nh mất rồi sao? Không nghe thấy tôi gọi anh sao?” Thân thể truyền
đến đau đớn làm cô khó nén được tức giận, châm chọc nói.
“Cô. . . . . . Ông trời, cô sốt!” Ngón tay của anh vừa chạm tới cái
trán của cô, nhiệt độ trên đó khiến sắc mặt anh đại biến, tất cả thần
kinh bó chặt thành một bó. Nghe thấy lời anh nhắc nhở, Bảo Nhi mới ý
thức được toàn thân mình vừa rồi vừa đổ mồ hôi lại nóng lên, cho nên đột nhiên tỉnh táo lại, bởi vì nhìn thấy Lương Bằng Uy xuất hiện mới có thể quên mất.
“Tôi. . . . . . Có phát sốt sao?” Thân thể càng ngày càng nóng, cô
phát hiện gương mặt của Lương Bằng Uy có chút mơ hồ. Lương Bằng Uy cầm
tay của cô, cái loại nóng bỏng khác thường đó làm lòng của anh co rút
đau đớn , anh bế ngang cô lên, sải bước đi ra cửa, “Cô không cần nói gì, nghỉ ngơi thật tốt, tôi lập tức đưa cô đến bệnh viện.”
“A Uy, Bảo Nhi sao thế?” Dương Nhược Phương phát hiện có cái gì không đúng, tiến lên hỏi thăm.
“Cô ấy sốt, con đưa cô ấy đến bệnh viện trước . Dì Phương, dì giúp
cô ấy tắm rửa,chuẩn bị quần áo lại một chút, con thấy cô ấy nóng như
vậy, nhất định phải đi nằm viện.” anh vội vàng giao phó. Dương Nhược
Phương gật đầu nhìn nhìn, lập tức hiểu, nhất định là do Khâu Nhậm Diệu
đánh tới phát sốt.
“Dì hiểu, con đưa Bảo Nhi đi nhanh lên một chút, còn chuyện gì cứ giao cho dì xử lý !”
“Ừm! Làm phiền dì, dì Phương.” Nói xong, anh bước ra ngoài cửa chính.
Tay Bảo Nhi vô lực, bắt áo anh lại , “Không cần. . . . . . Tôi không sao. . . . . . Không nên đi bệnh viện. . . . . . Tôi chỉ muốn nói
chuyện cùng anh một chút. . . . . . Sau này chuyện. . . . . .” Cô dựa
vào trước ngực anh, ngửi thấy mùi vị phái nam đặc biệt của anh, làm lòng cô dao động .
Không được! Cô không thể tiếp tục như vậy nữa, nếu không nhất định sẽ không cách nào rời khỏi anh ta. Trong lòng Bảo Nhi khóc ròng. Lương
Bằng Uy không để ý đến lời của cô…, một lòng chỉ muốn mau đưa cô đến
bệnh viện. Anh trầm mặc, để cho lòng cô càng thêm chua xót, vừa lên xe,
cô cảm thấy không còn hơi sức, cuối cùng cũng mất đi năng lực suy nghĩ. . . . . .Lương Bằng Uy gia tăng tốc độ,cố chạy thẳng đến bệnh viện một
cách nhanh nhất, một lòng treo ở giữa không trung, máu giống như rót vào băng lạnh. Anh đưa một tay ra, nắm lấy bàn tay cô, thật chặt, trong mắt hiện lên tình yêu đầy nồng nặc và thâm tình. . . . . .
Lương Bằng Uy đi vào đại sảnh nhà chính của Lương gia , không ngờ, mẹ và hai vị dì đều ở đây, vẻ mặt ba người hết sức nặng nề. Anh biết không khí có gì không đúng, chuẩn bị đi đến gian phòng của đứa bé, lại bị mẹ
gọi lại.
“A Uy, con tới đây ngồi xuống, mẹ có lời muốn nói với con.” Giọng nói của Tôn Cầm Yến không hề vui vẻ mà đầy uy nghiêm. Lương Bằng Uy đi tới, vừa mới ngồi xuống, thì nghe thấy mẹ nói ra lời nói kinh người.
“A Uy, ba người chúng tôi thảo luận đã rồi, chờ Bảo Nhi xuất viện, để cô ấy trở lại nơi này ở.”
Cái gì! Anh nhíu mày, “Con không đồng ý, cô ấy là người phụ nữ của con.”
Trong mắt Tôn Cầm Yến thoáng qua tức giận, “Vậy người ta có tội gì mà anh lại muốn hành hạ người ta như vậy? Bảo Nhi là một người con gái có
tâm địa thiện lương lại ngây thơ, anh lại có thể độc ác lợi dụng cô ấy
để đi đối phó với người nhà của cô ấy, bây giờ còn hại cô ấy và người
nhà đoạn tuyệt quan hệ. A Uy, anh biết không? Anh đang nghĩ mình đang
làm cái gì vậy ??? Từ trước đến giờ anh làm cái gì, chúng ta không có ý
kiến, chỉ là lần này, việc anh làm rõ là. . . . . . Quá làm cho chúng
tôi thất vọng!”
Từ trước đến giờ,chuyện của anh mẹ đều cực ít hỏi tới, nhưng cũng
không có nghĩ là bà ấy cái gì cũng không biết. Mặc dù bà ấy rất ít ra
ngoài, nhưng đối với việc lớn nhỏ trong bang đều rõ như lòng bàn tay,
hai vị dì cũng vậy.Hôm nay mẹ lại có thể nghiêm nghị trách cứ anh, có
thể thấy được đối với hành động mà anh làm ra tương đối bất mãn.
“Mẹ, chuyện của con và Bảo Nhi mọi người không cần phải quan tâm đến, đối với cô ấy con tự có sắp xếp thỏa đáng.” Anh trả lời.
“Sắp xếp? Sắp xếp cái gì? Bây giờ cô ấy đối với anh đã không có giá trị lợi dụng, anh còn muốn sắp xếp cô ấy như thế nào nữa?”
“Tóm lại, con sẽ không để cho cô ấy rời khỏi con.” Giọng điệu của anh tràn đầy kiên trì.
Tôn Cầm Yến giật mình, ngay sau đó tỉnh táo lại.
“Đứa bé kia đâu? Anh thật sự để cho đứa bé và cô ấy không được nhìn
thấy nhau sao? Bây giờ cô ấy đã không có bất kỳ người thân, cũng chỉ có
duy nhất đứa bé này.”
“Cô ấy còn có con, con sẽ chăm sóc cô ấy.” Anh trả lời.
“Vậy cũng phải được sự đồng ý của Bảo Nhi!”
“Cô ấy đương nhiên sẽ đồng ý, con nói rồi cô ấy là người phụ nữ của
con, lời của con nói, không cho phép cô ấy phản kháng.” Anh còn có thể
bá đạo như vậy.
Tôn Cầm Yến không chịu nổi, “A…cái đứa bé này, sao lại có thể tùy hứng như vậy. . . . . .”
“Được rồi, thôi, chị cả, nếu A Uy kiên trì như vậy, chúng ta có kiên
trì nhiều hơn nữa cũng không làm ra chuyện gì , thôi cứ thuận theo nó
đi!” Triệu Hương Diễm mở miệng ngăn cản hai người sắp dấy lên chiến hỏa.
“Em hai, em lại cưng chiều đứa nhỏ này rồi.”
Trong ba người Triệu Hương Diễm là người chiều an