Old school Easter eggs.
Để Hôn Em Lần Nữa

Để Hôn Em Lần Nữa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323380

Bình chọn: 10.00/10/338 lượt.

vừa đi nắng còn Đăng thì

thấy nhiệt độ cơ thể mình lại cao hơn một chút. Anh quay đầu ho mấy

tiếng. Tiếng ho nằng nặng khiến Quỳnh thoáng nhíu mày, cô chỉ về phía

bàn:

- Loại sirô ho kia tốt lắm, anh uống luôn đi ạ.

Đăng chỉ khẽ gật đầu, chân không hề nhúc nhích.

- Nếu cần uống kháng sinh, anh đi khám để bác sĩ kê đơn cho an toàn.

Đăng ậm ừ, vẫn đứng yên tại chỗ.

- Thuốc giảm đau hạ sốt kia ảnh hưởng đến dạ dày. Anh ăn hết bánh xong rồi hãy uống thuốc. Bánh chắc là không ngon lắm…

Người được căn dặn lại gật đầu, vẫn không rời mắt khỏi gương mặt đỏ ửng của cô. Quỳnh tránh ánh mắt anh, lí nhí thanh minh:

- Xin lỗi anh, nhà em có nhiều người làm nghề y dược nên em hơi… phiền phức.

Đăng bật cười, lắc đầu, đột nhiên đẩy về phía cô một câu hỏi, không hề liên quan đến dược phẩm hay thực phẩm:

- Chiều Chủ nhật tuần này em rỗi không? Chắc hẳn Quỳnh vẫn còn tự hỏi Đăng có ý gì khi quan tâm đến việc chiều

Chủ nhật tuần này cô rỗi hay bận nếu như vào sáng thứ Bảy, cô không nghe thấy mọi người trong phòng í ới hỏi nhau xem tiền lương đã về tài khoản hay chưa. Là nhân viên thử việc, cô chưa được trả lương qua tài khoản

ATM mà phải lên phòng kế toán lĩnh tiền mặt. Cầm chiếc phong bì không

dày không mỏng trong tay, cô để mặc cho những ý nghĩ lan man kéo mình

đi.

Vào cuối giờ chiều của ngày đầu tuần mưa gió ấy, cô đã trả lời câu hỏi

đột ngột và hoàn toàn không ở trong phạm vi công việc của Đăng bằng một

cái lắc đầu chớp nhoáng rồi vội vã ra về. Thậm chí, vì không dám quay

lại nhìn anh thêm chút nào, cô cũng chẳng rõ anh có nhận được tín hiệu

từ chối của cô hay không nữa. Hôm sau, anh nghỉ làm, cô biết tại sao và

muốn nhắn tin hay gửi mail hỏi thăm nhưng rồi lại không dám. Hôm sau

nữa, anh đi làm và từ đó không hề gặp riêng hay nói chuyện riêng với cô

lần nào. Tất cả những gì được trao đổi giữa hai người chỉ là mấy câu

chào hỏi, vài lưu ý về công việc và một đống file chứa cả tiếng Anh lẫn

tiếng Việt.

Mấy lần, trong lúc đợi cơm trưa hay dừng trước đèn đỏ, Quỳnh nhận thấy

mình đang nghĩ về Đăng và về câu hỏi không chút “chí công vô tư” kia. Cô tự hỏi, phỏng đoán, có lúc còn thử đặt vấn đề xem nếu lúc đó cô mà liều lĩnh gật đầu thì mọi chuyện sẽ diễn biến ra sao… Tất nhiên, mọi suy

luận đều chẳng đi đến đâu và Quỳnh vẫn luôn tạm biệt chúng rồi nhanh

chóng kéo bản thân trở về mặt đất bằng cách tự nhủ rằng chắc người kia

hôm đó bị sốt nên có phần mê sảng!

Nhưng hôm nay, sau khi ra khỏi phòng kế toán với tháng lương đầu tiên

trong tay, cô không thể không ngoắc mấy sự kiện lại với nhau và tự vỗ

vào trán mình mấy cái. Tại sao cô lại chậm hiểu và nhanh quên đến thế cơ chứ?! Cô còn cầm một triệu của Đăng và đã cam kết sẽ trả ngay sau khi

lĩnh lương. Anh dĩ nhiên biết rõ ngày nào là thuận tiện nhất cho việc

thanh toán nợ nần và chỉ tạo cơ hội cho cô không phải lấm lét đem phong

bì tiền đặt ở bàn làm việc của anh thôi mà! Đành rằng câu hỏi của anh

chẳng liên quan đến công việc, lại hơi (nói cách khác là vô cùng) đột

ngột, nhưng dù sao cô cũng nên tiếp nhận rồi trả lời nó một cách tích

cực, hoặc ít ra là nghiêm túc hơn một chút.

- À lố!

Giọng nói vui vẻ quen thuộc vang lên sau lưng khiến Quỳnh nhanh chóng

gạt hỗn hợp giữa suy luận, tưởng tượng và tự trách kia sang một bên. Cô

quay lại, nghênh đón ánh mắt quan tâm và nụ cười được nha sĩ khuyên dùng của Đức. Anh đang cầm một đống đĩa phần mềm, có lẽ là đi cài lại máy

cho phòng nào.

- Sao anh gọi mấy lần không thưa thế? Bị sốc vì lương cao quá à?

- Em chỉ đang nghĩ xem có những khoản nào cần tiêu… – Quỳnh thoáng ngập

ngừng, dù sao những lời này cũng không tính là nói dối. Chắc chắn cô sẽ

phải tiêu ngay một khoản không nhỏ – Anh làm gì với tháng lương đầu

tiên?

- Anh mời cả nhà đi ăn ở khách sạn.

- Ồ…

Trước vẻ thán phục của Quỳnh, Đức cười hơ hơ:

- Cả nhà ở đây là anh và ông già, không tính nhà bà chị.

Quỳnh mỉm cười, không bình luận. Đôi khi, cô thoáng thấy một chút buồn

hay tủi thân trong nét cười tưởng chừng rất vô lo của Đức. Mẹ Đức mất

cách đây gần hai mươi năm, chị gái thì đã đi lấy chồng, gia đình dù đủ

ăn đủ tiêu nhưng thiếu bàn tay chăm chút của người phụ nữ chắc cũng

không tránh khỏi cảm giác khô khan, chông chênh.

- Này, chiều mai em rỗi không? – Đức chợt hỏi một câu rất quen.

- Em… không rõ – Quỳnh quyết định trả lời nước đôi. Trong vòng vài ngày, cô đã nghe câu hỏi kiểu này hai lần nên ít nhiều cũng biết cách chừa

đường rút lui – Em có việc nhưng chưa biết thời gian cụ thể.

- À, cũng không có việc gì đâu, anh định rủ em qua công viên Thống Nhất

chơi, tầm bốn rưỡi anh cho Pizza ra đấy tập thể dục giảm cân.

- Vâng – Nghe đến tên con chó cưng của Đức, Quỳnh thấy mình bớt hẳn vẻ e dè – Để tí nữa em hỏi lại giờ rồi nhắn tin cho anh nhé.

Đức gật đầu, nhoáng cái đã biến mất phía sau một chỗ ngoặt. Quỳnh đứng

nhìn hành lang trống trơn, chợt thấy đầu óc nhẹ tênh. Trước mặt Đức, cô luôn cảm thấy thật tự nhiên và dễ chịu, cảm giác gần giống như khi được

xỏ chân vào một đôi dép tổ ong cũ vừa đủ rộng. Trời đất ạ, tại