đồng nghiệp, cô muốn đi… Tôi có thể giới thiệu cô”.
“Cám ơn tổng biên, về sau có cần, tôi sẽ tìm ngài”.
Biết kết quả kia một khắc này tâm tình thật phức tạp.
Mạc Ninh nhớ rõ Chu Nhất Nặc có một lần bói cho cô, nói hai mươi tư tuổi,
năm tuổi của cô sẽ gặp một việc thất bại nhất trong đời, quẻ này nói
trải qua là tốt rồi, không phải cả đời không thuận. Khi đó Chu Nhất Nặc
thường tự xưng là Linh Tiên Nhi, đến bây giờ Mạc Ninh không thể không
thừa nhận, cô ấy quả thật linh, thực linh.
Nhịn không được muốn gọi điện thoại cho cô ấy, vì thế gọi qua.
Nói liên miên cằn nhằn còn vừa nói vừa khóc nức nở kể cho Chu Nhất Nặc sự
việc đã trải qua, nghe xong ngay tức thì Chu Nhất Nặc lớn tiếng mắng
Trương Kiệt Chí cùng Phó Tịch Nhan cả cái ngành giải trí không công
bằng, tâm tình của cô dễ chịu rất nhiều. Chu Nhất Nặc còn giới thiệu rất nhiều phương pháp giải phiền muộn của mình cho cô, sắp cúp điện thoại,
Chu Nhật Nặc thở dài, thật chân thành nói: “Lúc này người cậu cần nhất
bây giờ là Cố Chuẩn”.
Lòng Mạc Ninh nhoáng lên một cái, không muốn làm cho Chu Nhất Nặc lo lắng, vì thế nhẹ nhàng nói: “Tớ biết”.
“Lòng kiêu ngạo có khi sẽ làm cậu có vẻ… Luôn luôn như vậy có chút thần bí,
nội tâm, sức hấp dẫn gì đó, nhưng có đôi khi, nó cũng dễ dàng thương tổn người chung quanh cậu, nhất là người quan tâm nhất đến cậu, cho nên… có lẽ nên thu nó lại một lần này đi”.
Mạc Ninh miệng nói được, trong lòng cũng mơ hồ nghĩ sẽ làm theo. Nghĩ tới
đối mặt với anh, Mạc Ninh liền vô cùng tự trách, cảm thấy chính mình rốt cuộc còn không mặt mũi nhìn anh. Cô thậm chí biết rằng bản thân mình
sớm hay muộn có một ngày sẽ bị kiêu ngạo của chính mình hại chết, nhưng
vẫn ngoan cố không từ bỏ, cảm thấy phải đợi một cái cơ hội nước chảy
thành sông, phải đợi chính mình hết thảy phải bình tĩnh lại đã…
Ba ngày sau đó dành thời gian đi chơi khắp thành phố G, mua sắm hết mấy
vạn đồng, lại không chút nào tiết chế ăn thật nhiều đồ hải sản, hơn nửa
buổi tối một mình thuê một gian hát, hát suốt đêm hát đến khàn cả giọng…
Những cách phát tiết mà Chu Nhất Nặc đề cử cô đều dùng hết, đến ngày thứ tư,
cô nằm trên giường khách sạn, rốt cuộc không thể động đậy.
Thật sự quá mệt mỏi, nhưng mà cũng xác thực là một phương thức trợ giúp đi vào giấc ngủ rất tốt.
Nhưng mà vẫn nhớ tới Cố Chuẩn đến phát điên, ngay cả trong giấc mộng không dễ đến đều là bóng dáng của anh, anh tại anh mặt trời sáng lạn mỉm cười
với cô, tay anh vươn tới mặt cô, nhẹ nhàng ôn nhu vuốt ve, anh nói với
cô: “Đừng sợ, có anh ở đây”. Nụ hôn của anh trí mạng dụ hoặc, cái ôm của anh trói buộc gắt gao… Cô nằm trong ngực anh cảm thấy hết thảy bão tố
đều có thể hóa thành làn gió nhẹ…
Rõ
ràng là mộng đẹp, tỉnh lại không có Cố Chuẩn bên cạnh, phòng khách sạn
tối đen, yên tĩnh, chỉ có tiếng chạy của máy sưởi, có thể cảm giác được
tất cả sự phát sinh xung quanh mình là thực, làm cho Mạc Ninh cảm thấy
giấc mộng kia kỳ thực là ác mộng. Mắt mê mang nhìn phương hướng cửa sổ,
trong lòng cô kịch liệt đau đớn.
Anh
sẽ tìm cô sao? Mạc Ninh tim đập như sấm, nửa đêm, cô run run mở di động
cũ, nghĩ đến sẽ nhảy ra vô số thông báo cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, làm cô thất vọng đến tuyệt vọng là, ba ngày qua, Cố Chuẩn không có một cuộc
điện thoại, cũng không có một cái tin nhắn nào của anh.
Gần đây Cố Chuẩn càng lúc càng xã giao
nhiều han. Bình thường ở Vincent anh cũng không hay tham gia những sự
kiện kiểu này, nhưng khi Thần Thị vừa khởi bước, mặc dù đã có Trình
Phương thay anh điều hành nhiều chuyện, nhưng những chuyện quan trọng
vẫn phải chinh anh tự mình tham gia.
Lần tụ hội này là hợp tác cùng với Tạ Linh, trên bàn rượu tình ý của cô với anh quá rõ ràng, anh lại một mực lạnh lùng, cô cũng vẫn cúi người đuổi
theo, Cố Chuẩn không cách nào chì đành lơ đi cho qua loa. Như đuổi bất
kỳ vị khách khó đối phó nào đó.
Cố
Chuẩn rất ghét quy củ trên bàn rượu, chán ghét là chán ghét, anh vẫn
phải nhận ruợu khi người khác mời và lịch sự đáp lễ, cũng may anh là
người tửu lượng tốt, ngoại trừ uống rượu không nói thêm gì nữa. Vì thế
mọi chuyện cũng từ từ lắng xuống, chuyện Cố Chuẩn làm nhiều nhất chính
là uống rượu.
Lái xe đua anh về nhà.
Tại bãi đỗ xe trước cửa khách sạn, Cố Chuẩn lên xe trước, anh uống rượu rất được, nhưng phản ứng khi say rượu lại rất mạnh. Vì thế lên xe bắt đầu
nhắm mắt nghi ngơi. Xe từ từ khởi động, xa hoa trụy lạc biến mất khỏi
tầm mắt, trong đầu Cố Chuẩn bắt đầu hiện lên hình ảnh một người, bóng
dáng dần dần tới gần, hiện rõ khuôn mặt, khuôn mặt đầy quật cường nhìn
anh, lạnh lùng nói “Chuyện của em không cần anh quan tâm”.
Ngực lại cảm thấy nhói, Cố Chuẩn đưa tay nới lỏng carvat, mở cửa sổ xe, gió
lạnh thấu xương len vào, anh vẫn cảm thấy buỗn bực khó chịu, vì thế cởi
luôn áo khoác, ném sang bên cạnh, nhắm mắt như đang ngủ say.
Lúc xe dừng, Cố Chuẩn đã tỉnh. Đầu đau như búa bổ, anh vẫn ngồi yên trên
xe, mắt nhìn thấy lái xe ở phía trước mở cửa đi ra, sau đó đến cửa sau
đưa tay mở cửa xe, một giọng nữ truyền vào “Cố tổng, đến rồi”.
Cố Chuẩn kinh ngạc
