vậy thì có thể được gì?" Tiết Giai Nhu lấy tay hung
hăng nhấn đầu của cô xuống, "Nếu như bạn dám trực tiếp đi tới trước mặt
An Diệc Thành, nói với anh ta là em thích anh..bạn làm cái gì mình đều
ủng hộ bạn, bạn lại không dám, hiện tại lại làm ra bộ dạng này. . . . . . Đơn thuần là chỉ lãng phí thời gian."
Trình Vũ Phỉ lập tức quan
sát hết nhìn đông tới nhìn tây, chỉ sợ có bạn học khác nghe được mấy lời này của Tiết Giai Nhu, cũng may, tất cả mọi người đều đi ăn cơm, trong
phòng học cũng chỉ còn lại có hai người bọn họ. Tiết Giai Nhu thấy động
tác của cô, hừ lạnh một tiếng, mình sẽ nói chuyện như vậy mà không có
đầu óc ư, đương nhiên là trong phòng học không có ai khi đó mới nói như
vậy. . . . . .
"Mình chính là cái thứ hèn nhát." Cô cũng chỉ dám
thận trọng thích người con trai kia, không dám để cho anh biết, thậm
chí cũng không dám để cho người khác biết.
"Được rồi, thứ hèn nhát, đi ăn cơm."
Cô không nhịn được đánh Tiết Giai Nhu một cái, Tiết Giai Nhu nhanh chóng chạy, khiến Trình Vũ Phỉ đuổi theo cô.
Lúc còn trẻ vui vẻ như vậy, rất thích người đó cho dù anh ấy hoàn toàn
không biết, trong lòng cũng vẫn cảm thấy đầy đủ, không phải so đo được
mất, chỉ cần mỗi ngày nhìn thấy bóng dáng của anh ấy thì đã cảm thấy vô
cùng hạnh phúc, chứ không phải giống như bây giờ cho dù anh đang ở trước mặt mình, mình vẫn khổ sở như vậy. Trong thế giới này, vĩnh viễn vẫn
tồn tại một chân lý, không có được mới là điều tốt nhất, có được rồi
cũng sẽ lập tức mất đi những đều vốn đã mong đợi.
*************************************
"Tại sao?" Cô không hiểu, vì sao anh phải làm như vậy.
"Tôi nói, do tôi thích, dĩ nhiên em cũng có thể thử một chút khiến tôi không vui thỉ sẽ biết hậu quả." Lúc anh nói những lời này, đuôi lông mày giơ
lên, không hề có ý nguội lạnh, giống như mới vừa rồi phản ứng của cô đã
khiến anh cảm thấy thư thái, vì vậy tâm trạng của anh cũng biến thành
khá hơn.
Thân thể của cô khẽ cứng đờ, "Tại sao lại chính là tôi?"
"Phải cố tình là em thôi." Khóe miệng anh có ý cười, cứ như vậy nửa liếc nửa
nhìn cô, hơn nữa hết sức chắc chắn cô không dám đi ra khỏi cửa căn phòng này cửa, anh tin rằng cô không dám lấy tiền đồ của em trai cô ra đánh
cược.
"An Diệc Thành. . . . . .Anh coi thường tôi như vậy sao?"
Cô cắn môi, lần này cô hoàn toàn tin, ý hận trong mắt anh không phải là ảo giác của cô, thật sự là anh hận mình, hoặc giả sử từ lúc nào đó mình đã làm ra chuyện khiến anh thấy không thích, vì vậy anh mới đối xử với
mình như vậy.
"Coi thường?" Anh không chút để ý khạc ra hai chữ, "Vậy thì coi như thế đi!"
Cô rốt cuộc không nhịn được nữa vành mắt hồng lên, ngay cả nói cũng phải ấp a ấp úng, "Nhân tình? . . . . . ."
Cái tên khiến người ta khinh bỉ biết bao.
Anh đi tới bên người cô, "Nếu như em muốn nghĩ như vậy cũng được, chỉ là
nếu đã biết thân phận của mình như vậy thì tự giác một chút. . . . .
.Không biết nghề nghiệp người tình này căn bản là hành vi thường ngày
sao? Đợi yêu cầu từ tôi, mà không phải cả ngày tôi phải đi coi chừng em
vậy thì hỏng việc, cho nên, nếu bây giờ em hoàn toàn nhận ra rõ ràng
rồi, cũng nên xin nghĩ việc đi. . . . . ."
Cô mở to hai mắt nhìn anh.
Dấu tay của anh lưu lại trên mặt của cô, "Khó có thể tin? Tôi lại muốn ra
khỏi nhà, đã tới lúc phát em phát huy nghề nghiệp của mình, cùng đi với
tôi."
****************
Trình Vũ Phỉ từ chức, đây là chuyện mà cô không muốn nghĩ tới nhất. Ngay cả khi công ty đang rơi vào thời
điểm khó khăn nhất, cùng đồng nghiệp chung đụng không vui sướng nhất, cô đều không có lựa chọn từ chức, nhưng bây giờ bởi vì một câu nói của An Diệc Thành, cô đã từ chức ngay lập tức. Lúc cô đem chuyện này nói với
Tiết Giai Nhu, Tiết Giai Nhu ở trong điện thoại lại nói cho cô biết, cô
nên từ chức sớm, cấp trên của cô ấy mỗi lần đều nói tăng lương, kết quả
ba lượt có hai lần là “thả chim bồ câu” không thực hiện lời hứa, bị thua thiệt mà cô còn đợi cái công ty rách nát kia lâu như vậy. Hơn hết, Tiết Giai Nhu muốn cô thừa cơ hội tốt này đi ra ngoài chơi một chút, cô vẫn
vì công việc, mà quá lãng phí thời gian của chính mình.
Trình Vũ
Phỉ từ chức thì sếp của cô không ngừng giữ cô lại, hỏi cô có phải vì
không hài lòng về tiền lương hay không, nếu như là vì lí do đó, công ty
có thể giải quyết cách khác, cô từ chối, quả nhiên cũng không thể tin
câu nói kia, giống như đứa bé phải khóc mới có kẹo ăn, chỉ cần làm ồn
ào, chuyện tăng lương cũng rất đơn giản, mà cô thì đã cố gắng làm việc
lâu như vậy ngược lại so ra thì kém những người ồn ào kia.
Trước
khi đi, cô gọi điện thoại nói trước cho Trình Gia Đống biết, nói cho em
trai mình biết mình từ chức rồi, muốn đi ra ngoài du lịch, trong điện
thoại Trình Gia Đống tỏ vẻ ủng hộ mãnh liệt, cũng nói với cô rằng, nên
sớm làm như vậy. Để cho cô yên tâm đi chơi, không phải lo lắng cho mình, bây giờ cậu ấy ở đây bình thường đều nghiêm túc học tập, chủ nhật thì
đi ra ngoài nhiều hơn, cuộc sống rất là đầy đủ.
Lúc nghe được
giọng nói khá thoải mái của Trình Gia Đống, Trình Vũ Phỉ thật sự tin
tưởng