à anh mặc quần áo chắc?”
“Ôi, xem ra là đã từng xem rồi, còn biết AV không mặc quần áo cơ đấy, thế em
chưa từng thấy quần áo gợi cảm sao, trước tiên mặc vào sau đó lại cởi...”
“Vô vị.” Lâm Uyển mắng xong, dứt khoát không tranh cướp với hắn nữa, ấn thẳng
loa ngoài. Trần Kình lại sán đến, nhìn màn hình nói: “Trang phục này cũng không
tệ, váy lưới, ô, tư thế này cũng không tồi.”
Lâm Uyển tức giận không nói gì, chẳng thèm để ý hắn ở đó nói năng lung tung,
chỉnh to âm lượng, mình xem việc mình. Trần Kình ôm cô vào lòng, nhìn chăm chú,
nói: “Cô này tôi biết, Natalie Portman, nghe nói là sinh viên loại ưu của
Harvard, thời trẻ sống chết không chịu diễn cảnh nude, sau này lại chịu cởi rồi,
thật chẳng hiểu lúc đầu cô ấy khăng khăng giữ thái độ đó làm cái gì nữa.”
Lâm Uyển vừa định nói hắn thật uyên bác, đến cái này cũng biết, nhưng vừa
nghe câu sau cô liền cau mày, đúng là “ba câu không rời nghề chính”, quanh đi
quẩn lại vẫn là nói việc “cởi”. Cô giãy giụa để mình ngồi thoải mái, khinh
thường phản bác lại: “Lúc cô ấy từ chối diễn cảnh nude là mười sáu tuổi, lúc
diễn cảnh nude là sau khi trưởng thành, cái này có sự khác biệt.”
“Em cũng thật hiểu biết, không sai, cho nên tôi rất yêu thích cô ấy, nghe nói
cô ấy còn luôn giữ mình trong sạch, không hút thuốc, không uống rượu, lại càng
không dùng chất gây nghiện, đúng là gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Phim của
cô ấy tôi hình như đều đã từng xem, thích nhất là bộ phim ‘The Professional’.”
Hắn nói rồi nhấc Lâm Uyển lên, hói: “Em xem chưa?”
“Phim nổi tiếng như vậy đương nhiên là xem rồi, anh có thể đừng quấy rầy tôi
không?” Lâm Uyển bực bội, người này không ngủ chạy ra đây gây phiền phức, bầu
không khí tốt đẹp đã bị hắn phá hỏng hoàn toàn.
Trần Kình phản đối, lại ôm cô vào lòng, nói: “Không phải tôi ở đây xem phim
cùng em sao? Đây là phim mới nhỉ? Tên gì?”
Thấy Lâm Uyển không thèm để ý mình, hắn làm ra vẻ ấn phím phát lại, nói: “Vậy
chúng ta xem từ đầu là được rồi, vừa hay phần đầu tôi chưa xem.” Lâm Uyên chặn
ngang tay hắn, không chịu nổi, thốt ra ba chữ: “Thiên nga đen.”
“Ờ há, hóa ra đây chính là ‘Thiên nga đen’ à, toàn không có thời gian
xem.”
Trần Kình nói rồi bế cô lên đùi mình, phả hơi nóng bên tai cô, nói: “Bộ phim
này quá u ám, một người xem không ổn.”
Lâm Uyển vùng vẫy, bị hắn nắm lấy ấn chặt xuống.
“Suỵt, sắp đến cao trào rồi.”
Hai chữ đó làm mặt Lâm Uyển nóng bừng, còn may Trần Kình không truy cứu nữa,
vì hắn cũng đang nhập tâm vào bộ phim. Như lời hắn nói, bộ phim đã đến hồi cao
trào.
Giai điệu kinh điển “Hồ thiên nga” chầm chậm vang lên, trên sân khấu, nữ
chính mặc váy trắng bắt đầu nhảy múa nhịp nhàng, điệu múa đẹp mắt, nhấc tay giơ
chân cũng thể hiện rõ sự hồn nhiên thuần khiết mà chỉ những thiếu nữ mới có. Sau
đó khung cảnh biến ảo, nữ chính mặc váy đen toàn thân trang điểm đậm xuất hiện,
lần này cô ấy xinh đẹp một cách lạnh lùng, ma mị, dũng mãnh, trở thành hóa thân
của dục vọng...
Cuối cùng, nữ chính mặc váy trắng ngã xuống, cười thanh thản, nói: “Tôi cảm
nhận được nó, hoàn hảo.”
Trần Kình khinh thường nói một tiếng: “Dở hơi.” Rồi giơ tay tắt nguồn, bế
ngang người Lâm Uyển trở về phòng ngủ. Lúc Lâm Uyển bị hắn đè lên giường, vẫn
đang nhập tâm vào bộ phim, lẩm bẩm nói: “Tôi xem vẫn chưa hiểu lắm.”
Trần Kình cười giễu cợt: “Chỉ số thông minh của em thế này, xem hiểu mới
lạ.”
“Cô ấy chết rồi à?”
“Ừm, hiến thân vì nghệ thuật rồi, người làm nghệ thuật toàn là kẻ điên.” Trần
Kình hôn cô một lúc, tắt đèn, lật người nằm lại, ôm cô nói: “Ngủ đi, coi chừng
ngày mai lại không dậy được.”
Lâm Uyển chớp chớp mắt trong bóng tối, bên tai dường như vẫn có thể nghe thấy
giai điệu “Hồ thiên nga”. Thật ra cô cũng xem hiểu một chút, ví dụ như, nữ chính
kia tinh thần có vấn đề.
Trần Kình tưởng rằng nhịp sinh học của Lâm Uyển rất nhanh sẽ
được hồi phục lại bình thường, nhưng nửa tháng trôi qua, cô chẳng những chưa hồi
phục mà trái lại còn trở nên nghiêm trọng hơn, thường xuyên nửa đêm chạy mất.
Tục ngữ có câu: Quá tam ba bận. Lần thứ tư Trần Kình phát hiện mình bị bỏ rơi
trên giường, cuối cùng thực sự tức giận.
Hắn thở hồng hộc đi ra khỏi phòng ngủ, liếc nhìn phòng khách
lại là một mảng đen kịt, hắn không khỏi thót tim, chắc cô sẽ không thăng cấp mà
chạy ra bên ngoài rồi chứ. Hắn quay người nhìn thấy khe hở cửa thư phòng để lộ
một tia sáng, hắn “hừ” một tiếng, bước nhanh qua, đẩy cửa ra một
chút.
Đèn trên bàn vẫn đang bật, Lâm Uyển bị tiếng hắn mở cửa làm
giật mình, ngẩng đầu có chút sợ hãi. Trần Kình sầm mặt hỏi: “Lâm Uyển, em đã
xong chưa vậy? Có phải làm tôi suy nhược thần kinh thì em mới vừa
lòng?”
Lâm Uyển thu lấy thứ trông như là sách ở trên bàn vào lòng,
đứng dậy khẽ nói: “Tôi không ngủ được.”
“Em là thần tiên à? Còn không cần ngủ nữa?” Trần Kình thở phì
phì đi tới, với tay, nói: “Đưa tôi.”
Lâm Uyển lùi sau trốn tránh, hắn liền giận tái mặt: “Đừng bắt
tôi ra tay, mau lên.”
Lâm Uyển chần chừ một lúc rồi đưa quyển vở trong tay cho hắn,
Trần Kình tùy ý lật xem thử, toàn là các bé con hình d