Đệ Nhất Mỹ Nhân

Đệ Nhất Mỹ Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328640

Bình chọn: 9.5.00/10/864 lượt.

nh ngọt.”

Lý Vạn Phúc vào báo, rồi quay ra nói: “Mời cô nương.”

Tiết Giai đi vào, chỉ thấy Mộ Trầm

Hoằng đang ngồi dưới đèn, hai tay đan vào nhau, nhìn ánh nến đang đung đưa

nhảy nhót đầy vẻ suy tư, mặt mày thanh nhã sáng láng, nhìn tựa như tiên

nhân trong bức họa.

Nàng ta dịu dàng gọi một tiếng: “Biểu ca.”

Mộ Trầm Hoằng gật đầu cười: “Sách mượn đều đọc xong rồi sao?”

“Đúng vậy.” Tiết Giai mỉm cười bước lên trước, “Bánh là do một tay muội làm, cảm ơn biểu ca.”

Mộ Trầm Hoằng cầm chiếc bánh ngọt lên, nhìn tỉ mỉ, không kìm chế được buột miệng khen: “Chiếc bánh này được làm thật tinh xảo, trông rất đẹp mắt,

không ngờ A Giai lại thông minh khéo léo như vậy, còn biết làm bánh nữa, để ta nếm xem sao.” Dứt lời, liền đưa chiếc bánh lên sát miệng.

Tiết Giai trong lòng thấp thỏm, đưa ánh mắt căng thẳng nhìn hắn, lúc chiếc

bánh hoa mai chuẩn bị chạm vào môi hắn, thì đột nhiên hắn như nhớ ra

điều gì, liền ngừng lại, nhìn Tiết Giai cười nói: “Ta nhớ ra rồi, trong

tẩm điện vẫn còn một ít trà Bích Loa Xuân trên đỉnh núi Nam Hoa, để ta

đi lấy, chúng ta vừa ăn bánh, vừa uống trà nói chuyện, muội đợi một lát, ta có chuyện này muốn nói với muội.”

Dứt lời, hắn nhìn Tiết Giai mỉm cười dịu dàng thân thiết, đứng dậy đi khỏi thư phòng.

Tiết Giai đành phải ngồi trong thư phòng đợi, thành hay bại đều trông chờ cả vào lần này. Hôm nay A Cửu đã đem chuyện Đông cung cần thêm một lương

đệ đề xuất với Độc Cô hoàng hậu, Độc Cô hoàng hậu không tỏ rõ ý kiến,

hiển nhiên là đã mặc nhận Kiều Vạn Phương, nếu như cứ kéo dài thêm nữa,

vị trí thái tử phi coi như đã vô cọng, đến cả vị trí lương đệ cũng phải

dương mắt khoanh tay dâng cho kẻ khác. Nàng ta chỉ còn một nước đi mạo

hiểm này, sau khi việc đã rồi, Độc Cô hoàng hậu có thể vì nể mặt Triệu

Quốc phu nhân, vì danh tiếng của Độc Cô gia và Tiết Gia, mà đành phải

chấp thuận.

Nàng ta sốt ruột chờ Mộ Trầm Hoằng, đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến âm thanh: “Tuyên Văn đế giá lâm.”

Trong lòng nàng ta cả kinh, thật không thể ngờ Tuyên Văn đế lại đột nhiên đi

đến thư phòng của Mộ Trầm Hoằng, trong lúc nhất thời rối loạn, nàng ta

liền vội rút một quyển sách trên giá xuống cầm trên tay.

Tuyên Văn đế đi vào, nhìn thấy Tiết Giai liền có chút kinh ngạc: “A Giai cũng ở đây sao?”

Tiết Giai vội vàng cười thi lễ: “A Giai đến chỗ biểu ca để mượn sách đọc.”

Tuyên Văn đế gật đầu cười: “Ừm, A Cửu nếu ham học như ngươi thì trẫm cũng bớt lo lắng.”

“A Giai xin cáo từ.” Tiết Giai đi đến trước bàn bưng đĩa bánh ngọt lên,

gượng cười nói: “Thần định mang đến cho biểu ca mấy chiếc bánh ngọt,

nhưng biểu ca không ở đây, vậy A Cửu mang về tự mình ăn vậy.”

Tuyên Văn đế đưa mắt liếc nhìn, chỉ thấy mấy chiếc bánh ngọt vô cùng tinh xảo bắt mắt, lại được đặt trên chiếc đĩa ngọc, hai màu xanh trắng tôn nhau

lên nhìn vô cùng tươi mát, khiến cho Tuyên Văn đế nhất thời nổi hứng

muốn thử, liền cười nói: “Là bánh ngươi làm sao? Để trẫm nếm thử được

không?”

Tiết Giai trong lòng cả kinh, vội nói: “Hoàng thượng đừng nếm, công chúa nói rất khó ăn.”

“Vậy thì trẫm càng muốn thử.” Tuyên Văn đế nhón một chiếc bánh, cho vào miệng.

Tiết Giai kinh hồn bạt vía, sắc mặt tái mét, hận không thể đoạt lại miếng bánh từ trong miệng Tuyên Văn đế.

Bình thường Tuyên Văn đế rất thích sau khi dùng bữa xong, tráng miệng bằng

chút gì đó ngọt ngọt, chiếc bánh hoa mai màu xanh lục này do Tiết Giai

đã chuẩn bị tỉ mỉ, khẩu vị kỳ hảo, ông nhai một miếng, cảm thấy rất hợp

khẩu vị, nhịn không được liền ăn thêm miếng nữa.

Tiết Giai sợ đến mức lạc cả giọng: “Hoàng thượng, ăn nhiều sẽ ngấy.”

Tuyên Văn đế nói: “Không ngấy đâu, khẩu vị rất tuyệt, mềm mịn trơn nhẵn, độ

ngọt vừa phải. Là A Cửu nói không đúng, ngươi đừng nghe.” Dứt lời, Tuyên Văn đế liền bưng lấy chiếc đĩa ngọt trong tay nàng ta, đặt lên bàn,

nói: “Để lại đây cho trẫm ăn nhé.”

“Đa tạ hoàng thượng khích lệ.” Tiết Giai tim đập thình thịch, bước nhanh ra khỏi thư phòng, cả người đã toát mồ hôi ướt sũng.

Nàng ta biết Mộ Trầm Hoằng không thích đồ ngọt quá, khi nếm thử cũng sẽ

không ăn cả chiếc bánh, cho nên trong mỗi chiếc bánh hoa mai đã bỏ một

liều thuốc rất lớn, có như vậy cho dù hắn chỉ ăn một miếng, cũng sẽ có

phản ứng.

Còn Tuyên Văn đế đã đến tuổi trung niên, lại ăn liền hai chiếc, một lát nếu công hiệu của thuốc phát tác, nhất định sẽ tổn hại đến cơ thể. Hơn nữa

chắc chắn sẽ tìm Độc Cô hoàng hậu để vui vẻ giải tỏa. Độc Cô hoàng hậu

sẽ phát hiện ra Tuyên Văn đế khác hẳn ngày thường, trong lòng sinh nghi

nhất định sẽ tra rõ ngọn nguồn. Theo tính cách của Độc Cô hoàng hậu mà

đoán, thì nhất định sẽ tra ra mình… nghĩ đến hậu quả này, Tiết Giai càng thêm kinh hoảng, vội vàng trở lại nơi ở, lấy thuốc giải hòa vào trong

trà.

Tuyên Văn đế ở trong thư phòng đợi một lát, bỗng cảm thấy trong lòng có chút

rạo rực, cơ thể tự nhiên nóng bừng, nỗng nhiên phát tiết dục niệm không

thể khống chế. Hắn lập tức bước thật nhanh rời khỏi thư phòng, dẫn theo

nội thị đi đến ngọa thất của Độc Cô hoàng hậu.

Nhưng Độc Cô hoàng hậu lúc này không ở trong


Lamborghini Huracán LP 610-4 t