, có chút
tiếc nuối nhắc nhở nàng, bởi vì là hạng mục mới, bên kia tiền lương
không có cao như bên này, hi vọng nàng nghĩ lại. Hạ Cảnh Điềm thái độ
kiên quyết, Ngô Kiệt cũng chỉ phải ký, nhưng với chức vị của Hạ Cảnh
Điềm, trong đơn ứng tuyển còn có một chữ ký khác nữa, chính là Kỷ Vĩ
Thần. Bởi vì chức vị này tiếp xúc rất nhiều hạng mục buôn bán, vô luận
từ chức hay là đổi vị trí, đều cần cho phép của Kỷ Vĩ Thần.
Tối
hôm qua chuyện đã xảy ra làm cho Hạ Cảnh Điềm cảm thấy rất xấu hổ, chút
nữa lại phải gặp, Hạ Cảnh Điềm trong lòng an ủi mình, không có gì không
thể đối mặt, vô luận tối hôm qua phát sinh cái gì, nàng cho là không nhớ là được rồi.
Đi vào văn phòng Kỷ Vĩ Thần, rất đáng tiếc hắn cũng không ở, nàng đành phải trở lại vị trí tiếp tục làm việc. Qua một giờ,
nàng thử gọi điện thoại vào phòng Kỷ Vĩ Thần, may mắn, đầu dây bên kia
truyền đến thanh âm hắn trầm thấp: “Alo.”
“Kỷ tổng, tôi là Hạ
Cảnh Điềm, xin hỏi ngài có thì giờ rãnh không? Tôi có việc muốn tìm ngài nói chuyện.” Hạ Cảnh Điềm rất có lễ phép lên tiếng.
“Lên đây đi!” Đầu kia Kỷ Vĩ Thần nhàn nhạt lên tiếng.
Hạ Cảnh Điềm lại một lần nữa sửa sang lại hảo tâm trạng, đi vào văn phòng
Kỷ Vĩ Thần, chỉ thấy hắn ngồi dựa tại trên ghế, bên cạnh còn đặt một ly
cà phê, xem tư thế tựa hồ là chỉ đang đợi Hạ Cảnh Điềm đến. Hạ Cảnh Điềm đi nhanh lên, đưa trong tay đơn ứng tuyển, giọng điệu bình tĩnh nói:
“Kỷ tổng, tôi nghĩ muốn ứng tuyển chức vị này, có thể chứ?”
Kỷ Vĩ Thần ánh mắt liếc nhìn lá đơn, sau đó nhăn lại lông mày: “Làm nhân viên của tôi, nên biết, tôi gần đây không thích nhân viên lưu động nhiều
lần, hơn nữa phần công tác này cô làm rất tốt, tôi hi vọng cô có thể ở
lại chỗ này.”
“Nhưng, tôi ~~~” Hạ Cảnh Điềm rất muốn nói ra khó
xử của mình, có thể lời nói đến bên miệng, lại cảm thấy những lý do kia
với hắn mà nói, căn bản không phải lý do, chỉ phải thầm nuốt trở
lại bụng. Nàng có chút thất vọng nhăn lông mày, “Vậy không làm phiền Kỷ tổng .” Nói xong, cầm lấy lý lịch sơ lược ra cửa.
Kỷ Vĩ Thần nhìn chằm chằm vào bóng dáng đi nhanh, ngón tay thon dài vịn lấy bên trán, biểu lộ như có điều suy nghĩ .
Trở lại văn phòng, Hạ Cảnh Điềm trái lo phải nghĩ đều cho rằng, đây là Kỷ
Vĩ Thần cố ý khó xử. Bởi vì theo nàng biết, trước kia ở vị trí này, các
trợ lý chỉ làm hai năm hợp đồng là phải rời đi, vì cái gì nàng lại không thể?
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng không khỏi có chút tức giận, nhưng
ngẫm lại, giận cũng nên giận mình, người đàn ông này tuyệt đối sẽ không
có thương hại nàng. Nghĩ xong, nàng tiếp tục làm việc, nhưng tâm tư lại
bực bội khó chịu.
Điện thoại đặt ở mặt bàn, nàng thường xuyên hữu ý vô ý nghiêng mắt nhìn, không biết có phải hay không là hi vọng Đỗ
Thiên Trạch có thể gọi điện thoại tới. Nói thật ra, nàng cũng không nghĩ bởi vì đắc tội hắn mà quan hệ cắt đứt như vậy, từ nay về sau nàng còn
hi vọng bọn họ là bạn bè, nếu không, như vậy tổn thương một người, nàng
lòng thấy bất an.
Tan việc, Hạ Cảnh Điềm không có đi về, cũng
không phải trong tay công việc nhiều, mà là so với đi về, nàng càng ưa
thích một mình đứng ở văn phòng. Trong lúc này không có người, rất yên
tĩnh, nàng có thể hảo hảo hưởng thụ thời gian thuộc về mình. Theo diễn
đàn cựu sinh viên, Hạ Cảnh Điềm biết được một tin vui, thì ra ở