rái che khuất trán, tay phải luồn xuống bàn véo mạnh lên chân
trái mấy cái.
Tính cách tôi là nếu đã buột miệng lỡ lời sẽ tự ngược đãi bản thân.
May là ngay sau đó tới phiên một số nhân viên chuyên nghiệp, những ý kiến dưa
ra đều đầy vẻ khách quan, vì vậy nhiệt độ buổi họp lại bắt đầu tăng trở lại.
Nếu không phải do không cách nào trốn tránh, tôi nhất định sẽ chui vào góc
tường vẽ vòng tròn.
Vốn định viết kết cấu tiểu thuyết để giết thời gian, nhưng giờ da đầu vẫn còn
tê dại, hơn nữa suy nghĩ của tôi cũng đã biến thành thủy cầm không ngừng bị
tiếng ồn và ánh sáng của nhà máy điện quấy nhiễu.
Vất vả lắm mới họp xong, tôi dùng tốc độ nhanh nhất rời hội trường thành phố,
đi thẳng tới quán cà phê kia.
Tôi vội vàng đẩy cửa quán ra, do dùng nhiều sức quá nên cánh cửa va phải một cô
gái đang định bước ra.
“Ai da!” Cô kêu lên một tiếng thảm thiết, tay phải xoa xoa trán.
“Xin lỗi.” Tôi lập tức nói.
Cô gái ấy hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái rồi mới đi ra ngoài. Sau khi ra
khỏi quán rồi còn xoay người lại lườm tôi một lần nữa.
Tôi lại cảm thấy bối rối.
“Anh chủ quán ơi, cái…” Tiếng chiếc chuông treo ở cửa còn chưa ngừng, tôi đã
vội vàng hỏi.
“Đã đi từ lâu rồi.” Chủ quán không ngừng việc trên tay.
“Cái gì đi rồi?”
“Cô gái vẽ cậu như chó ấy.”
“Tôi không hỏi cô ấy!” Tôi chỉ về phía mình ngồi lúc trước.
“Anh có thấy cặp tài liệu của tôi không?”
“Có.”
Tôi nhẹ nhõm thở phào một hơi, vốn còn đang lo mất cái cặp tài liệu.
Chủ quán đang rửa cốc chén, đưa lưng về phía tôi, xét theo tính lễ phép, tôi
cũng ngại giục anh ta.
Sau khi rửa cốc chén và lau khô xong, anh ta quay người lại, vừa vặn mặt đối
mặt với tôi.
“Còn việc gì à?” Anh ta hỏi tôi.
Đầu tiên tôi ngạc nhiên, sau đó mới hiểu ý, đành cười khổ đáp: “Có thể trả cặp
tài liệu cho tôi được không?”
“Dùng từ ‘trả’ này không được, vì tôi không mượn, làm sao mà trả?”
“Được rồi.” Tôi lại cười khổ: “Có thể ‘đưa’ cặp tài liệu cho tôi được không?”
“Ừ.” Anh ta cúi đầu lấy căp tài liệu từ dưới quầy bar lên, đưa cho tôi.
“Cám ơn.” Sau khi nói xong, tôi xoay người mở cửa quán, định ra về.
“Người viết tiểu thuyết phải sử dụng từ ngữ thật chính xác, nhất là động từ.”
Tôi nghe câu nói này xen giữa những tiếng leng keng của quả chuông, không khỏi
quay lại hỏi:
“Làm sao anh biết tôi viết tiểu thuyết?”
“Cảm giác.”
“Lại là cảm giác.” Tôi lại cười khổ lần thứ ba: “Chẳng lẽ trông tôi giống một
chú chó đang đi tìm đồ lắm sao?”
“Giờ thì không giống.” Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Lúc tìm linh cảm
thì mới giống.”
Sau khi nói xong, anh ta bước ra khỏi quầy bar, tới bên cái bàn mà khách hàng
vừa đi khỏi, thu dọn cốc chén.
Tôi đột nhiên cảm thấy anh ta thật giống võ lâm cao thủ quét rác ở chùa Thiếu
Lâm, thâm tàng bất lộ.
Tôi rời quán cà phê, qua đường, bước vào trạm xe điện ngầm, lên xe.
Rốt cuộc cũng có thể nhắm mắt lại, buông lỏng đôi chút.
Da đầu không còn tê dại nữa, tóc trên đầu cũng đã an phận, không rục rịch như
hồi nãy.
Như mọi cảm giác tê ngứa đều từ từ bốc hơi khỏi cơ thể tôi, cũng tiện tay mang
theo một ít oi bức.
Khi mở mắt ra, toàn thân đều cảm thấy mát mẻ.
Về nhà, vừa mở cửa ra bước vào, còn chưa kịp cúi người tháo giày đã thấy hai
người trong phòng khách đang đứng nghiêng người về phía tôi: Đại Đông và bạn
gái của cậu ta – Tiểu Tây.
Tôi còn chưa kịp mở miệng chào đã nghe thấy tiếng Tiểu Tây chỉ thẳng vào Đại
Đông quát:
“Anh đáng ghét chẳng khác nào bọn rùa đen chỉ khi cháy rừng và động đất mới
chịu chui ra!”
Tôi lại chui vào một trận xung đột khác rồi.
Ba người Đại Đông, Tiểu Tây và tôi cùng cảm thấy bối rối.
Da đầu tôi lại nhanh chóng tê dại, ánh mắt Đại Đông
giả vờ như đang bận nhiều việc, hết nhìn đông lại nhìn tây.
Tiểu Tây đầu tiên là kinh ngạc, vài giây sau mới bước nhanh qua bên cạnh tôi,
tông cửa bỏ về.
Sau khi Tiểu Tây đi, Đại Đông thong thả đi về phía ghế sô pha, sau đó ngồi
xuống, bật ti vi.
Tôi cúi người cởi giày, sau đó cũng đi tới bên ghế sô pha, ngồi xuống.
"Bọn rùa đen chỉ khi cháy rừng và động đất mới chịu chui ra là sao?"
Một lúc sau, khói thuốc súng trong không khí tan hết, tôi quay đầu lại hỏi Đại
Đông.
"Tớ cũng không rõ lắm." Cậu ta lắc đầu: "Đại khái là bảo, cho dù
trong tình huống khẩn cấp tới mức nào tớ vẫn chịu nhanh nhẹn lên, cứ lề mề chần
chừ."
"Cách so sánh này không tồi, ít ra cũng được bốn sao. Có điều..." Tôi
cười một cái rồi nói tiếp: "Tớ chưa từng nghe Tiểu Tây nói như vậy bao
giờ."
"Lúc cô ấy tức lên, câu cú cứ nói thẳng một lèo, chẳng có chấm phẩy gì
cả."
"Vậy à." Tôi suy nghĩ một chút. "Nhưng trước giờ tớ chưa từng
thấy cô ấy tức giận."
"Đương nhiên là cậu không thấy rồi." Cậu ta cười khổ: "Lúc có
người cô ấy sẽ không nổi giận."
Đại Đông nói cũng đúng.
Quen Tiểu Tây cũng được một thời gian, trong ấn tượng của tôi, cô ấy luôn rất
hiền lành thoải mái.
Cô ấy luôn nói chuyện khá chậm, hơn nữa phát âm từng câu từng chữ rất rõ ràng,
không có chút nóng giận nào.
Lấy câu "anh đáng ghét chẳng khác nào bọn rùa đen chỉ khi cháy rừng và
động đất mới chịu