Ring ring
Dây Leo

Dây Leo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326481

Bình chọn: 10.00/10/648 lượt.

tệ.”

Cuối cùng, Đường Mạn cũng hiểu vì sao Trương Thụy Hằng lại

nói, trên đời này có chuyệngì mà tiền không giải quyết được? Thật là hết cách,

mắc nợ kinh tế, không có tiền, nửa bước cũng khó đi.

Đồng thời, trong lòng cô cũng xót xa, lúc này Tô Thuấn Quyên

lại có thể dũng cảm đứng ra, gánh vác cùng anh? Dù rằng cô ta chỉ là vợ trước của

anh.

Đường Mạn than khổ, “Chị thật sự rất yêu anh ấy.”

Tô Thuấn Quyên rất kiêu ngạo, “Đúng vậy, không thể không thừa

nhận, chính xác là tôi vẫn còn yêu anh ấy, tuy rằng bây giờ đã là quá khứ, có

thể chúng tôi không có cách nào trở lại như trước kia, nhưng mà anh ấy vĩnh viễn

là người đàn ông tôi yêu, khi anh ấy gặp khó khăn, tôi không thể không quan tâm

anh ấy, vĩnh viễn là vậy.”

Đường Mạn gật đầu, trong lòng cay đắng, “Tôi hiểu.”

*************************

Đường Mạn đứng bên đường, khí lạnh cuối thu xâm nhập vào cơ

thể cô một cách không kiêng nể, cô bỗng cảm thấy trời đất mênh mông, còn mình lại

quá bất lực.

Nếu không quen Trương Khải Hiên, bây giờ cô không đến nỗi xảy

ra nhiều chuyện như vậy, cũng bởi vì quen biết Lý Văn Khải, cuộc đời và tình cảm

của cô mới trải qua nhiều ngoắt ngoéo như vậy. Thời điểm cô khó khăn nhất, anh

đưa tay kéo cô lại; thời điểm cô khổ sở nhất, bà Lý đã ôm lấy cô, cô nợ cái nhà

này, nợ bà Lý.

Trong lòng cô ngổn ngang tâm sự, trái tim như thức ăn sôi sục

trong nồi.

Yêu, đúng là cô yêu anh, anh cũng yêu cô.

Tối tối nằm trên số pha, phòng khách vắng lặng, chỉ có tiếng

tích tắc của chiếc đồng hồ, tim cô cũng vậy, chuyển động chậm rãi theo con lắc

đồng hồ, tích tắc tích tắc.

Bất giác ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng tỉnh lại, phát hiện

trên người là chiếc áo của bà Lý, bà đi ra lúc nào, đắp áo cho mình lúc nào, cô

cũng không biết.

Lý Văn Khải vẫn bặt vô âm tín, cô đứng ngồi không yên, quyết

định đi Sơn Tây, nhưng bà Lý đang bệnh, Thạch Băng cũng bị ho, đành chịu, cô chỉ

có thể trông nom trong nhà trước.

Bên công ty của Lý Văn Khải cũng loạn, ông tổng không ở đây,

có tiếng mà không có miếng, bên tổng bộ nhanh chóng cử người đến trợ giúp quản

lý.

Đường Mạn cảm giác sắp có chuyện xảy ra.

Cô đứng bên đường, nhìn xe cộ qua lại như thoi đưa, trong

lòng đầy cảm xúc, cuộc sống đúng là vở kịch, lảo đảo nghiêng ngã giữa dòng đời,

đến cuối cùng ai là người có thể nắm giữ được vận mệnh của chính mình chứ?

Cô không khỏi muốn khóc, có một loại thương tâm như mất đi

người thân, cô có thể tưởng tượng đến tình trạng của Lý Văn Khải, anh bị liên đới

phải chịu trách nhiệm, phải bồi thường tổn thất kinh tế; mặt khác, vị trí tổng

giám đốc của anh cũng không giữ được, gần như chỉ trong một đêm, anh lại có thể

mất hết tất cả hay sao?

Trái tim cô bị bóp vặn thành một khối, buồn bã vì anh.

Lời nói của Trương Thụy Hằng lại vang lên trong đầu cô:

“Trên đời này, có chuyện gì là không thể dùng tiền để xử lý chứ? Lần này viện

trợ khu mỏ, sử dụng không ít vốn của chính phủ, mỗi một cổ đông nhất định phải

nộp khoản tiền này, Lý Văn Khải không có nhiều tiền như vậy, mà sự nghiệp của hắn,

có thể bình yên đi tiếp hay không cũng là một vấn đề, nếu con đồng ý, ba có thể

giúp hắn giải quyết chuyện ở khu mỏ.”

Trương Thụy Hằng rõ là đứng sau hậu trường, ông ung dung đứng

một bên quan sát diễn biến mọi chuyện, thời điểm ông cảm thấy có thể khống chế

tất cả, ông lại xuất hiện đúng lúc, ông đang đánh cuộc với vận số, hoặc là Đường

Mạn thỏa hiệp, hoặc là Đường Mạn cố chấp, thật ra ông đều không có tổn thất gì.

Tài xế của Lý Văn Khải đưa Đường Mạn và Thạch Băng đến lớp học

vẽ, Thạch Băng thích thú vẽ tranh, Đường Mạn thì buồn bã không vui.

Thạch Băng vẽ oông một chú cá hề rồi đưa cho Đường Mạn xem,

“Dì Mạn, dì xem có đẹp không?”

Đường Mạn lấy lại tinh thần, “Đẹp, đúng là một chú cá hề rất

đáng yêu, con xem, cái mỏ chu ra rất giống Thạch Băng, tại sao mắt chú cá này lại

màu đỏ? Phải là màu đen chứ?”

Thạch Băng nói, “Vì cá hề khóc, nó nhớ ba, con cũng nhớ ba.”

Đường Mạn nhìn con bé uất ức, nhịn không được thở dài.

Trên đường trở về, cô hỏi tài xế: “Công ty thế nào rồi?”

“Vẫn ổn, chẳng qua khi tổng giám đốc Lý không có ở đây, có mấy

quản lý cao cấp không hợp nên cãi nhau, hơn nữa…, có vài người đáng ghét, nói huyên

thuyên bậy bạ.” Tài xế tức giận, “Nếu tổng giám đốc có ở đây, những người này

dám nói năng như vậy không chứ.”

Đường Mạn biết, con hổ không ở nhà áp trận, lũ quỹ náo loạn

là bình thường.

Cô về đến nhà, nhìn thấy bà Lý ôm bụng, rất mệt mỏi, Đường Mạn

nóng lòng, “Dì Thạch, dì lập tức đến bệnh viện với con được không?”

Bà Lý lắc đầu, “Không đâu, Văn Khải vẫn chưa có tin tức, dì

không đi.”

Bà Lý đúng là cố chấp, con trai không ở bên cạnh, bà cảm thấy

chuyện của con trai là chọc đến Phật Tổ, chính bà cũng có tội, bà không chịu đến

bệnh viện, “Nếu có tội, người làm mẹ như dì, hẳn là nên gánh vác cùng con

trai.”

Đường Mạn chỉ khóc.

Cô nhìn thời tiết bên ngoài, không khí vẫn se lạnh, mặc dù

ánh mặt trời chói lọi trên bầu trời, nhưng mà, ý lạnh cuối thu đã len lỏi vào

trong lòng người.

Cô do dự mãi, cuối cùng gọi đi