Đại Thanh Tửu Vương

Đại Thanh Tửu Vương

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323301

Bình chọn: 8.5.00/10/330 lượt.

ở miệng, mới làm gián đoạn bọn họ nhìn nhau.

“Khương công tử.” Nữ tử nhẹ nhàng gọi một tiếng, tiếng nói giống như hoàng anh xuất cốc, nam nhân nghe thấy mười

phần sẽ bị làm cho mềm yếu.

Khương Thế Dung thu hồi ánh mắt, khoé môi treo lên một nụ cười lãnh đạm.

“Để ta giới thiệu, vị này là Tử Vi.” Hắn

kéo hương y mỹ nhân qua, vẻ mặt sung sướng giới thiệu.” Tử Vi, vị này là Dật Tú, thiên kim nhà Tô viên ngoại ở Quảng Châu.” (Min: *nhướn mày*

thật không thế ca… Khương ca: ngươi câm miệng! Từ nãy đến giờ ta nhịn

ngươi đủ rồi, ngươi còn nói nữa, đoạn thủ! Min: *mắt rưng rưng, môi giật giật* … *xỉu* O_o)

Tô Dật Tú đối nàng gật đầu mỉm cười, đồng thời, một đôi mắt đẹp cũng tinh tế đánh giá nàng.

Tử Vi lập tức xoay người phân phó má

Lưu.” Có khách quý đến, các người đừng chậm trễ, nhanh đi chuẩn bị phòng cho khách.” Tiếp theo nàng hướng phu quân nói.” Các ngươi một đường tàu xe mệt nhọc, nhất định mệt muốn chết rồi, nước trà cùng nước tắm đều đã chuẩn bị tốt, phu quân muốn rửa mặt chải đầu trước, hay là dùng bữa

trước?”

Miệng nàng cũng lãnh đạm cười, cũng giống như ngày thường, nhìn không ra có chỗ nào bất mãn gì, vẻ mặt tươi cười

kia, cũng giống như là trước lúc hắn rời đi, cũng như vậy lấy lòng, mềm

mại, hoàn mỹ không thể soi mói.

Hắn thu hồi ánh mắt, trong mắt cảm xúc sâu không lường được, quay đầu ôn nhu hỏi Tô Dật Tú.

“Ngươi có đói bụng không?”

Hắn không trả lời nàng, lại ở ngay trước

mắt nàng, thân thiết hỏi nữ nhân khác có đói bụng không, không chút nào

để ý đến cảm nhận của nàng.

Tô Dật Tú nhẹ nhàng gật đầu.” Có một chút.”

Khương Thế Dung lập tức phân phó.” Vậy

chúng ta dùng bữa trước, kêu đầu bếp nữ nấu bát canh nóng trước, làm

cho Tô cô nương ăn lót dạ.”

“Được, phu quân.” Nàng thần sắc bình

tĩnh, không có chút gì hờn giận, lập tức xoay người đi thu xếp, cũng

giống như nàng là nha hoàn bên cạnh hắn vậy, làm tốt những chuyện hắn

phân phó.

Đối với Tô cô nương mà đại thiếu gia mang về này, toàn bộ người trong Khương phủ, ai ai cũng cảm thấy thập phần

tò mò, bởi vì đại thiếu gia của bọn họ, nhiều năm quan như vậy, cũng

chưa bao giờ tuỳ tiện mang nữ khách trở về, càng không nói đến đại thiếu gia ngày thường lạnh lùng nghiêm túc, nay đối với vị Tô cô nương này

chẳng những luôn mỉm cười, hơn nữa lại bày ra bộ dáng ôn nhu có lễ.

Hơn nữa vị Tô cô nương này hình như còn

muốn ở trong phủ một thời gian, mọi người đều khe khẽ nói nhỏ, đại thiếu gia khả năng muốn cưới vợ, mà trong đó, cũng không thiếu người bởi vì

Tử Vi tổn thương mà cảm thấy bất công.

“Phu nhân, ngươi mau nghĩ biện pháp gì đi nha!”

“Nghĩ biện pháp gì?”

“Đem đại thiếu gia cướp về nha.”

“Vì sao?”

“Còn hỏi vì sao? Đương nhiên là đừng làm

cho nữ nhân kia thực hiện được a, mọi người đều nói đại thiếu gia bị nữ

nhân kia mê hoặc, người nếu không tích cực một chút, đại thiếu gia có

khả năng sẽ thật sự cưới Tô cô nương kia làm vợ.”

“Nếu thế thì cũng tốt a.”

Tốt? Làm sao tốt?

Bình Nhi và Ngọc Điệp thực không thể tin

được, đã đến nước này, chủ tử của các nàng còn có thể không lo không

nghĩ nói một tiếng” Tốt lắm.”

Nhưng nữ nhân khác nếu đang ở trong tình

cảnh như vậy, lúc này sẽ chỉ biết kêu trời kêu đất, đam ngực dậm chân,

khóc rống đến nước mắt ròng ròng, ai oán bi ai đến cùng cực, hai người

các nàng vì chủ tử mà lo nghĩ, gấp đến bộ đi đi lại lại trong phòng, thế nhưng chủ tử lại tuyệt không khẩn trương.

Tuy nói nam nhân ba vợ bốn nàng hầu là

chuyện bình thường, mà phu nhân chính là một tiểu thiếp, nhưng từ trước

đến giờ, biểu hiện của nàng, luôn được tất cả mọi người già trẻ lớn bé

trong Khương phủ yêu thích.

Nàng đối với mỗi hạ nhân đều tốt lắm, sẽ

không ỷ thế hiếp người, sẽ không cậy sủng mà kiêu, hiểu được lõi đời

khéo đưa đẩy, những việc đã thuộc bổn phận của nàng, nàng nhất định làm

được tốt nhất.

Cho dù có một số hạ nhân bởi vì nàng

nguyện lai là thân phận nha hoàn, cho nên tâm sinh không phục, nhưng

nàng cũng không để ý, bất luận đối phương với nàng sắc mặ tốt hay xấu,

nàng đều một mực đối đãi công bằng, luôn bảo trì mỉm cười một cách khiêm tốn, không kiêu nhưng cũng không chút tự ti, nói về mọi chuyện, thật sự là đắn đo thoả đáng.

Dần dần, mọi người càng ngày càng thích

nàng, thậm chí có người còn cho rằng, nàng có khí độ của chủ mẫu đương

gia, nếu đại thiếu gia đem nàng lập làm chính phòng (cái này là vợ a),

mọi người cũng vui vẻ tán thành.

“Phu nhân, chẳng lẽ người một chút cũng không hy vọng sẽ có một ngày, có thể trở thành thê tử của đại thiếu gia sao?”

“Sẽ không, hắn có mấy nữ nhân, đó là chuyện của hắn, không liên quan đến ta.” Nàng vẫn như cũ thấp đầu, thêu hoa.

“Nhưng là phu nhân –” Các nàng còn muốn

khuyên nhủ phu nhân, nói một nửa, lại đột nhiên lại gần quan sát, kinh

ngạc trừng mắt nhìn nàng.

Khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Tử Vi,

đã sớm bị nước mắt che kín, đôi mắt ngấn lệ, những giọt lệ như những

viên trân châu sắp sửa trào ra.

Nhưng giọt nước mắt thật to và trong

suốt, cứ từng hạt từng hay rơi xuống (Min: nước mắt mà gọi hạt nghe hơi

lạ cả nhà nhỉ), thấm ướt


XtGem Forum catalog