Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Cuộc Gặp Gỡ Chí Mạng - Tập 1

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326504

Bình chọn: 7.5.00/10/650 lượt.

thời hắn còn xoay tròn cô một vòng. Cô phát ra

tiếng cười nhỏ, hình như rất vui. Trần Kình hôn lên trán cô, khẽ hỏi: “Thích như

thế này?”

Cô nhắm mắt nhẹ nhàng gật đầu, thế là hắn lại bế cô xoay mấy vòng

lớn, cơ thể cô bị vung lên cao, dọa cô sợ hét lên oa oa còn hai tay nắm chặt lấy

hắn. Sau khi lấy lại thăng bằng, cô thở hổn hển, oán trách: “Sợ chết đi được, em

sợ độ cao.”

Hắn sợ cô cảm lạnh, liền ôm cô lại lần nữa, để hai chân cô giẫm lên

giày mình, sau đó véo mũi cô, cười nói: “Quen là ổn thôi.”

Hình như cô sợ thật, vẫn nhắm mắt, nói nhỏ: “Có một người cũng từng

bế em như thế này.”

Trần Kình nghe thấy câu nói đó, nụ cười trên gương mặt chợt tắt, cơ

thể cũng theo đó mà trở nên cứng đờ, lại nghe thấy cô tiếp tục: “Cha em.”

Thân thể căng thẳng của hắn lập tức vì hai chữ này mà hoàn toàn thả

lòng. Hắn nhẹ nhàng xoa lưng cô, đắn đo hỏi: “Em nhớ cha?”

Lâm Uyển bỗng nhiên mở to mắt, vẻ mặt buồn bã nhìn hắn, nói: “Không

nhắc đến ông ấy nữa, được không?”

“Được.” Trần Kình nghĩ bụng, “Người đó có liên quan gì đến anh, anh

không phải vì thấy em không vui muốn an ủi em sao?” Ánh mắt hắn liếc nhìn trên

chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rõ ràng là một cốc sữa chưa động đến một ngụm, hắn buột

miệng hỏi: “Sao chưa uống?”

“Lạnh rồi.” Lâm Uyển cúi đầu trả lời mà đầu óc cứ để đâu đâu.

Trần Kình bỗng cảm thấy cổ họng khát khô, bê cốc lên, uống một ngụm

lớn, sau đó nâng mặt cô, ép cô mở miệng ra, một nụ hôn thật dài. Lâm Uyển lập

tức mở to mắt, khó tin nhìn hắn, nhưng không có cách nào ngăn cản động tác nuốt

của mình. Rất lâu sau, hắn mới thả cô ra, lau đi bọt trắng trên môi cô, khẽ

cười: “Như thế này sẽ không lạnh nữa.”

Lâm Uyển giơ tay lau khóe miệng, vẻ mặt khinh thường: “Thật buồn

nôn.”

Trần Kình vừa nghe thấy, hai mắt trợn lên, nổi giận nói: “Dám bảo tôi

buồn nôn, không muốn sống chắc?” Nói rồi hắn làm ra vẻ lại bê cốc lên lần nữa,

Lâm Uyển vội vùng ra khỏi lòng hắn định chạy trốn, hắn nắm lấy kéo cô lại, ôm

chặt lấy cô, cúi đầu áp sát vào mặt cô, đe dọa hói: “Còn dám nói tôi buồn nôn

không? Hả?”

Lâm Uyển né tránh, thấp giọng lẩm bẩm: “Bẩn chết đi được.”

Nét mặt Trần Kình trở nên nghiêm túc, trịnh trọng nói: “Tôi biết rồi,

em thật sự không muốn sống rồi.” Dứt lời, hắn cúi đầu hôn cô lần nữa, đã quen

nên dễ dàng tách được miệng cô ra, lưỡi hắn thăm dò tiến vào, quấy rối, càn quét

trong khoang miệng cô.

Ban đầu Lâm Uyển hơi bị động, sau đó bắt đầu đáp lại, vươn hai cánh

tay ra ôm lấy cổ hắn. Trần Kình được khích lệ, trái tim xúc động nhảy nhót, mỗi

tế bào trong hắn đều như đang gào thét. Hai người hôn thật sâu, cứ như muốn hút

cạn toàn bộ dưỡng khí trong phổi của đối phương. Cách thức mạnh mẽ mang theo

chút tàn nhẫn như vậy là thứ Trần Kình rất yêu thích. Hắn thậm chí có cảm giác,

Lâm Uyển và hắn ở một khía cạnh nào đó, là người cực kì giống nhau.

Lâm Uyển không biết lấy hơi để thở đến lần thứ mấy, đã chuyển sang

cắn mút đôi môi Trần Kình. Cảm giác đó giống như bị một con chuột nhỏ hôn vậy,

không buồn nôn cũng không đau, chỉ hơi tê tê. Cảm giác tê dại này như những tia

lửa điện nhỏ lách tách nứt ra ở từng ngõ ngách trong cơ thể hắn, từ gan bàn chân

men theo cẳng chân hướng lên trên, từ sau đầu men theo gáy xuống phía dưới...

dường như muốn họp lại tại một điểm nào đó, bùng cháy, thậm chí nổ tung. Cảm

giác này rất kì lạ, rất mới mẻ, rất cám dỗ, rất tuyệt.

Nhưng bị trêu chọc thật không công bằng, hắn liền thò tay vào trong

áo cô, lúc mạnh lúc nhẹ vuốt ve bộ ngực mềm mại. Rất nhiều đàn ông đều quan

trọng vấn đề trinh tiết của phụ nữ, nhưng trước kia Trần Kình lại không quá để

tâm. Việc lên giường chỉ cần có khoái cảm là được, ví dụ như bạn mua chai nước

là để giải khát, chứ không phải để vặn nắp chai, mà nếu có đích thân vặn nắp

chai chỉ để đảm bảo vệ sinh, nói trắng ra quan hệ nam nữ cũng giống vậy. Nhưng

lúc này, cảm nhận đầu ngực Lâm Uyển đang từ từ dựng thẳng dưới ngón tay hắn, cảm

nhận cơ thể cô trở nên mềm dẻo trong lòng hắn, thể nghiệm này khiến hắn rung

động, khiến hắn phấn khích, khiến hắn có cảm giác thành công, khó có thể miêu

tả...

Lâm Uyển giống như đứa trẻ nghiện chơi đồ chơi, đến bản thân bị hắn

chiếm cứ cũng không hề nhận ra, cô kéo đầu hắn xuống dần phía dưới, rồi cắn lấy

cái mũi thẳng của hắn, cắn một hồi, dường như cảm thấy chiếc mũi cưng cứng không

thoải mái, cô liền chuyển sang hôn má hắn, hệt như em bé quẹt nước bọt đầy mặt

hắn. Hai tay cô cũng không rảnh rỗi, mạnh mẽ giày vò mái tóc hắn, nắm lấy tai

hắn, móc vào lỗ tai hắn.

Bị cô làm loạn một hồi, Trần Kình cũng bắt đầu có phản ứng, nhưng

thấy cô chơi rất vui, hắn liền cưỡi ngựa ngao du mà phối họp. Nhưng đôi môi ướt

át của Lâm Uyển men theo quai hàm hắn len xuống phía dưới, lại thè lưỡi ra liếm

yết hầu hắn, việc này thật hư hỏng. Ngọn lửa trong cơ thể hắn vọt lên cao rồi

bốc cháy, nướng tâm can tỳ phế của hắn kêu lách tách, thật muốn nổ tung. Trần

Kình hít sâu mấy cái, cơ thể mờ ám nhô lên phía trước, khàn giọng khẽ nói: “Uyển

Uyển, vào bên trong, ở đây lạnh.”

“Uyển Uyển, Uyển Uyển...”


XtGem Forum catalog