XtGem Forum catalog
Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325092

Bình chọn: 10.00/10/509 lượt.

- Hạt châu này không phải của cô.

Cô ta cười khẩy:

- Cô dám hủy diệt nguyên châu của trưởng lão tối cao của bản tộc, thật to gan! - Dứt lời, một cánh tay của cô ta vung lên, hướng về phía Bì Bì.

Tai Bì Bì bỗng dưng lạnh toát, khi nhìn rõ lại, Mị Châu của cô đã nằm trong tay Thiên Hoa. Cô ta liền ngửa đầu, nuốt viên mị châu vào trong bụng.

- Xin hãy trả Mị Châu lại cho tôi. - Bì Bì thản nhiên nói, - Tôi hứa với cô sẽ không đi tìm anh ấy, đây là vật kỷ niệm duy nhất mà Hạ Lan để lại cho tôi.

- Cô nói đúng lắm. Nếu viên Mị Châu còn ở trong tay cô, chỉ cần các người ở gần nhau, anh ấy vẫn sẽ tìm được cô. Cho nên - Cô ta nở nụ cười đắc ý, nói. - Đừng hòng.

- Trả nó lại cho tôi! - Đôi mắt Bì Bì đã híp lại.

- Có gan thì cô cứ sang đây, bức tôi nhả ra đi. - Thiên Hoa cười đắc thắng, ra vẻ bỡn cợt.

Bì Bì chậm rãi lấy từ trong túi ra một mẫu gỗ đen kịt.

Khuôn mặt Thiên Hoa lập tức biến sắc. Cô ta ngẩng cao đầu, lớn giọng nói:

- Mấy trăm năm qua, Thiên Hoa này chỉ chịu nhúng nhường, ăn nói khép nép, phục vụ một mình Tế ti đại nhân. Quan Bì Bì, nếu cô muốn có được viên Mị Châu này, thì cứ đốt mẫu gỗ đó đi. Còn định bắt tôi nhả nó ra, thì đừng có mà mơ!

Nói xong, cô ta nhắm chặt hai mắt lai, nghễnh cao cổ lên, chờ bị phán xét.

Bì Bì nhìn cô ta chằm chằm với ánh mắt đằng đằng sát khí.

Nhưng một lúc lâu sau, cô lại ném mẫu gỗ kia xuống đất:

- Tôi xin nhờ cô, hãy yêu thương anh ấy thật tốt.

Thiên Hoa kinh ngạc mở hai mắt ra, phát hiện, mặt Bì Bì lạnh như băng, ánh mắt sáng quắc như điện.

- Cô có gật đầu không?

Thiên Hoa ra sức gật đầu.

Một cơn gió lạnh thổi qua cánh đồng hoang vắng, cùng đến với nó là cái lạnh đến tê buốt tim gan. Bì Bì thoáng nhìn về phía hang động, sau đó mang ba lô trên lưng, xoay người tiến thẳng về phía trước, quyết không ngoái đầu lại.

Nhưng mới đi được hơn trăm bước thì bất thình lình dừng chân.

Trên triền núi, có một bóng trắng nhỏ bé đang đứng, dưới ánh nắng nhợt nhạt, trông nó yếu ớt, cô độc mà lặng lẽ vô cùng.

Cô nhìn nó chăm chú, trong một khoảnh khắc, bất chợt quên cả hít thở.

Cô nói trong lòng mình: Hạ Lan, cuối cùng em đã thấy được anh.

Khắc này, giờ này, thực sự là sinh ly tử biệt. Cuối cùng thì Bì Bì cũng đã hiểu được, trong những câu chuyện phi lí những nhân vật phi lí sẽ tự có hạnh phúc riêng của kẻ phi lí.

Sisyphus cần mẫn lăn tảng đá khổng lồ lên đến đỉnh núi, anh ta vừa nhìn thấy được mặt trời, lại vừa nhìn thấy được mặt đất, và cũng tự nhận thức được ý nghĩa của lao động và giá trị của cuộc sống.

Ai bảo rằng sự lặp lại không mang lại hiệu quả gì chứ?

Cuộc sống nhờ có sự lặp lại sẽ được điều chỉnh từng chút một, còn chúng ta dựa vào sự lặp lại để bắt đầu những hướng đi mới.

Bì Bì rốt cuộc vẫn không thể vượt qua được kì thi nghiên cứu sinh. Sau khi qua vòng thi thứ hai, cô phải đi kiểm tra sức khỏe, tưởng là sẽ nhận được giấy báo trúng tuyển rồi, nhưng ai ngờ đợi đến hết tháng tám mới được cho hay, rằng cô đã bị loại.

Mặc dù họ không nói rõ nguyên nhân, nhưng cô biết tại sao.

Vết thương trên tay phải của cô vì không được chữa trị kịp thời, các dây thần kinh đã bị tổn thương nghiêm trọng. Cánh tay phải đã không thể giơ lên được nữa, cũng không thể cầm nắm bất cứ vật gì. Dần dần, các cơ thịt của cẳng tay và bàn tay bắt đầu khô rút và teo lại. Các ngón tay đã không còn cảm giác, suốt ngày chỉ biết cong quéo như những con giun. Mặc dù đã đến rất nhiều bệnh viện, tiến hành rất nhiều cuộc phẫu thuật, nhưng vẫn không thể chữa được. Tuy nhiên, cô đã nhanh chóng học được cách đánh chữ bằng một tay, tốc độ đánh không phải là chậm.

Cô chuyển vào sống trong tòa đình viện ở phố Nhàn Đình, tự học nghề làm vườn, sau đó trồng lại toàn bộ vườn hoa của Hạ Lan Tĩnh Đình. Mỗi ngày, cứ đến hoàng hôn, cô lại pha một ấm trà thật ngon, ngồi trên chiếc ghế mây, thưởng thức những hoa cỏ do chính tay mình trồng. Cô vẫn nhớ như in những lời mà Hạ Lan Tĩnh Đình từng nói, linh hồn có mùi thơm. Chỉ cần cô còn một chút hồi ức, cho dù đó là những hồi ức cực kỳ mong manh, cực kỳ vụn vặt đi chăng nữa, thì mỗi khi cô nhớ đến anh, anh sẽ ngửi được chúng trong gió và tìm về.

Hằng ngày cô đều nhớ về anh một cách mạnh mẽ. Nhớ từng ngày mà họ đã trải qua, nhớ từng chi tiết nhỏ khi mà họ ở bên nhau. Giả dụ linh hồn có mùi thật, thì mùi này chắn chắn rất là mãnh liệt.

Mỗi khi có một cơn gió thổi ngang qua, chuông gió sẽ kêu lên keng keng, cô đều vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Ảo tưởng rằng có một bóng người đeo kính đen, mặc chiếc áo khoác gió đi về phía cô.

Thế nhưng, Hạ Lan Tĩnh Đình chưa bao giờ quay lại

Cô vẫn thường xuyên về nhà thăm ba, mẹ và bà nội.

Các vị trưởng bối ở nhà ai cũng thấy thương và đau lòng cho cô, lần nào cô về cũng chuẩn bị rất nhiều đồ ăn ngon.

Cứ cách vài ngày, mẹ và bà nội lại cãi nhau, còn cô vẫn là sứ giả đứng ra hòa giải. Kết cục luôn có một người sập cửa bỏ đi, đến nửa đêm lại vừa giận dỗi, vừa thở hổn hà hổn hển quay về đi ngủ.

Chẳng còn cách nào khác, bởi đây chính là cuộc sống.

Bì Bì đã mở một cửa hàng hoa trong chợ hoa dưới chân núi. Cô bán hoa và cây