Snack's 1967
Đế Vương Họa Mi

Đế Vương Họa Mi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327351

Bình chọn: 7.00/10/735 lượt.

thường xuyên lâm hạnh nàng. Trong cung ai cũng

nói Lý Tu Nghi đắc sủng, lại không ngờ đấy là bệ hạ nhìn bóng tưởng

hình. Lý Tu Nghi có dung mạo tương tự người nọ nên được bệ hạ sủng hạnh, tương lai còn không biết sẽ ra sao.

“Tiểu Ngũ, trẫm nhớ rõ tiên hoàng đã vì

ngươi ban chiếu đính hôn, là trưởng nữ của Lan đại học sĩ phải không?

Tuy nói Lan đại học sĩ đã cáo lão hồi hương nhưng nếu việc này truyền ra ngoài…nạp thiếp trước khi cưới chính phi cũng không ổn”, Thánh Cảnh Đế

liếc mắt nhìn Kỳ Vương.

“Hoàng huynh đã lo lắng rồi, từ xưa đến

nay, nữ tử phải tuân theo tam tòng tứ đức, xem chồng là trời, nếu nàng

biết thì đã sao?”, Kỳ Vương lơ đểnh nói.

Thánh Cảnh Đế mỉm cười, hắn cũng không

nói nhiều đến vấn đề này, hết thảy để đệ đệ tự an bày. Trong nháy mắt

mắt ba người đã đi đến công Lê Tuyết Uyển, vị nữ quan đứng bên cạnh cổng vừa nhìn thấy Hoàng Đế cùng Vương gia giá lâm liền vội vàng quỳ sát

đất.

“Đây không phải là thị nữ bên cạnh hoàng

tỷ sao? Tại sao lại đứng ở nơi này?”, Kỳ Vương đã gặp qua nữ quan kia

liền cảm thấy kỳ quái.

“Khởi tấu bệ hạ, Trưởng công chúa muốn cùng bằng hữu tâm sự nên lệnh cho nô tì đứng ngoài này”, nữ quan kinh hoảng đáp lời.

“Hoàng tỷ đang ở bên trong sao?”

“Nô tì không biết. Lúc nô tì mang vị cô nương kia đến thì Trưởng công chúa còn chưa tới, phỏng chừng công chúa sẽ đến đây ngay”

“Cao Viễn, ngươi vào xem hoàng tỷ có

trong đó không. Nếu hoàng tỷ có trong đó thì liền đem áo choàng này cho

nàng, đêm dài gió lớn không khéo lại cảm nhiễm phong hàn”, Thánh Cảnh Đế phân phó.

“Tuân chỉ”, Cao Viễn đáp ứng một tiếng rồi cầm theo áo choàng tiến vào.

Thánh Cảnh Đế cùng Kỳ Vương vừa ngắm

trăng vừa nói đùa một hồi liền bắt gặp Cao Viễn đang hấp tập chạy ra.

Hai người đều là cả kinh, Cao Viễn là cận thị của Hoàng Đế, từ nhỏ đã

hầu hạ bên người, đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, chuyện gì mà

hắn chưa gặp qua, tại sao hôm nay lại thất thố như vậy? Không lẽ…Trưởng

công chúa xảy ra chuyện?

“Bệ hạ, nô tài đáng chết!”, Cao Viễn vừa tiên đến trước mặt Thánh Cảnh Đế liền quỳ xuống thỉnh tội.

“Chuyện gì?”, sắc mặt Thánh Cảnh Đế trầm như nước.

“Thỉnh…Thỉnh bệ hạ di giá vào trong Lê Tuyết Uyển…liền hiểu!”

Cao Viễn khấu đầu thật sâu, lúc trước

việc điều tra xem Tranh là nam nhân hay nữ nhân chính là trách nhiệm của hắn. Vừa rồi khi hắn vừa bước vào Tuyết Uyển liền nhìn thấy một cảnh

tưởng khiến hắn cơ hồ muốn ngất xỉu. Hoàng Đế không nói một câu liền

bước thẳng vào Lê Tuyết Uyển, Kỳ Vương đuổi kịp phía sau, nữ quan không

biết mình đã làm sai chuyện gì, nàng bị dọa đến run rẩy cả người. Cao

Viễn vuốt mồ hôi lạnh, vội vàng bám theo hai người bọn họ.

Thánh Cảnh Đế bước nhanh như bay, khi hắn tiến đến gần một gốc thủy tinh lan thì đột ngột ngừng lại. Kỳ Vương

đuổi theo phía sau không kịp phòng, suýt chút nữa đã tự dẫm lên chân

mình mà té nhào, hắn vội vàng đứng vững.

Thủy tinh lan là một loại hoa lan được

cống nạp từ Tây Vực, màu trắng gần như trong suốt. Loại hoa này sinh

trưởng rất lâu, màu lá xanh biếc, vô cùng diễm lệ. Sau khi trấn tĩnh

nhìn lại, Kỳ vương trông thấy bên cạnh thủy tinh lan là một chiếc ghế

đá, trên ghế đá có một nữ tử suy nhược đang thiếp ngủ. Áo váy nàng đơn

sơ, tựa như trang phục của cung nữ, nhưng dung mạo nàng mi mục như họa,

chỉ là không còn nhìn thấy nụ cười tựa xuân sơn của ngày đó, hiện tại

thần sắc nàng bộc lộ sự yếu nhược, một lọn tóc phủ nhẹ bên tai, vẻ nhu

mỹ càng thêm tĩnh lặng. Thánh Cảnh Đế nắm chặt hai bàn tay trong ống tay áo, trong lòng vừa mừng vừa sợ, vừa buồn vừa giận. Phía sau truyền đến

tiếng bước chân, ba người bọn họ đều võ nghệ cao cường, tai thính mắt

tinh, ba người Thánh Cảnh Đế nhanh chóng tiến vào phía sau cội hoa. Biết là hoàng tỷ của mình đến, Hoàng Đế cố tình nghe ngóng xem sự tình đến

cùng là thế nào.

“Sao ngươi lại ngủ trong này?”, Trưởng

Công Chúa dẫn theo Tình Sương Tình Tuyết từ yến tiệc đi đến nơi này, bọn họ bắt gặp Tranh đang nằm ngủ trên ghế đá liền cau mày hỏi. Tình Sương

Tình Tuyết bước lên phía trước lay gọi Tranh tỉnh dậy.

“Tĩnh Mẫn…”, Tranh dụi mắt ngồi dậy, nàng mỉm cười nhìn Trưởng công chúa. Thân thể của nàng hiện tại không khỏe

lắm, vốn nàng chỉ định ngồi trên ghế đá nghỉ mệt một chút, nào ngờ lại

ngủ thiếp đi.

“Ngươi đây là làm sao? Một người hoạt bát khỏe mạnh như ngươi tại sao đi một chuyến đến Giang Nam trở về liền

thành bộ dáng thế này?”, Trưởng công chúa nhìn sắc mặt nàng tái nhợt nên đau lòng.

“Chuyện này dài lắm”, Tranh nhớ lại sự

tình liên quan đến Trần phu nhân, trong lòng không khỏi cười khổ. Tình

Sương Tình Tuyết đứng một bên không nhịn được liền đem sự tình từ đầu

đến cuối kể lại một lần. Trưởng Công Chúa cùng ba người phía sau gốc cây nghe được liền trợn mắt há mồm, không ngờ đến trên đời lại có loại nữ

nhân vô sỉ như vậy, “cứu vật vật trả ơn, cứu nhân nhân báo oán” quả

nhiên không sai, thật không còn nhân tính. Ngay cả Trưởng công chúa cũng lên tiếng mắng to.

“Tĩnh Mẫn, trước tiên đừng nói chuyện

này, hôm nay ta đến còn có một sự tình muốn nhờ cậy ngươi”