t bé con
đang gào khóc đòi ăn, ngày ngày chờ chồng kiếm tiền về nuôi ăn sao? Kiếp sau
nhé!
Trên đời này, cái gì cũng có thể bán nhưng không thể
bán mình, tuyệt đối sẽ không thỏa hiệp. Cô khăng khăng lập lời thề.
Trình Trình bật cười: “Cậu chỉ được cái chuyện bé xé
ra to, làm gì đến mức nghiêm trọng như vậy?”
“Mẹ tớ tính tình cố chấp, cũng không phải không có
cách đối phó nhưng phương thức tốt nhất chính là liều chết không theo!”
Nói xong còn vung hai tay trước ngực bày ra bộ mặt
“thà chết đói cũng không chịu khuất phục”. Nhưng mà, đối với Trình Trình, Đường
Tâm Nhu thật giống Đường Tiểu đáng thương!
“Trình Trình, cậu giúp tớ lần này đi, đợi tớ kiếm
được tiền nhất định sẽ trả cho cậu.”
“Tớ sớm đã có dự cảm cậu không có tiền dùng nên đã
chuẩn bị sẵn, cầm đi!”
Đường Tâm Nhu cảm động đến rơi nước mắt, cầm xấp
tiền liên tục nói: “Cám ơn cậu, Trình Trình, cậu đối với tớ thật tốt, tớ yêu
cậu nhất!”
“Có thời gian thì mau mau tìm một phiếu cơm dài hạn[1'> đi,
có chồng rồi thì sẽ không phải lo nữa.”
“Hừ, không cần đâu! Bên cạnh tớ toàn là một đống đàn
ông ruồi bọ, tớ thà đi tìm một cô gái để yêu còn hơn!”
“Nhưng đừng tìm tớ nha, tớ không có hứng thú làm les
đâu.”
Đường Tâm Nhu lè lưỡi nhìn bạn mình, làm một cái mặt
quỷ, đem tiền bỏ vào ví da. Nhìn đồng hồ, cô đứng lên, cầm xấp tài liệu, chào
tạm biệt Trình Trình.
“Tâm Nhu!” Trình Trình gọi cô đang muốn bước ra khỏi
cửa.
“Hả?” Tâm Nhu quay đầu lại, miệng vẫn nở nụ cười,
chớp chớp đôi mắt to tròn.
“Cẩn thận một chút.”
“Yên tâm, tớ ở khoa kỹ thuật nên nhất định sếp sẽ
không phát hiện ra.”
Trình Trình lắc đầu nói: “Tớ không nói chuyện này,
mà là về… ‘sói’”
“Con rùa kia hiện tại không phải ở trại giam sao, tớ
có gì phải lo lắng?”
“Báo chí không phải đã nói Mai Côi Chi Lang có ba
người sao? Còn hai tên chưa bị bắt, giác quan thứ sáu nói cho tớ biết chuyện này
nhất định không đơn giản, cậu vẫn nên cẩn thận thì hơn…”
Tâm Nhu vung tay lên cắt ngang:
“Gì mà lang với sói chứ, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi
đấy! Tớ tuyệt không lo lắng, đừng quên tớ xuất thân từ con nhà nhu đạo, đàn ông
bình thường không đánh lại tớ đâu. Được rồi, tớ phải đi đây, khi nào thăng chức
nhất định phải mời tớ một bữa nhé!”
Bước ra khỏi quán hồng trà, Tâm Nhu ba bước ôm túi
đồ văn phòng trở về công ty. Trên đường đi, mí mắt của cô cứ nháy liên tục.
“Sao lại thế này?” Cô lấy tay liên tục dụi mắt. Thật
là khó chịu!
Cô vừa đi vừa dụi mắt, bởi vì không nhìn đường nên
không cẩn thận đụng vào một người nọ. Thật xui xẻo!
“A! Tôi xin lỗi!” Cô ngồi xổm xuống tự trách mình sơ
ý. Nếu như làm bẩn bản thảo, sếp cô khẳng định sẽ mắng chửi không thôi.
Cô vội vã kiểm tra, căn bản không chú ý đến người bị
đụng.
“Người phải xin lỗi là tôi mới đúng!” Một bàn tay
giúp cô nhặt chiếc bút dưới đất, giơ lên trước mặt cô.
Lúc này Đường Tâm Nhu mới ngẩng đầu lên, phía trước
là một gương mặt vô cùng đẹp trai, hai mắt lấp lánh sáng như ngọc, cực hút hồn
khiến cô ngây người kinh ngạc nhìn đối phương.
“Sao vậy?” Người đàn ông trước mặt tươi cười thập
phần quyến rũ!
“Chúng ta đã từng gặp nhau sao?” Cô hỏi, chung quy
có cảm giác như đã từng quen biết.
“Không. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp
mặt.”
Đinh Vũ lịch sự trả lời, gương mặt hòa nhã, dịu dàng
nhưng đáy mắt lại hừng hực lửa.
[1'> :
tìm phiếu cơm dài hạn: ý là tìm người yêu.
Đường Tâm Nhu thầm nghĩ cũng đúng, một anh
chàng đẹp trai như vậy nếu đã gặp làm sao cô có thể quên. Từ trước đến nay, cô
đều không có duyên với đàn ông nho nhã.
“Cám ơn!”
Tâm Nhu nhận lấy chiếc bút rồi quay về phía đối
phương nở nụ cười cảm kích.
Tuy rằng đối phương thật sự rất đẹp trai song cũng
không liên quan tới cô. Tâm Nhu ôm túi văn phòng phẩm, chầm chậm rời đi. Đinh
Vũ nhìn chằm chằm theo bóng cô, trên khuôn mặt hiện lên vẻ đăm chiêu.
Bàn tay vốn trống rỗng như có ma thuật lập tức biến
ra một chiếc ví của nữ, bên trong có giấy chứng minh thư ghi tên Đường Tâm Nhu.
Tư liệu, chứng minh thư, địa chỉ,… tất cả đều đầy đủ.
Khóe miệng nhếch lên nụ cười gian xảo, bỏ ví da vào
trong túi, thân hình cao lớn tiếp tục bước đi, giống như một người khách qua
đường, biến mất ở đầu ngã rẽ không một dấu vết.
Từ giờ phút này, Sói bắt đầu săn mồi, chuẩn bị giơ
móng vuốt!
Lúc này chỉ có bốn chữ để hình dung Đường Tâm Nhu:
Họa vô đơn chí!
Đầu tiên là bộ thiết kế cô gửi đi lần thứ 101 không
được chọn. Rồi lại đến việc cô đánh mất ví da. Toàn bộ giấy chứng minh và thẻ
tín dụng bên trong mất hết làm cô hốt hoảng lập tức chạy đi báo mất đồ. May là
chưa bị vét hết, xem như trong cái rủi có cái may.
Thảm nhất là, cô bị đuổi việc! Bởi vì con trai ông
chủ ăn “đậu hũ” của cô nên cô không khách khí cho hắn một quyền. Rõ ràng đối
phương sai còn cô là người bị hại lại phải bồi thường tổn thất. Nhưng lúc đó,
không ai dám đứng ra làm chứng giúp cô, đơn giản vì đối phương là con trai ông
chủ.
“Đồ chết dẫm, đồ thối tha, ta rủa chết ngươi!”
Cô tức giận đem chiếc gối lông chim đầu giường ra
làm bao cát, đánh cho cái lông chim cuối cùng b