Khanh đã hãm hại nàng ta. Nhi thần đã đi điều tra người thợ làm ra chiếc bàn đạp đó, thực ra chiếc bàn đạp đó không hề có vấn đề gì cả, điều này khiến nhi thần cảm thấy có chút kì lạ, liền gọi
Tiết Lâm Phủ đến kiểm tra vết thương trên mắt cá chân của nàng ta, Tiết
Lâm Phủ khẳng định vết thương đó không phải là bị bàn đạp kẹp chặt gây
nên, mà chính là vết thương do dao cắt .”
Độc Cô hoàng hậu vừa nghe đã giật mình hoảng sợ: “Thật không?”
“Nếu mẫu hậu không tin, có thể gọi nàng ta và Tiết Lâm Phủ đến đối chất.”
“Thôi đi.” Độc Cô hoàng hậu thất vọng xua tay, bà tuy không thích Cung Khanh, nhưng cũng không muốn tìm một lương đệ lắm mưu nhiều kế, e là sau này
hậu cung lại không sóng yên gió lặng. Im lặng hồi lâu, bà lại hỏi: “Vậy
thì để chọn một người khác vậy.”
“Mẫu hậu bận chăm sóc phụ hoàng, nhi thần bận việc triều chính lu bù, không
có thời gian để ý đến việc này, chọn lương đệ không phải là việc vui duy nhất để phụ hoàng tống xuất vận xui, trước mắt có một hỷ sự khác.”
“Hỷ sự gì?”
“Cung Khanh có tin vui rồi.”
Độc Cô hoàng hậu Cung Khanh: “Có thật không?”
Cung Khanh xấu hổ cúi đầu, hiển nhiên là mặc nhận.
Độc Cô hoàng hậu cười nói: “Vậy thì tốt quá rồi.”
Bà không thích nhi tẩu, nhưng không phải là không thích cháu nội. Hơn nữa
Tuyên Văn đế lại sinh được ót con, chỉ có thái tử là con trai duy nhất,
Cung Khanh mang thai thì đúng thực đó là tin vui lớn nhất rồi còn gì.
Rời khỏi điện, Mộ Trầm Hoằng vừa đi vừa xoa xoa thắt lưng, than vãn: “Tiểu
nha đầu thật đúng là hạ thủ không nương tay, định cấu véo đến dứt da tím thịt sao?” Lời còn chưa hết, trên mu bàn tay lại trúng thêm một chiêu.
Cung Khanh khẽ hừm một tiếng: “Quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, chàng đã đồng ý với thiếp, đừng có mà nuốt lời.”
“Ta sao dám chứ.”
Mộ Trầm Hoằng cười hà hà ôm lấy ái thê, tay đặt trên bụng nàng, mừng vui
hoan hỷ nói: “Hài tử này, con đúng thật là một vị cứu tinh am hiểu ý
người khác.”
Cung Khanh thản nhiên cười: “Này, tên mụ của con gọi là Tinh nhi thì thế nào?”
“Quá hay!”
Sáng sớm hôm sau, Mộ Trầm Hoằng dẫn theo Cung Khanh đến thỉnh an Tuyên Văn đế và Độc Cô hoàng hậu.
Tuyên Văn đế thần sắc đã tốt hơn rất nhiều, trên nét mặt cũng lấp lánh những tia mừng vui.
Độc Cô hoàng hậu nói: “Hôm qua ta đã nói tin vui cho phụ hoàng con biết,
tinh thần của ông ấy đã tốt hơn rất nhiều, Thuần Vu Thiên Mục đúng là
tài giỏi hơn người.” Nói xong liền nhìn Cung Khanh cười: “Con thiếu gì
chỉ cần nói với ta một tiếng.”
Đây là lần đầu tiên nàng thấy hoàng hậu mỉm cười với mình, lộ ra chiếc lúm
đồng tiền trên má, Cung Khanh đáp lễ nói: “Đa tạ mẫu hậu, con không
thiếu gì, chỉ cần phụ hoàng long thể an khang là tốt rồi.”
Mọi người trong lòng đều hoan hỷ, chỉ có A Cửu phụng phịu trong lòng, thỉnh thoảng nhìn về phía bụng của Cung Khanh ngắm đi ngắm lại.
Mộ Trầm Hoằng thấy tâm tình của mẫu hậu tốt, liền nhân cơ hội đề xuất mời Cung phu nhân vào cung để chăm sóc thái tử phi.
Độc Cô hoàng hậu tuy trong lòng không vui nhưng cũng không có lý do gì để
cự tuyệt. Thái tử phi hay hoàng hậu có thai, truyền mẫu thân vào cung
chăm sóc là chuyện bình thường, năm xưa lúc bà mang thai, cũng đã mời
Thái phu nhân vào cung chăm sóc mấy tháng.
Tuyên Văn đế bệnh nặng mới khỏi không thể ngồi lâu, Mộ Trầm Hoằng ở lại nói
chuyện chốc lại, rồi dẫn Cung Khanh đứng dậy xin phép cáo từ. Trước khi
đi hắn còn nhìn A Cửu nói: “A Cửu, muội qua đây, ta có chuyện muốn nói
với muội.”
Ra đến ngoài điện, Mộ Trầm Hoằng để Cung Khanh đi trước vài bước, còn mình đứng lại đợi A Cửu.
A Cửu vừa nhìn thấy đôi mắt sa sầm xuống của Mộ Trầm Hoằng thì trong lòng hơi lo lắng, tim đập thình thịch, chột dạ nói: “Hoàng huynh nhìn muội
như vậy là có ý gì?”
Mộ Trầm Hoằng lặng im không nói, trên mặt lộ rõ vẻ lạnh lùng nghiêm nghị
nhìn nàng ta, thấy nàng ta có vẻ né tránh, liền nói: “Chuyện của Kiều
Vạn Phương là do muội bới ra phải không?”
A Cửu trong lòng giật thót, vội vàng phs nhận: “Không phải, hoàng huynh
đừng đổ oan cho muội. Là mẫu hậu nghe lời Thuần Vu Thiên Mục mới quyết
định làm như vậy, không liên quan đến muội.”
“Ta nói A Cửu muội thật sự rất ngu đần ngốc nghếch.”
“Hoàng huynh ngươi!” A Cửu vô cùng tức giận, lớn bằng từng này rồi, giờ lại bị người khác mắng cho là ngốc nghếch, đến cả hoàng đế hoàng hậu cũng chưa bao giờ quát nạt mắng mỏ nàng ta như vậy.
“Những lời của Thuần Vu Thiên Mục thực ra là cơ hội tốt để muội thực hiện ý đồ của mình, nhưng thật tiếc muội chỉ chăm chăm tìm cơ hội báo thù người
khác mà lại đánh mất đi cơ hội của chính mình.”
A Cửu ngớ người: “Hoàng huynh có ý gì?”
“Sao muội không nhân cơ hội này đề xuất chuyện hôn sự của mình với Thẩm Túy Thạch?”
A Cửu lại ngẩn ra, trong nháy mắt vô cùng hối hận, chính xác, sao không
dựa vào lời nói của Thuần Vu Thiên Mục để đề xuất chuyện hôn sự của
mình, lúc đó hoàng hậu có thể sẽ đồng ý. Nhưng thật đáng tiếc, trong
lòng mình lúc đó chỉ nghĩ cách làm cho Cung Khanh buồn phiền, nên căn
bản không nghĩ ra điều gì khác được. Giờ chắc đến, có hối hận cũng không kịp nữa.
Mộ Trầm