Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu

Đại Thúc Ngươi Không Biết Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326215

Bình chọn: 7.00/10/621 lượt.

ịu ở đâu? Hay là nhờ lão Lý xem

bệnh cho cháu đi?”

Chu Mông Mông lạnh sống lưng, vội vàng xua tay nói: “Dạ không có chỗ nào

khó chịu ạ, có thể do buổi tối cháu ăn hơi nhiều nên mới khó tiêu một

chút, giờ cháu muốn về nhà đi vệ sinh.” Cô nói xong, nhanh chóng đứng

dậy.

Chu Kiến Nghiệp thấy cháu gái vội vội vàng vàng, thật sự nghĩ rằng cô bị khó tiêu, liền gật đầu bảo cô về trước.

Đợi cô rời, Lý Quang Nghĩa nghi hoặc lắc đầu, hỏi Chu Kiến Nghiệp bên cạnh: “Gần đây Mông Mông có hành động nào khác thường không?”

Bởi vì trong nhà không có người, Chu Mông Mông phải lấy chìa khóa mở cửa,

đang định tra chìa khóa vào lỗ bỗng tay cô run lên, cái chìa khóa liền

rơi xuống đất. Đang tính ngồi nhặt thì Chu Mông Mông chợt cảm thấy bụng

dưới quặn đau dữ dội, trên đầu toàn là mồ hôi lạnh.

Thật vất vả chịu đựng, cô toàn thân vô lực đi vào nhà, cố lê từng bước đến

phòng, trong lòng thấp thỏm không yên, vừa ngồi xuống bỗng thấy có một

dòng ấm nóng trào ra, cô đưa tay chạm vào, chỉ thấy dưới ánh đèn đầu

ngón tay dính máu đỏ chót. Chu Mông Mông toàn thân cứng đờ, cũng không

biết trong đầu nghĩ cái gì, nhưng phản xạ đầu tiên là nhấc điện thoại,

gọi đến số quen thuộc nhất kia.

Điện thoại được kết nối, một giọng đàn ông trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm ổn vang lên.

“Tiểu Mông?”

Thật sự cô không biết bây giờ nên kể lại thế nào, chỉ có thể nói với anh: “Chú… em đau bụng,… bị chảy máu.”

Ở bên kia điện thoại Tề Xuyên bỗng cả kinh, mày đã cau lại: “Em hiện tại ở đâu?”

Chu Mông Mông gật đầu: “Em ở nhà, anh có thể đưa em đi bệnh viện không? Em không muốn cho ông nội biết.”

Qua điện thoại có thể cảm thấy giọng nói cô rõ ràng run rẩy, Tề Xuyên than nhẹ: “Anh sẽ đến ngay.”

“Vâng, anh nhanh lên.” Nói xong, Chu Mông Mông cũng không gác máy, qua điện

thoại có thể nghe thấy tiếng Tề Xuyên bên kia đang vội vàng thay quần

áo, cô nghĩ: chú ấy là đang vì cô lo lắng phải không?

Khi Tề Xuyên chạy tới đại viện ở tiểu khu vì Chu Mông Mông không muốn ông

nội lo lắng nên nói anh chờ bên ngoài cửa lớn, lúc ra ngoài cô thay quần khác, chịu đựng đau đớn đi vào trong viện nói với ông nội mình muốn qua trường thảo luận bài tập với giảng viên một chút. Chu Kiến Nghiệp định

gọi lái xe đưa cô đi, Chu Mông Mông lập tức nói: “Không cần đâu ạ, chỉ

có mấy con đường thôi, cháu sẽ nhanh chóng trở về.”

Lúc cô lên xe Tề Xuyên, mẹ của Tôn Nghiêm Đông- Chương Tử đúng lúc đi qua

vừa vặn nhìn thấy, tuy rằng ban đêm không thật sự nhìn không rõ lắm,

nhưng chỉ cần liếc mắt một cái bà vẫn có thể nhận ra Chu Mông Mông.

Chu Mông Mông vừa lên xe liền dựa vào lưng ghế, môi dưới bị cô cắn gần như

sắp rách, Tề Xuyên giúp cô cài dây an toàn, hôn lên trán cô nói: “Không

sao đâu, rất nhanh sẽ đến bệnh viện.”

Ngay lúc Tề Xuyên khởi động xe, Chu Mông Mông cố nén khóc, đột nhiên hỏi anh một câu: “Nếu đứa nhỏ không còn, anh có đau lòng không?”

Tề Xuyên nghiêng người nhìn ánh đèn đường mờ nhạt phía sau xuyên qua thủy

tinh chiếu lên cô, nhưng vẫn không thể che được vẻ mặt tái nhợt trắng

bệch của cô. Anh cúi người thật cẩn thận ôm cô vào trong lòng, tựa như

nếu dùng quá sức thì cô sẽ tan vỡ vậy: “Đừng nói ngốc thế, anh sẽ không

cho phép đứa nhỏ gặp chuyện không may.”

Giải thích đôi chút:

Chương trước đó Quay Lại Phía Đông PK Người Nuôi Heo là chủ chính của acc

Người Nuôi Heo, nhớ lấy, không phải em trai Tề Mông nha! Tề Mông hôm nay chỉ là chỉ huy trực ban, chỉ huy trực ban thôi!

Đột nhiên nghĩ đến, nếu để cho ông nội, ba, anh cả, anh hai biết Mông Mông

mang thai, có thể đánh Tề Xuyên không nhỉ? Như thế nào ta lại cảm thấy

tương lai người chú phải lo lắng nhiều đây!

Edit: Tieukimthu

Thông báo lịch post truyện này nhé:

Sau tuần sinh nhật vy thì mình sẽ post chậm lại thành 2 ngày một chương.

Mọi người thông cảm tại vào năm học nên mình hơi bận, lại gặp phải mấy thầy cô đáng sợ vừa dạy vừa dọa căng thẳng đến chết T______T

Tề Xuyên đưa cô đến phòng cấp khoa phụ sản. Hai người vừa mới bước vào,

bác sĩ phụ khoa bỗng thấy sửng sốt, bà hành nghề y nhiều qua, đây là lần đầu tiên gặp một cặp đẹp đôi như vậy.

Bác sĩ ra hiệu bảo Chu Mông Mông ngồi xuống, hắng giọng hỏi: “Khó chịu thế nào?”

Chu Mông Mông quay đầu nhìn Tề Xuyên đứng phía sau, sắc mặt tái nhợt nói: “Bác sĩ, cháu bị ra máu, bụng dưới rất đau.”

Bác sĩ thấy trường hợp bệnh này phải để ý tuổi tác không khỏi tò mò nhìn

qua Chu Mông Mông và Tề Xuyên: “Như vậy đi, trước tiên cô cởi quần ra,

tôi giúp cô kiểm tra một chút, nếu tình trạng bệnh nghiêm trọng, tôi đề

nghị cô nên làm siêu âm B.”

“Cái này…” Chu Mông Mông lần đầu tiên đi khám phụ khoa, đối với việc để cho

người khác kiểm tra bộ phận riêng tư của mình không khỏi cảm thấy xấu hổ cùng khó chịu.

Tề Xuyên nhận thấy cô có chút sợ hãi, nghiêng đầu để cô dựa vào vai mình,

cúi xuống nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô: “Nếu không anh đi cùng em?”

Hơi thở ấm áp thổi vào tai cô, mặt Chu Mông Mông thoáng chốc đỏ bừng, cô

mới không muốn để chú ấy thấy bộ dáng mình không mặc quần!

Cắn răng, cô quyết tâm nói: “Không cần đâu, em có thể!”

Tề Xuyê


Teya Salat