ắp xa nhà, chính là vì muốn nhìn một chút, khi nàng biết được hai
tháng tới sẽ không mình thấy được hắn, sẽ có phản ứng gì?
Nguyên bản Tử Vi còn đang khổ sở cúi thấp đầu, lại nghe hạ nhân bênh cạnh nhắc nhở nàng.” Phu nhân, đại thiếu gia tìm người đâu.”
Nàng nâng lên mặt, phát hiện phu quân của mình, trong lòng có chút do dự, sau đó thu hồi tâm thần, chậm rãi đi
đến trước mặt hắn, bởi vì sợ bị nhìn ra tâm sự, nhịn không được lại thấp đầu.
“Phu quân lên đường bình an.” Nàng nhỏ giọng nói.
Tay hắn đột nhiện nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên, cẩn thận xem kỹ.
Nàng tim đập nhanh liên hồi như muốn nhảy ra ngoài, trong lòng không rõ vì sao hắn phải nhìn thẳng mình ở khoảng
cách gần như vậy.
“Nàng mất hứng?”
“Không có a.”
Rõ ràng là có, mày rậm giơ giơ lên, cuối cùng hăn nhìn thấy trên mặt nàng, có cảm xúc phản ứng rõ ràng.
Hắc, xem ra nàng tâm tình phi thường không tốt, một bộ dáng muốc khóc lại đan xen với bộ dáng cứng cỏi chống đỡ.
“Ta muốn ra ngoài hai tháng.”
“…… Ta biết.”
“Nếu sự tình trì hoãn, khả năng sẽ kéo dài tới ba tháng.”
“……” Nàng nhìn hắn, trong mắt thủy quang
hình như có gì vô tình loé lên, lại kiên cường chống đỡ mọi sự thái bình bộ dáng, nhìn như thờ ơ, nhưng thực chất tâm lại như sinh hoả.
“Có chuyện gì muốn nói cho ta biết sao?”
“…… Không có.”
“Nàng đang tức giận?”
“…… Không.”
Thật sự là một nữ nhân quật cường, với
tình cảnh như thế này, nữ nhân khác đã sớm một phen nước mũi một phen
nước mắt, muốn trượng phu bảo trọng thân mình, bình an trở về, nàng lại
dám đem sở hữu buồn khổ nuốt hết vào trong bụng. Vừa mới khi nàng cùng
Thế Quảng nói chuyện, nàng nghĩ rằng không có người phát hiện bộ mặt sắp khóc của nàng sao?
Nhưng hắn lại nhìn thấy nhất thanh nhị sở ( một cách rõ ràng), chỉ cần nàng rơi một giọt nước mắt trước mắt hắn,
nói một câu cầu hắn thôi, như vậy, cho dù hắn có liều mình chạy đi, cũng sẽ trong vòng một tháng lo hết công việc bên ngoài rồi trở về bên cạnh
nàng. (Min: hix, ta còn tương 3 tháng cơ mà…)
Xem ra, kích thích này còn chưa đủ lớn, không đủ để làm cho nàng đầu hàng, đối với hắn biểu hiện ra thật tình tâm trạng.
Hắn xoay người, lưu loát nhảy lên ngựa, hai đệ đệ cùng Thạch Tiều mang theo thủ hạ, cũng theo lên lưng ngựa.
Mang vài xe ngựa hàng hóa, hắn hiệu lệnh xuống dưới, chuẩn bị lên đường.
Nhìn bóng dáng hắn dần dần đi xa, Tử Vi
một người đứng ở bụi đất giơ lên trong gió, thẳng đến khi đội ngũ biến
mất ở cuối đường, những giọt lệ trong mắt nàng, mới rốt cục yên lặng
chảy xuống.
Khương Thế tài trí bình thường rời đi không mấy ngày, liền có một nữ nhân tìm đến cửa. (Min : cả nhà đoán xem là ai nào)
Tử Vi đã sớm đoán được, mẹ kế của nàng sớm hay muộn gì cũng sẽ tìm tới cửa, chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.
Quả nhiên, giống như nàng dự đoán, thừa
dịp Khương Thế Dung xuất môn mấy ngày này, cái “hảo” nữ nhân kia đích
thân đến tận củă tìm nàng.
Nàng vừa đi vào phòng, Hiệp Hồng Anh thấy nàng đến, lập tức đứng lên đón nhận.
“Nữ nhi a, ngươi xa nhà lâu như vậy,
nương còn tưởng tượng ngươi chết bầm?” Dung nhan mỹ mạo như hoa như
ngọc, trong mắt khẽ ngấn những giọt nước mắ trong suốt cực đại, nhiệt
tình ôm lấy nàng, hỉ cực mà khóc.
Tử Vi chỉ còn kém nước nổi da gà, rụng
đến lông rơi đầy đất . Nàng thầm nghĩ đến vai chính của các gánh hát
khắp thiên hạ không ai có thể so được với mẹ kế của nàng, nói rơi lệ
liền rơi lệ, than thở khóc lóc đau thương đạt đến không ngờ.
Nàng đã quá rõ ràng hồ ly tinh này giỏi diễn kịch bao nhiêu.
Quả nhiên, nữ nhân này vừa ôm lấy nàng
một khắc, bên tai lập tức truyền đến âm thanh bà ta thấp giọng mệnh
lệnh~ “Bảo những người khác lui ra.”
Sau đó, nữ nhân này lại tiếp tục khóc lóc, ra dáng y như một người mẹ hiền từ, kể ra mình có bao nhiêu mong nhớ nàng.
Tử Vi hít sâu một hơi, tuy rằng náng rất
muốn lật rõ bọ mặt thật của nữ nhân này, bất quá trước đó vẫn là muốn
xem bà ta còn muốn diễn trò xiếc gì.
“Các ngươi lui ra.” Náng nói nhỏ với hạ
nhân, đợi khi tất cả mọi người đèu đã đi ra. Nàng liền đem nữ nhân đang
ôm lấy mình lạnh lùng đẩy ra. “Ngươi có cái gì cần nói thì nói đi, diễn
khóc lóc các kiểu, liền miễn đi.” Nàng đi đến chỗ ngồi của chủ nhà một
bên, ngồi xuống, cầm lấy ấm trà, uống một ngụm, mọi cử chỉ giơ tay nhấc
chân, đều nghiễm nhiên bày ra tư thế của chủ mẫu (nữ chủ nhân) đương gia bình thường.
Hiệp Hồng Anh chậm rãi lau nước mắt, sắc mặt chuyển sang âm trầm.
“Mấy tháng không thấy, dường như tiểu nha đầu đã biến thành nữ chủ nhân, bây giờ ngươi đang khoe khoang với ta sao?”
Tử Vi đối với lời của nàng thờ ơ, Tùng
Tùng cùng Đậu Đậu đã không còn ở trong tay nữ nhân này nữa, nàng cũng
không còn gì phải e sợ nữa, ngữ khí bình thản nói:” Ta là nữ nhân của
Tửu vương, nhất cử nhất động, đều quan hệ tới thanh danh của hắn, nếu
không có niệm tình ngươi là mẹ kế của ta, ngươi cũng không có cơ hội
ngồi ở chỗ này.”
Hiệp Hồng Anh cười lạnh một tiếng.” Nghe
xem nghe xem, khẩu khí thật lớn a! Một khi bay lên chi đầu, liền nghĩ có thể bay lên tận trời sao? Ngươi bất quá chỉ là thiếp