hĩ mình chỉ báo đáp
một lần thôi.
Cô nhất thời cảm thấy xấu hổ, không kiềm được, cô khóc.
Trong lòng Lý Văn Khải cũng đau đớn không thôi, anh cười khổ,
“Tiểu Mạn, anh đã qua cái tuổi lãng mạn, sau khi nói những lời có cánh ấy, anh
cũng có chút xấu hổ, em hỏi anh có từng muốn em không, để anh trả lời, anh thật
sự rất muốn có được em. Khi em ngủ ở phòng khách, anh lại trằn trọc trong phòng
ngủ của chính mình, rất nhiều lần anh muốn mình bỉ ổi mở cửa ra, không nói gì
mà ôm lấy em, nhưng anh không dám, anh rất sợ mất em, anh sợ em vĩnh viễn sẽ
không tha thứ cho anh.”
Đường Mạn gần như khóc không thành tiếng, từng giọt từng giọt
nước mắt rơi rớt xuống chăn, cô muốn hít một hơi thật sâu cũng không nổi, chỉ
có những tiếng nấc nghẹn ngào.
Anh nói: “Cho dù trong lòng em muốn cái gì, ngày mai em muốn
thế nào, hãy hứa với anh, em hãy sống thật tốt, đừng bốc hơi khỏi mặt đất, anh
sẽ không quấy nhiễu em, cũng sẽ không ép buộc em, nhưng anh sẽ chờ đợi em. Còn
có, đừng khóc nữa, anh muốn nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của em.”
Cô khổ sở: “Sao anh lại đối xử tốt với em như vậy?”
Anh không trả lời cô, chỉ khẽ nói, “Em nghỉ ngơi sớm đi, cục
cưng à, sinh nhật vui vẻ nhé, để anh hôn em một cái nào, ngày mai anh phải đi
Quảng Đông, đợi anh quay về nhé!”
Không chờ cô nói gì thêm, anh cúp máy.
Đường Mạn cầm điện thoại, khóc đến nỗi ruột gian như đứt ra
từng khúc. Ngã nhào lên giường, cô chôn sâu mình trong chăn như một con cua ẩn
mình trong cát, cô chìm đắm trong những lời nói ấy, mà bây giờ đã không thể yêu
cầu trợ giúp nữa rồi.
Xin lỗi anh, cô vừa khóc vừa nói với bản thân, em biết anh
yêu em, nhưng tuyệt đối không ngờ anh lại muốn lâu dài như vậy.
Đêm nay, cô hoàn toàn mất ngủ. Suy nghĩ mãi từng chút một
khoảng thời gian cô và anh sống cùng nhau, suy nghĩ càng lúc càng rõ ràng, cuối
cùng cô cũng hiểu ra một chuyện, hóa ra, bất chợt tình yêu đã nảy mầm bén rễ thật
sâu ở trong lòng cô, vô hình trung anh đã chiếm cứ lấy trái tim cô, cuối cùng
cô không thoát khỏi anh được, cô yêu anh, nếu với Trương Khải Hiên là tình yêu
nồng cháy mãnh liệt, như vậy đối với anh chính là chân tình nảy sinh lâu ngày.
Hóa ra, cô cũng yêu anh.
Sáng sớm, cô mở mắt ra, kéo rèm, đám sương mù ẩn hiện bên
ngoài, tất cả cảnh vật đều mơ hồ, nhưng cô lại vui vẻ, bởi vì cô đã cởi mở được
nỗi lòng.
Cô cầm sợi dây chuyền Lý Văn Khải tặng cô, vuốt ve đôi cá
heo đang hôn nhau trên đó, cô khẽ nói: “Anh đợi em nhé! Em nhất định phải chính
miệng nói với anh, em yêu anh.”
Lý Văn Khải đến công ty từ rất sớm, anh thu dọn qua loa văn
kiện trên bàn, nhìn qua một lượt không bỏ sót thứ gì, lúc này mới chuẩn bị rời
đi, hôm nay phải đi công tác.
Điện thoại báo có tin nhắn mới.
“Trong tiểu thuyết 《 Mật Mã Da Vinci 》 có một
dãy số thần bí xuất hiện xuyên suốt, thứ tự là: 1, 1, 2, 3, 5, 8, 13, ……., xin
hỏi con sốt thứ tám là bao nhiêu? Nếu anh đáp đúng, em sẽ lập tức xuất hiện trước
mặt anh.”
Anh nhìn dãy số trước mặt, cân nhắc một lượt, lập tức nghĩ
ra, trả lời cho cô: 21.
Anh cảm khái, tình yêu cũng giống như sự tra tấn của câu đố
vậy, vừa giống như bị thu hút bởi một kho tàng thần bí, khiến người ta phải mê
muội, không thể tự thoát ra.
Anh đóng cửa phòng làm việc lại, bước vào thang máy.
Thang máy đi xuống dưới, anh cầm điện thoại, muốn gọi lại
thôi.
Nếu anh trả lời đúng, em sẽ lập tức xuất hiện trước mặt anh,
anh nhìn thang máy đi xuống từng tầng một, nếu em thật sự xuất hiện, anh phải
nói gì đây?
Anh lại an ủi chính mình, đừng nên suy nghĩ vớ vẩn, cũng đừng
mất lòng tin quá nhiều, nhưng mà, không có hy vọng sẽ không thất vọng, anh
không thể không ảo tưởng.
Cửa thang máy mở, anh vừa định bước ra đột nhiên cảm thấy
ngây dại, hệt như quả cầu treo lơ lửng trên bầu trời, Đường Mạn sao lại đứng
trước cửa thang máy thế này?
Đường Mạn cũng vỗ ngực, đứng trước cửa thang máy, cũng đang
có vẻ như muốn bước vào, cửa thang máy chợt mở ra, anh từ trên trời rơi xuống,
làm cô nhất thời cũng ngây dại.
Hai người đều bị sự xuất hiện đột ngột của đối phương làm hết
hồn, rõ ràng đã chuẩn bị rất nhiều lời để nói, nhưng bỗng nhiên gặp được người
trong lòng muốn gặp, khi nhìn thấy rõ ràng, có thể chạm tay vào, hai người đều
đờ đẫn.
Cửa thang máy sắp đóng lại, anh thoáng có phản ứng, một phen
kéo cô vào bên trong.
Đường Mạn rớt nước mắt, cô nói: “Xin lỗi.”
Anh lại càng hoảng hốt.
Trong lòng Đường Mạn xót xa không nói thành lời, nhưng cô lại
nghe thấy rõ từng chữ thoát ra khỏi miệng mình: “Em yêu anh.”
Tay anh lập tức run lên.
Viền mắt Đường Mạn ửng đỏ, nhưng lại nói vô cùng lưu loát,
“Con người anh, làm việc vô cùng quyết đoán, chú ý phương pháp, đôi lúc thậm
chí khiến người khác cảm thấy vô lý. Anh phân biệt công tư rõ ràng, rộng rãi
khen thưởng, trong công ty anh có thể động viên tính tích cực của mọi người,
anh làm chuyện gì cũng rất thành thục, hình như không có gì làm khó được anh.
Trước kia, em cảm thấy tình cảm em dành cho anh chỉ đơn thuần là kính trọng và
yêu mến, cũng giống như thầy giáo mỹ thuật mà em th
