ám vệ cùng ảnh vệ bên cạnh nàng, còn có cấm vệ quân đi theo hộ tống nhưng hắn cũng không thể không bất an lo lắng, hơn nữa…nàng còn
mang theo hài tử.
Cùng thời gian này, một đoàn xe đơn giản
nhưng vẫn toát lên vẻ phú lệ được mười cấm vệ tinh anh hộ tống tiến vào
Nông Thành rồi thẳng tiến đến Tử Tiêu phủ. Tranh ôm hài tử ngồi trong
xe, nàng nầng tay vén rèm xe nhìn khung cảnh phồn hoa bên ngoài, nhớ lại ngày đó, cũng tại nơi đây, nàng cùng Tình Sương Tình Tuyết khai trương
Thất Xảo Đường…quả thật không khỏi cảm khái trong lòng! Đối với Trần phu nhân, cho đến bây giờ nàng vẫn vô cùng mâu thuẫn. Đáng hận sao? Đáng
thương sao? Hận bởi nàng “vong ân bội nghĩa”, đối xử tệ bạc với ân nhân
nhưng lại cảm thông cho nàng: làm nữ nhân thật đáng thương. Trượng phu
không chung thủy là nỗi thống khổ lớn nhất của nữ nhân, so với Trần phu
nhân…nàng may mắn hơn nhiều, có thể tìm được một nam nhân thật tâm yêu
thương mình. Nàng không thể giống Trần phu nhân chia sẻ trượng phu cùng
nữ nhân khác, hiện tại nàng lại có hài tử thông minh đáng yêu như
vậy…còn cầu gì hơn?
Tử Tiêu phủ là đệ nhất đại thương gia tại triều đại này, bị hoàng triều đặc biệt chú ý, cẩm y vệ và thám tử tại
đây không phải là vô dụng, khi thánh giá còn ở Giang Bắc đã nhận được
tin tức về bệnh tình của Trần phu nhân. Nàng nhất thời cảm khái, thật sự nàng chỉ muốn một lần đối mặt với cố nhân, có câu “Lương y như từ mẫu”
nhưng lòng dạ nàng vốn không rộng lượng đến thế, huống chi đối với kẻ đã từng dồn nàng vào tử lộ. Năm đó nàng đã đáp ứng Trần phu nhân: trước
khi xuất giá sẽ không trở lại Giang Nam nửa bước. Hôm nay nàng đã gả cho người, ngay cả hài tử cũng đã có, không trở lại Giang Nam bây giờ thì
còn chờ đến khi nào, nàng không vi phạm lời hứa a! Huống chi, nàng theo
ngự giá đến Nông Thành, cả tình cả lý đều có lý do chính đáng, chỉ là
nàng đi trước một bước, nếu không thì phải đợi đám quan viên kia cung
đón vô cùng phiền phức.
Đội ngũ cấm vệ quân trong trang phục bình dị đi theo hộ tống không khỏi kinh hãi vạn phần, các ảnh vệ ẩn nấp tại
nơi bí mật không dám lơi lỏng một phút. Hắn phản ứng thật quá đáng a,
hôm nay nàng đã yên bề gia thất, đối với Trần phu nhân không còn gì uy
hiếp, dĩ nhiên cũng sẽ không còn nguy hiểm, hắn lo lắng phái nhiều người đi theo như vậy để làm gì, thật là…! Chẳng qua…cẩn tắc vô áy náy, nàng
thì không sao nhưng vô luận thế nào cũng không thể để hài tử xảy ra
chuyện. Tranh nhẹ nhàng hôn lên má hài tử đang nằm trong lòng mình, nhẹ
nhàng như sợ đánh thức hắn, trước mắt đã là Tử Tiêu phủ.
Cổng chính Tử Tiêu phủ sừng sững đóng
kín, cửa phụ bên cạnh khẽ mở ra. Tranh ôm hài nhi xuống xe, cẩm y vệ đi
theo hộ giá trông thấy cánh cửa phụ mở ra liền đề nghị vào bằng cửa
chính, Hoàng Hậu tôn vinh, Thái Tử cao quý, tuy là vi phục xuất tuần
nhưng làm gì có đạo lý đi cửa phụ? Cửa chính vừa mở, quản gia Tử Tiêu
phủ đích thân tiếp đón, thống lĩnh cẩm y vệ tuân theo ý chỉ Hoàng Hậu
đáp lời, “Thỉnh thông báo phu nhân của quý phủ, có cố nhân đến thăm”.
Viên quản gia không nén nổi tò mò liền liếc mắt, chỉ thấy bên trong cỗ
xe thấp thoáng bóng dáng ba nữ nhân, ngồi giữa là một thiếu phụ dung
nhan tú lệ đang ôm hài nhi trên tay. Vừa nhìn thấy gương mặt người
này…chẳng phải là ba vị cô nương tại Thất Xảo Đường bốn năm trước sao?
Quản gia thật sự kinh hãi, đối với thủ đoạn của đương gia phu nhân, hắn
là người biết rõ trong lòng bàn tay. Hắn không dám chậm trễ liền vội
vàng vào phủ thông báo. Được một lúc, có nha hoàn tiến đến mời khách quý nhập phủ, Tranh dẫn theo Tình Sương Tình Tuyết bước vào nội viện, đội
ngũ cấm vệ quân đứng bên ngoài. Bọn họ thừa biết có ám vệ xung quanh,
hơn nữa, Hoàng Hậu không muốn tiết lộ thân phận, haizz…thân là thuộc hạ, bọn họ chỉ có thể làm theo miệnh lệnh.
Ba người theo chân nha hoàn tiến vào nội
viện, một nha hoàn dáng vẻ trầm tĩnh đứng sẵn bên trong, thấy bọn họ đến liền nghiêng người nói, “Vốn dĩ phu nhân muốn tiếp khánh tại chính
đường, nhưng trong người không khỏe nên đành phải tiếp ba vị tại nội
thất, người phân phó nô tì ra tiếp đón, thỉnh ba vị thứ lỗi”
Tranh gật đầu đáp lời, “Không sao”. Những nha hoàn này đều là tâm phúc của Trần phu nhân, từ nhỏ đã lấy thân phận nha hoàn làm số mệnh. Tử Tiêu phủ từng đón tiếp không biết bao nhiêu vị mệnh phụ phu nhân, những khách nhân trước đây dù thân phận chức vị cao
thấp thế nào, chỉ là khi bước chân vào phủ trạch Tử tiêu phủ vốn được
trang hoàng tráng lệ, tinh xảo, ai nấy đều không nén được thán phục,
đừng nói là miệng khen không ngớt, trên mặt cũng càng không nén được sợ
hãi a! Thế nhưng, vị khách nhân này thì khác, không đúng, phải gọi là
“vị phu nhân này” mới chính xác, chỉ cần nhìn hai thị nữ bên cạnh sỡ hữu khí chất lạnh nhạt uy nghiêm…quả thật không giống những mệnh phụ phu
nhân bình thường. Các nha hòan càng tỏ ra cung kính đón tiếp.
Trong nội đường lại có một nha hoàn khác
tiếp đón các nàng vào khuê phòng của Trần phu nhân. Trong phòng phảng
phất hương trầm, sắp gặp lại cố nhân, Tranh càng bồn chồn phức tạp, hà
